Chương 7 - Đứa Con Mất Tích

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cơ thể tôi lạnh ngắt như một tảng băng, đã bắt đầu cứng đờ.

Hơi lạnh đó như xuyên qua lớp quần áo, ngấm thẳng vào tận xương tủy anh ta.

Giang Diễn Xuyên hoàn toàn hoảng loạn, đầu óc trống rỗng.

“Mau! Mau đưa đến bệnh viện!”

Giang Diễn Xuyên bế bổng tôi lên, loạng choạng chạy lao ra ngoài, giọng nói mang theo sự hoảng loạn chưa từng có.

Lâm Kiều Kiều đi theo phía sau, nhìn bộ dạng nằm bất động của tôi, khinh bỉ nhếch mép cười nhạt.

“Đừng diễn nữa, Cố Dao.”

“Cô tưởng làm thế này thì chúng tôi sẽ không truy cứu bài phốt cô đăng sao!? Cô muốn lấy lòng thương hại, muốn Diễn Xuyên xót xa ư? Tôi nói cho cô biết, vô ích thôi!”

“Trò vặt vãnh này của cô, lừa được người khác chứ không lừa được tôi đâu!”

Giang Diễn Xuyên mặc kệ ả, bế tôi lao thẳng tới bệnh viện.

Trên suốt quãng đường, anh ta liên tục gọi tên tôi.

“Cố Dao, em tỉnh lại đi!”

“Đừng ngủ, chúng ta sắp đến bệnh viện rồi!”

“Em không được chết, nghe thấy không! Em không được phép chết!”

Trong giọng nói của anh ta lần đầu tiên chất chứa sự van xin.

Nhưng tôi nằm trong lòng anh ta vẫn một mực tĩnh lặng.

Đến bệnh viện, Giang Diễn Xuyên bế tôi xông thẳng vào phòng cấp cứu.

Anh ta gào thét: “Bác sĩ! Mau cứu cô ấy! Mau cứu cô ấy với!”

Bác sĩ và y tá lập tức vây lại, đẩy tôi vào phòng cấp cứu.

Đèn đỏ phòng cấp cứu bật sáng, Giang Diễn Xuyên đứng bên ngoài, lưng tựa vào tường, thở hổn hển.

Sự hoảng loạn và nỗi sợ hãi trong mắt anh ta ngày một đậm đặc hơn.

Lâm Kiều Kiều đứng một bên, vẫn với vẻ mặt khinh khỉnh: “Em đã bảo rồi, cô ta chỉ giả vờ thôi.”

“Chút nữa bác sĩ ra, chắc chắn sẽ nói cô ta chẳng bị sao cả, chỉ là muốn dọa người thôi.”

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Đèn đỏ phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt.

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, lắc đầu với Giang Diễn Xuyên.

“Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

“Lúc bệnh nhân được đưa tới, đã không còn dấu hiệu sinh tồn nữa.”

“Nguyên nhân tử vong là do hạ thân nhiệt nghiêm trọng.”

“Hơn nữa, nhìn từ tình trạng cơ thể của cô ấy, bao năm qua u uất tích tụ trong lòng, từ lâu đã không còn hy vọng sống, lần hạ thân nhiệt này chỉ là giọt nước tràn ly cuối cùng quật ngã cô ấy mà thôi.”

“Xin người nhà bớt đau buồn.”

Giang Diễn Xuyên lảo đảo lùi lại một bước, không thể tin nổi nhìn bác sĩ.

“Cô ấy chết rồi? Không thể nào! Sao cô ấy có thể chết được?”

Bác sĩ thở dài, không nói gì thêm.

Lúc này, một nữ y tá dẫn Lạc Lạc đi tới.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Lạc vẫn nhợt nhạt, trong mắt đầy ắp sự sợ hãi và nước mắt.

Bác sĩ nhìn thấy Lạc Lạc liền nhíu mày.

“Cháu bé, sao lại là cháu nữa?”

“Tình trạng cháu bị suy dinh dưỡng trong thời gian dài, người lớn bắt buộc phải chú ý, ngoài ra còn có di chứng viêm phổi, tuyệt đối không được dầm mưa nữa!”

“Anh là bố đứa trẻ sao? Anh nuôi con kiểu gì vậy?”

“Hôm đó trời bão lớn, nếu không có người hảo tâm cứu thằng bé, nó đã mất mạng từ lâu rồi!”

Lạc Lạc run rẩy lảng tránh ánh mắt của bác sĩ, ánh mắt nhìn bố tràn đầy vẻ chột dạ.

Giang Diễn Xuyên lập tức chết sững tại chỗ.

Trong đầu anh ta liên tục lóe lên những lời chất vấn của tôi, và cả câu nói “Là cô ta tạt nước đá vào người con!” của Lạc Lạc.

Bị anh ta nhìn chằm chằm, Lạc Lạc bỗng òa khóc nức nở.

“Lạc Lạc không cố ý đâu! Lạc Lạc nói dối! Lạc Lạc chỉ sợ mẹ Kiều Kiều không cần con nữa thôi!”

“Là mẹ Kiều Kiều bỏ con bên ngoài để con dầm mưa, là mẹ ấy hại con bị ốm, mẹ Cố Dao chỉ cứu con, chăm sóc con một đêm thôi!”

Toàn thân Giang Diễn Xuyên run rẩy, cuối cùng đã hiểu ra tất cả.

Lạc Lạc đổ bệnh, chưa bao giờ là do tôi làm.

Tất cả là sự nhẫn tâm vô tình của Lâm Kiều Kiều, và sự thiên vị mù quáng của anh ta.

Rồi anh ta đã làm gì?

Anh ta tự tay đẩy tôi xuống tầng hầm, sai người tạt nước đá vào người tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)