Chương 5 - Đứa Con Gái Của Tội Thần

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta chán ghét đuổi nàng xuống xe: “Nếu ngươi an phận ở trang tử, ta sẽ đảm bảo ngươi cơm áo không lo. Nếu không muốn thì tự đi đi, coi như ta chưa từng cứu ngươi. Hôm nay tình nghĩa giữa ta và ngươi đã đứt, sau này gặp lại, đừng gọi ta là di mẫu.”

Ta đuổi Ngọc Oánh đang thất hồn lạc phách xuống xe, nhũ mẫu của nàng đã mang theo hành lý mà mấy ngày nay ta chuẩn bị, chờ nàng trong chiếc xe ngựa phía sau.

Bánh xe lăn ra khỏi kinh thành, chạy về trang tử dưới núi Thúy Vân.

Hầu phủ có hai hoàng trang, nơi đưa nàng tới khá hẻo lánh, xung quanh không giáp các hoàng trang khác, tránh cho nàng lại vô tình gặp quý nhân rồi sinh lòng trèo cao.

Vợ chồng Lý quản trang là tâm phúc của ta, ta đã căn dặn phải đảm bảo Thôi Ngọc Oánh cơm áo đầy đủ, cũng không hạn chế nàng tự do đi lại trong trang tử, nhưng nếu nàng lại nảy sinh tâm tư không nên có thì trực tiếp đuổi người!

Từ chiếc xe phía sau vang lên tiếng khóc gào của Ngọc Oánh.

Dường như nàng còn gào hai câu: “Di mẫu, con không dám nữa, xin người cho con về phủ đi.”

Sau khi hai đường tách ra, tiếng khóc dần không còn nghe rõ.

Bất kể nàng có hối hận hay không cũng đã muộn.

Một lần bất tín, trăm lần không dùng.

Nàng biết sai thì ta nhất định phải tha thứ sao?

Quân tử không đứng dưới bức tường nguy hiểm, ta nhất định phải tách nàng khỏi hai đứa con!

Ta cứu mạng nàng, nuôi nàng ăn mặc, chẳng lẽ còn phải nhìn sắc mặt nàng, chịu nàng tính kế?

Ta bỏ tiền nuôi nàng mà còn phải chịu loại tức này thì mấy chục năm qua chẳng phải ta sống uổng rồi sao!

Nàng đã xui xẻo đến mức này, mau cút càng xa càng tốt!

8

Đưa Ngọc Oánh đi xong, hiệu quả vô cùng rõ rệt.

Chữ trên đầu con gái nhanh chóng nhạt đi.

Một năm sau, hai chữ “độc ác” hoàn toàn biến mất, ngay cả hai chữ “nữ phụ” cũng chỉ còn dấu vết mờ nhạt.

Vân Cảnh từ Ích Châu trở về.

Nó đen hơn, cao hơn, gầy hơn, cũng chững chạc hơn nhiều.

Trên đầu nó không chỉ mất hai chữ “si tình”, đến chữ “phụ” cũng biến mất, chỉ còn một chữ “nam”.

Ta âm thầm mừng rỡ trong lòng, nó quả nhiên chỉ là một nam nhân bình thường, xem ra sau này nó chẳng còn dính dáng gì tới nữ chính.

Ha ha ha, tốt quá!

So với làm một tên si tình xếp tận phía sau, có thể trở thành nhân vật nền cũng coi như ta công đức viên mãn.

Để con trai nếm thử nỗi khổ dân gian, tránh sau này lại hào phóng bằng đồ người khác, chuyến đi này ta chỉ cho nó mang quần áo đúng mùa, bạc cũng chỉ đưa một trăm lượng, người đi theo toàn là nam hộ vệ.

Ta đã nói với Lưu phó tướng, chỉ cần bảo vệ an toàn của nó, còn lại không được can thiệp, ăn mặc ở đi đều để nó tự lo.

Tháng đầu tiên Vân Cảnh tiêu tiền tùy ý, mãi đến khi Lưu phó tướng nhắc, nó mới phát hiện mình đã tiêu hết sáu mươi hai lượng.

Vân Cảnh lập tức ngây người, bắt đầu thắt lưng buộc bụng, tính toán chi li, đến mua bánh nướng cũng biết đi thêm hai con phố để tìm tiệm rẻ hơn một đồng.

Năm tháng trôi qua mỗi tháng nó chỉ còn tiêu ba lượng.

Nó bắt đầu nghi ngờ sâu sắc chuyện trước kia biểu muội mỗi tháng nhận sáu lượng, còn được bao ăn bao ở, vậy mà vẫn đáng thương kể khổ trước mặt nó.

Lòng thương tiếc lập tức bay sạch.

Ôi, thật muốn đi đốt nén hương lớn bái chính mình!

Nhưng người càng nên bái là cháu trai tốt của ta.

Ích Châu thuộc Thục Trung, suốt một năm này, việc nó giao cho Vân Cảnh làm toàn là thu dọn, khắc phục và xử lý hậu quả những chuyện ác mà tên muội phu súc sinh kia gây ra.

Bách tính Ích Châu bị muội phu bóc lột nhiều năm, chẳng ai không mắng ông ta.

Nhìn nhiều những người dân bị Thôi gia hại đến nhà tan cửa nát, chút đáng thương giả tạo mà biểu muội cố dựng lên lập tức bị Vân Cảnh nhìn thấu.

Những người sống sót sau cảnh bị sưu cao thuế nặng đến nhà tan cửa nát đáng thương hơn Thôi Ngọc Oánh gấp trăm lần!

Sự chán ghét trong lòng Vân Cảnh bắt đầu nảy mầm.

Đến khi tận mắt nhìn thấy những vết roi đầy người trên thân thể hạ nhân từng bị Ngọc Oánh ngược đãi, sự chán ghét với nàng càng lên tới đỉnh điểm.

Trước mặt nó, nàng giả vờ vô tội yếu đuối như vậy, nhưng đối với những người yếu hơn mình, nàng lại tàn nhẫn như một con sói đói.

Vân Cảnh quỳ xuống trước mặt ta, tự tát mình hai cái thật mạnh, tiếng còn giòn và vang hơn cả cái tát ta dành cho nó ngày trước.

“Nương, đều là nhi tử ích kỷ háo sắc, nhất thời bị ma quỷ ám tâm. Hai cái tát hôm nay, một cái là nhận lỗi với nương, con phụ sự bồi dưỡng của người; cái thứ hai là nhận lỗi với muội muội, con đã khiến muội ấy chịu ấm ức.”

Vân Tú đỏ mắt kéo ca ca đứng dậy: “Chuyện qua lâu rồi, muội đã quên từ lâu, sau này không cho huynh nhắc lại nữa.”

Hai huynh muội nắm tay nhìn nhau rưng rưng nước mắt, lại tặng quà cho nhau, khá cảm động, khiến ta cũng lén lau một chút nước mắt.

9

Nhưng thời gian để ta cảm động cũng chẳng được bao lâu.

Hiện giờ ta đang bận tối mắt tối mũi tìm hôn sự cho hai tiểu oan gia này!

Con trai đã mười chín tuổi, tuy ta và phu quân định chờ nó có công danh rồi mới thành thân, nhưng hôn sự phải định trước.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng