Chương 4 - Đứa Con Gái Ngoài Giá Thú
“Nhưng bố mẹ phái người điều tra, bạn bè ngày trước của tôi cũng đều nói không có người đó. Ngay cả bác sĩ cũng giải thích rằng có thể đây chỉ là di chứng của việc mất trí nhớ…”
Phần còn lại bị cánh cửa ngăn lại bên ngoài.
Chỉ là một chuyện xen ngang nhỏ.
Tôi không để tâm.
06
Lịch lại lật thêm ba mươi trang.
Tôi bước sang năm thứ hai kể từ khi chuyển việc tới công ty này.
Sếp rất tốt.
Chế độ đãi ngộ cũng ổn.
Công ty cuối cùng cũng lên sàn, tiền thưởng và lương của chúng tôi lại tăng thêm một bậc.
Nghe tin, cô đồng nghiệp trẻ ôm con búp bê của mình khóc mãi.
“Bé ngoan, chị làm được rồi! Cuối cùng chúng ta cũng vượt qua rồi!”
Cô ấy từng kể về nửa đầu cuộc đời mình.
Sinh ra trong một gia đình nông thôn trọng nam khinh nữ.
Thời thiếu niên bị chế giễu vì béo.
Ngay cả nam thần mà cô ấy xem là cứu rỗi cũng hùa theo bạn học cười nhạo cô.
Cô ấy từng tuyệt vọng.
Từng giãy giụa.
Nhưng cuối cùng vẫn từng bước vượt qua.
Tôi cũng vậy.
Khắp công ty tràn ngập bầu không khí vui vẻ.
Công ty niêm yết thành công, ngay cả sếp cũng rất vui.
Vung tay một cái.
Phê duyệt cho mỗi người năm ngày nghỉ phép có lương, tối còn tổ chức liên hoan ở một nhà hàng siêu đắt.
Tôi nghiêm túc nghiên cứu các bài review đồ ăn.
Quyết không lãng phí bất kỳ món đắt tiền nào.
Điện thoại lại hiện cuộc gọi từ cô bé lễ tân.
“Chị Kiểu, dưới lầu có người tìm chị.”
Mẹ tôi và bạn bè tôi đều sẽ không đột nhiên tới công ty.
Càng không thể thông qua lễ tân để tìm tôi.
Khách hàng sao?
Tôi đang nghi ngờ người đó là ai thì cô lễ tân lại bổ sung:
“Chị Kiểu, cô ấy nói cô ấy là em gái chị.”
Mẹ chỉ có một mình tôi.
Nếu nói em gái thì chỉ có thể là cô em cùng cha khác mẹ Khương Niểu Niểu.
Nhưng giữa chúng tôi chẳng có tình chị em gì.
Số lần gặp nhau ít ỏi cũng toàn mùi thuốc súng.
Hồi nhỏ, mẹ cô ta dẫn cô ta đến chế giễu, bị tôi đánh.
Lớn lên, cô ta cảnh cáo tôi, một đứa con riêng không được mơ tưởng đến thiếu gia thật của nhà họ Hạ.
Tôi mắng ngược lại cô ta.
Khương Niểu Niểu tìm đến chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Tôi không muốn gặp.
Nhưng giọng cô lễ tân đột nhiên trở nên gấp gáp.
“Chị Kiểu, hình như cô ta tới kiếm chuyện. Bảo vệ công ty mình còn không nhiều bằng vệ sĩ cô ta mang theo, không cản nổi đâu. Bọn em cố kéo dài thời gian, chị mau đi cầu thang thoát hiểm, ra cửa sau…”
Chưa nói hết, đầu dây bên kia đã đổi thành giọng Khương Niểu Niểu.
“Chị, đừng chạy chứ. Có chuyện gì mà không thể nói thẳng mặt? Hay chị không dám?
“Sao nào?
“Chị với mẹ chị giống nhau thật đấy, chỉ thích lén lút làm tiểu tam của người khác…”
Tôi cắt ngang lời Khương Niểu Niểu.
“Tôi nhắc lại lần nữa, mẹ tôi không phải tiểu tam.”
Nhưng trong điện thoại vang lên tiếng gió.
Sau đó thứ gì đó rơi mạnh xuống đất.
Một âm thanh chói tai truyền tới.
07
Sau khi báo cảnh sát, tôi đi xuống.
Khu vực lễ tân hỗn loạn.
Tôi liếc qua một cái.
Quả nhiên lập tức nhìn thấy điện thoại bàn của quầy lễ tân nằm vỡ dưới đất.
Vệ sĩ Khương Niểu Niểu mang tới đang đối đầu với bảo vệ công ty chúng tôi.
Không bên nào chịu nhường.
Khương Niểu Niểu đứng giữa đám đông với vẻ kiêu ngạo.
Nhìn thấy tôi, cô ta nhếch môi cười khinh miệt.
“Cuối cùng cũng chịu xuống rồi à, chị tiểu tam?”
Tôi không biết Khương Niểu Niểu lại nổi cơn điên gì.
Cô ta và Hạ Triều kết hôn hơn một năm.
Chúng tôi chưa từng gặp lại.
Tôi hoàn toàn không hiểu tại sao đột nhiên cô ta lại chạy tới gây chuyện.
Khương Niểu Niểu lại cầm cả hộp oden, cả nước lẫn đồ ăn ném thẳng lên người tôi.
“Có phải chị lại đi tìm chồng tôi không?
“Đúng là chết cũng không chừa mà, chị gái.
“Còn định lấy những ký ức nghèo khổ hồi trẻ của hai người ra để kéo anh ấy quay về à?
“Anh ấy kết hôn rồi mà chị vẫn không buông!