Chương 25 - Đứa Con Tư Sinh Và Ngày Tận Thế
Ta không kịp nghĩ nhiều, tính mạng của Thạch Đầu đang ngàn cân treo sợi tóc.
Ta phải nhanh chóng tìm thấy Băng Sơn Tuyết Liên.
Ngay khoảnh khắc ta chuẩn bị bước ra khỏi cổng miếu.
Giọng nói của Vô Trần, lại u uất truyền tới.
“Cẩn thận báo gấm.”
Bước chân ta khựng lại.
Báo gấm?
Chốn thâm sơn cùng cốc này, làm gì có báo?
Chưa kịp để ta mở miệng hỏi, sau lưng đã không còn động tĩnh gì nữa.
12
Ta đeo tay nải xông ra khỏi ngôi miếu.
Sương mù trên núi buổi sớm mai thật nặng, giống như bông tẩm nước.
Khuôn mặt của Thạch Đầu cứ chập chờn trước mắt ta.
Sắc da đỏ bừng không bình thường đó, cùng tiếng thở dốc yếu ớt của đệ ấy.
Nếu không cứu đệ ấy, trên đời này ta thực sự chẳng còn ai bầu bạn nữa.
Ta mở tấm bản đồ mà Vô Trần đưa ra.
Đường nét trên đó chằng chịt rối rắm.
Nhưng lại chỉ duy nhất hướng về một vách núi cao nhất trên đỉnh Tây Sơn.
Đường núi gập ghềnh hiểm trở.
Ta đạp lên dốc đá vụn, đế giày đã sớm rách bươm.
Những viên đá sắc nhọn đâm vào lòng bàn chân.
Máu rỉ ra ướt đẫm bít tất vải, nhưng ta không có thời gian để dừng lại.
Rừng trên Tây Sơn rất rậm rạp.
Cây cối đan xen mọc chằng chịt.
Có những thân cây to đến mức ba người ôm không xuể.
Ta thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn trời.
Mặt trời vẫn chưa lên tới đỉnh đầu, thời gian vẫn còn kịp.
Trong rừng có một mùi vị rất kỳ lạ.
Tanh tưởi.
Lạnh lẽo.
Ta siết chặt khúc gỗ khô trên tay.
Đây là vũ khí duy nhất của ta.
Trong lùm cây có tiếng động.
Ta nín thở, ép sát người vào sau một gốc cây.
Đó là âm thanh móng vuốt cọ qua lớp lá khô.
Rất khẽ.
Rất có nhịp điệu.
Ta nhớ đến câu nói cuối cùng của Vô Trần.
Cẩn thận báo gấm.
Đó không phải là lời nói điên rồ.
Mồ hôi lạnh tuôn dọc theo sống lưng ta.
Ta nhìn thấy một bóng dáng vằn vện lướt qua.
Trên cành cây vắt ngang cách đó không xa.
Đôi mắt của nó giống như hai ngọn đèn xanh lè.
Lạnh lẽo.
Tàn nhẫn.
Nó đang chằm chằm nhìn ta.
Ta lùi lại một bước.
Lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Loại súc sinh này chuyên nhằm vào cổ người mà cắn xé.
Ta quay ngoắt người lại, liều mạng trèo lên con dốc đứng.
Đá vụn không ngừng lăn xuống.
Rơi xuống khe núi mà chẳng nghe thấy một tiếng động nào.
Mười đầu ngón tay ta bấu chặt vào bùn đất.
Trong kẽ móng tay đầy bùn nhão hôi tanh.
Ta mặc kệ tất cả.
Tuyết Liên.
Ta phải cứu Thạch Đầu.
Con báo gấm đó không lập tức vồ lấy ta.
Nó đang đợi ta kiệt sức.
Ta có thể nghe thấy tiếng thở dốc thô nặng của nó, cách ngay phía sau lưng ta chừng ba trượng.
Vách núi đã ở ngay trước mắt.
Đó là một vách đá gần như dựng đứng.
Mây mù lượn lờ quanh lưng chừng vách.
Căn bản không nhìn thấy đáy.
Ta đã nhìn thấy vệt màu trắng đó rồi.
Nằm trong kẽ nứt ở nơi cao nhất.
Trong suốt, long lanh như ngọc.
Đây chính là Băng Sơn Tuyết Liên mà Vô Trần nói đến.
Gió rất lớn.
Thổi bạt đến mức cả người ta chao đảo.
Ta nhét tấm bản đồ vào ngực áo.
Vươn tay nắm lấy một hòn đá nhô ra trên vách núi.
Móng tay bị nứt toác.
Máu theo đầu ngón tay nhỏ giọt xuống.
Hai chân ta run rẩy.
Con báo gấm dừng lại trên mép vực.
Nó không trèo lên.
Nó chỉ ngửa đầu, phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp.
m thanh đó vang vọng khắp thung lũng.
Chấn động đến mức tai ta đau nhói.
Ta trèo lên trên.
Mỗi một tấc dịch chuyển đều vắt kiệt sức lực.
Ngay khoảnh khắc tay ta chạm vào tuyết liên.
Ta chợt nghe thấy trên đỉnh núi vọng xuống một tiếng cười lạnh.
Có người ở đó.
13
Tay ta cứng đờ giữa không trung.
Trên đỉnh vách đá, một nam nhân khoác áo choàng đen đang đứng đó.
Khuôn mặt hắn khuất sau vành nón.
Chỉ để lộ một bàn tay trắng bệch.
Trong tay nắm chặt một thanh trường kiếm.
“Hái nó đi.”
Giọng điệu của người nọ không chút phập phồng.
Giống như giọng của người chết.
“Ngươi hái nó đi, ta sẽ thả ngươi đi.”