Chương 3 - Đứa Con Nhiều Đời
Từ đâu ra à? Đương nhiên là ông bố tồi cho.
Ông bố tồi suýt nữa phun ra một ngụm máu.
Ông ta tức hùng hổ đi tìm Ôn Nhu, bước lên đã tát cô ta một cái.
Nhưng còn chưa đợi cô ta nói gì, Ôn Nhu đã khóc lóc quỳ xuống.
“Thừa Uyên, em chỉ là quá yêu anh thôi.”
“Vì vậy nhìn thấy mọi người đều xoay quanh đứa con của chị, em mới nhất thời hồ đồ, nhưng em thật sự không muốn hại anh.”
“Thừa Uyên, em có thai rồi.”
6
Đóa sen trắng tưởng mang thai là kim bài miễn tử vạn năng, nhưng ông bố tồi đã mất mặt đến tận cùng lại không quan tâm con cái gì nữa.
Ông ta tức đến đầu sắp nổ tung, tại chỗ muốn kéo Ôn Nhu đi phá thai.
Nhưng ông ta đột nhiên không biết nghĩ đến chuyện gì, chạy đến bệnh viện làm kiểm tra.
Quả nhiên chuyện hôm đó đã để lại bóng ma tâm lý rất lớn cho ông ta, chức năng ở phương diện nào đó không được ổn lắm.
Tôi và đứa bé trong bụng đóa sen trắng là hai đứa con duy nhất trong đời này của ông ta.
Ông ta chỉ có thể nghiến răng giữ đóa sen trắng lại.
Đóa sen trắng không biết quá trình suy nghĩ của ông bố tồi, vui mừng hớn hở nhắn tin cho mẹ tôi khoe khoang.
“Nhậm Tây Ninh, tôi mới là tình yêu đích thực của Thừa Uyên. Lần này coi như cô mạng lớn, nhưng lần sau thì chưa chắc đâu. Đợi tôi sinh đứa bé này ra, tôi nhất định sẽ có một chỗ đứng trong nhà họ Phó.”
Lý tưởng thì rất đẹp.
Nhưng bây giờ mẹ tôi ngay cả ham muốn trả lời cô ta cũng không có.
Bà bận rộn sắp xếp tài sản mà ông bà nội và ông bố tồi bồi thường cho bà và tôi, bận rộn thai giáo.
“Bé con yên tâm, những thứ này đều là của con.”
Bây giờ mẹ đã học được một chút đạo lý sinh tồn của tôi, tướng mạo cũng gian xảo y như tôi.
Tôi áp sát bà.
“Được đó, mẹ.”
Tháng thứ tư, đóa sen trắng đến thành phố cảng kiểm tra, nói là con trai, cô ta cầm báo cáo xét nghiệm chạy suốt đêm đến nhà cũ họ Phó báo tin mừng.
Gần đây ông bố tồi không thích để ý đến cô ta.
Gần đây ông bố tồi lăn lộn trong quán bar, tìm đủ kiểu phụ nữ để cố tìm lại chức năng nào đó của mình.
Ôn Nhu lại cảm thấy là mẹ tôi và tôi đã câu mất ông bố tồi, khiến cô ta ngay cả điện thoại của ông bố tồi cũng không gọi được.
Cô ta mặc một bộ đồ vô cùng dịu dàng hiền thục, đứng trước cổng nhà cũ, nhưng rất tiếc, ngay cả cổng cũng không vào được.
Cô ta lại cầm báo cáo xét nghiệm tới khiêu khích mẹ tôi.
“Nhậm Tây Ninh, trong bụng tôi là con trai đấy. Đợi tôi sinh con trai ra, cô nghĩ đến lúc đó bố mẹ của Thừa Uyên chắc chắn sẽ thích cháu trai hơn.”
Mẹ tôi cười với cô ta.
“Giỏi quá nhỉ.”
Sau đó bà trở tay đưa ra chiếc điện thoại đang trong cuộc gọi với ông bố tồi của tôi.
Sắc mặt Ôn Nhu khó coi, hoảng hoảng hốt hốt giải thích.
“Thừa Uyên, em không có ý gì khác.”
Sau đó cô ta trừng mẹ tôi một cái rồi chạy đi.
Có điều từ sau khi biết đứa bé trong bụng Ôn Nhu là con trai, thái độ của ông bố tồi với cô ta thật sự tốt hơn rất nhiều.
Thậm chí ông ta còn đến tìm mẹ tôi bàn bạc.
“Tây Ninh, đứa bé trong bụng Ôn Nhu là con trai, con của chúng ta cũng không biết là trai hay gái. Đến lúc cô ấy sinh, ôm đứa bé về cho em, coi như song sinh được không?”
Đương nhiên là không được!
Lần đầu tiên mẹ không nghe lời tôi ngăn cản, tức giận đánh ông bố tồi đuổi ra ngoài.
“Phó Thừa Uyên, anh cút cho tôi!”
Tôi tò mò hỏi mẹ.
“Mẹ, mẹ không tò mò con là con gái hay con trai sao?”
Giọng mẹ dịu dàng.
“Là trai hay gái thì con cũng là bảo bối của mẹ.”
Nhưng bà lại có chút đau lòng.
“Bố con từng là một người rất tốt. Anh ấy và mẹ là thanh mai trúc mã, lúc đi học có người bắt nạt mẹ, lần nào anh ấy cũng chắn trước mặt mẹ. Anh ấy còn nói cả đời này chỉ yêu một mình mẹ thôi. Sao con người lại thay đổi được như vậy chứ?”
“Bé con, xin lỗi con, mẹ không thể chọn cho con một người bố tốt. Nhưng mẹ tuyệt đối sẽ không để bất cứ ai cướp đi những thứ thuộc về con.”
Trong gương, vẻ mặt mẹ trở nên kiên định.
7
Mẹ bảo giúp việc xịt các loại nước hoa khác nhau lên quần áo của bố tôi, dính những sợi tóc dài màu khác nhau lên đó.
Ôn Nhu đang mang thai vốn nhạy cảm, nhanh chóng phát hiện mùi nước hoa khác lạ trên người ông bố tồi.
Là một tình nhân không danh không phận, cô ta còn sợ có người thay thế mình hơn cả mẹ tôi.
Quan hệ hôn nhân dù sao cũng có pháp luật ràng buộc, có tài sản duy trì, nhưng tình nhân bị chán ghét thì chính là bị chán ghét.
Cô ta nghi thần nghi quỷ, nghi ngờ từng người phụ nữ xuất hiện quanh bố tôi, sốt ruột đến tay chân luống cuống, không còn thời gian khiêu khích mẹ tôi nữa.
Lúc này mẹ tôi tìm một thám tử, bảo anh ta đến trước mặt Ôn Nhu tự đề cử mình.
Quả nhiên Ôn Nhu mắc câu.
Thám tử phụ trách mỗi ngày gửi đủ kiểu ảnh bố tôi tìm đủ kiểu phụ nữ cho Ôn Nhu.
Ôn Nhu sẽ không biết ông bố tồi đã mất khả năng sinh sản.
Cô ta nhìn thấy ảnh xong tức đến đầu ngón tay cũng run lên, cô ta tức hùng hổ chạy theo địa chỉ khách sạn mà thám tử cung cấp.
Gõ cửa xong, lao vào mặt người phụ nữ kia mà đánh.
“Tôi đánh chết con tiểu tam nhà cô.”
Đối phương cũng không phải người dễ bắt nạt.