Chương 7 - Đứa Con Bị Lãng Quên
Mẹ ngồi đối diện tôi, gương mặt không biểu cảm, nhưng giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng:
“Đọc tiếp đi.”
Tôi gật đầu, lại cúi xuống nhìn quyển nhật ký:
“Đã nhiều ngày không viết nhật ký, vì đứa con của chúng tôi… đau quá, dù là trong nhật ký, tôi cũng không thể viết ra hai chữ đó. Tiểu Cẩm đang trách tôi. Có mấy lần tôi muốn nói bệnh tình của mình cho cô ấy biết. Nhưng không được… cô ấy đã mất con, đã đau lắm rồi, đợi cô ấy khá lên tôi sẽ nói sau.”
“Từ sau khi mất con, Tiểu Cẩm cứ buồn bã mãi. Hình như cô ấy cũng không trách tôi nữa. Nhưng gần đây tôi nói gì cô ấy cũng nổi nóng. Thôi được rồi, chắc cô ấy vẫn còn trách tôi.”
“Tiểu Cẩm buồn lâu quá rồi, tôi hỏi bác sĩ, bác sĩ nói cô ấy không thể tiếp tục như vậy, cứ dồn nén mãi, trong lòng sẽ càng khó chịu. Vì vậy… tôi bắt đầu cố ý cãi lại cô ấy.”
“Gần đây tính khí Tiểu Cẩm lớn hơn thật, nhưng cơ thể cũng khá lên nhiều. Nổi giận với tôi thì cứ nổi giận đi, miễn là cô ấy đừng giữ trong lòng. Còn bệnh của tôi, tôi không dám nói, vì tôi có lẽ… không sống được bao lâu nữa. Tôi sợ khi cô ấy biết tin tôi chết, cô ấy sẽ buồn cả đời.”
“Hôm nay Tiểu Cẩm chủ động gọi cho tôi, giọng cô ấy nghe rất yếu. Khi đó tôi đang họp, vừa ngẩng lên nói với đồng nghiệp rằng tôi đang bận, lát nữa nói sau, cô ấy đã cúp máy. Đến tối về nhà nhìn lại, cô ấy đã không sao rồi. Tôi hỏi vì sao hôm nay gọi cho tôi, cô ấy lại lắc đầu không nói gì. Haiz, thôi vậy.”
“Hôm nay, Tiểu Cẩm nhắc đến chuyện ly hôn. Có lẽ cô ấy vốn không yêu tôi đến thế. Bởi vì ngày cưới, tôi hớn hở muốn nói cho đồng nghiệp biết chuyện chúng tôi kết hôn, cô ấy lại không đồng ý. Có lẽ là… chê tôi mất mặt.”
Vừa đọc xong câu này, lòng bàn tay tôi bỗng dính nhớp.
Ngẩng lên.
Mẹ tôi vậy mà phun ra một ngụm máu.
……
Mẹ ngã bệnh.
Bằng mọi giá cũng muốn tìm được ba.
Nhưng chỉ tìm thấy một ngôi mộ.
Tôi biết mẹ nhớ ba.
Bà thường một mình ngồi trước bia mộ lẩm bẩm:
“Đã nói rồi, sẽ đốt cho anh nhiều tiền giấy mà.”
“Anh giấu em làm gì chứ?”
“Nửa đời sau ăn sung mặc sướng, giờ chẳng ai đốt tiền cho, ở dưới đó không có tiền tiêu, anh ở có quen không?”
Tôi tưởng mẹ sẽ khóc.
Nhưng bà không.
Ngày nào nhìn bia mộ cũng cười.
Sức khỏe mẹ càng lúc càng kém, chúng tôi khuyên thế nào bà cũng không chịu về.
Vừa mở mắt là đòi đi tìm ba, từng xấp tiền giấy từng xấp tiền giấy ném vào lửa.
Thường phải ngồi đến khi mặt trời lặn hẳn mới chịu rời đi.
Chỉ nửa tháng, mẹ đã yếu đến mức không đi nổi nữa.
Nhưng vẫn muốn đi tìm ba.
May mà chúng tôi dùng quyển nhật ký ba để lại giữ bà lại.
Mẹ muốn nghe phần còn lại.
Tôi nói: “Mẹ à, mẹ dưỡng bệnh cho tốt, con đọc cho mẹ nghe.”
Bà lúc này mới chịu.
Mặt trời bên ngoài sắp lặn.
Tôi mở nhật ký, tiếp tục đọc:
“Hôm nay là tháng thứ hai sau khi chúng tôi ly hôn, em gái ruột tôi sống ở nước ngoài mười mấy năm đã về, nhất định đòi đi cùng tôi đến bệnh viện. Tôi đồng ý. Nhưng ở cửa bệnh viện lại gặp Tiểu Cẩm. Tôi hoảng lắm, nhưng… tôi vẫn muốn nói chuyện với cô ấy.”
“Hôm nay cô ấy từ chức. Còn ép tôi vứt tượng thạch cao chúng tôi vẽ cho con. May mà tôi lén nhặt lại. Đến ngày chết mang theo, biết đâu có thể tìm được con gái của chúng tôi.”
“Nghe nói cô ấy mở công ty, đang thiếu vốn, vừa hay, tôi có.”
“Hôm nay đột nhiên phát bệnh, tôi được đưa vào bệnh viện, nằm trên cáng hình như nghe thấy giọng cô ấy. Sau khi tỉnh lại tôi đi tìm cô ấy, hóa ra không phải mơ. Biết chúng tôi vẫn còn một đứa con gái, tôi vui đến mức tay run không viết nổi chữ… xem ra ông trời vẫn đối xử với tôi không tệ.”
“Gần đây hình như ngay cả cầm bút cũng khó, tôi có lẽ… không thể viết nhật ký nữa rồi.”
Đọc đến đây, tôi vô thức ngẩng đầu nhìn mẹ trên giường bệnh.
Bà khẽ nhắm mắt.
Giống như đã ngủ.
Cuối trang nhật ký, xiêu vẹo còn hai dòng chữ.
Tôi cố nén nước mắt, nghẹn ngào đọc:
“Tống Cẩm, năm nào cũng bình an.”
“Tôi… yêu em.”
(Hết)