Chương 7 - Dưa Chuột Trên Đầu Nam Nhân
Cho ta nhìn thêm thanh niên tài tuấn trong kinh thành.
Đừng treo cổ trên một “cây cổ cong”.
Nhưng mẫu thân không biết, thanh niên tài tuấn trong kinh thành ta đã nhìn hết rồi, chẳng có ai dùng được cả!
Ta ngồi trong trà lâu, chậm rãi cắn hạt dưa, nghe mẫu thân và đệ đệ thay nhau khuyên nhủ.
“Thiên Vũ à, thanh danh của Định Bắc Vương thật sự rất tệ… con phải nghĩ cho kỹ.”
Đệ đệ cũng phụ họa bên cạnh.
“Đúng vậy A tỷ, cả kinh thành ai không biết hắn nơi nơi lưu tình, tỷ đừng chỉ bị gương mặt hắn lừa.”
Ta thong thả phe phẩy quạt.
Bắt đầu nói bừa.
“Mẫu thân, Tử Kỳ, hai người không hiểu rồi.”
“Cái này gọi là đại trí giả ngu.”
“Vương gia vì muốn mê hoặc chính địch nên mới cố ý giả thành bộ dạng ấy. Thật ra riêng tư hắn phẩm hạnh đoan chính, còn thường làm việc thiện, lần trước ta còn thấy hắn dìu một bà lão qua đường.”
Ta đang nói đến nước bọt tung bay.
Một giọng mang cười lại vang lên sau lưng.
“Ồ? Bổn vương lại cao thượng đến thế sao?”
Sống lưng ta lạnh toát.
Lại là Thẩm Trường Độ.
Hắn đi đường sao không có tiếng vậy!
Ta vừa quay đầu, Thẩm Trường Độ đã đứng bên bàn chúng ta, đang cười tủm tỉm nhìn ta.
“Cố tiểu thư đối với ta quả thật tình sâu nghĩa nặng?”
10
Mẫu thân và đệ đệ sợ đến lập tức bật khỏi ghế.
Ta bình tĩnh phẩy tay.
Bảo họ đi trước.
“Mẫu thân, Tử Kỳ, hai người về trước đi, ta có chút chuyện riêng muốn nói với Vương gia.”
Mẫu thân và đệ đệ nhìn nhau, sau đó thở dài, chạy đi như trốn nạn.
Trong nhã gian trà lâu chỉ còn ta và Thẩm Trường Độ.
Ta nhìn quanh không có ai, tâm tư kia lại hoạt động.
Ta nhất định đã bị hắn mê hoặc.
Nếu không sao cứ thèm thân thể hắn như vậy!
Ta đứng dậy, từng bước ép hắn về góc tường.
Ta đã tính kỹ rồi, chỉ còn bốn năm bước.
“Vương gia, lại gặp nhau rồi.”
Ai ngờ chân không chịu nghe lời, bị chân bàn vướng một cái.
Thân thể nghiêng đi, mắt thấy sắp ngã úp mặt xuống đất.
Cánh tay Thẩm Trường Độ vươn ra, lập tức ôm lấy eo ta.
Cả người ta va thật mạnh vào lòng hắn.
Hương thơm thanh mát hòa cùng hơi ấm cơ thể hắn lập tức bao lấy ta.
Hai thân thể cứ thế dán vào nhau, đều đang tuổi huyết khí phương cương.
Rất khó không nghĩ lệch.
Bốn phía không người, chút tâm tư không an phận của ta.
Lại bắt đầu rục rịch.
Ta ngẩng đầu, nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc.
Cổ họng hơi khô.
Hôm nay hắn mặc trường bào màu mực bó eo.
Càng tôn đôi mày mắt như tranh, cả người tuấn lãng cao thẳng.
Nhìn càng đẹp hơn.
Xong rồi xong rồi…
Cái sắc tâm đáng chết này!
Mắt ta đảo một vòng, trở tay giữ lấy cánh tay hắn, dùng sức đẩy hắn vào góc tường.
“Vương gia, lại bị ta bắt được người nghe lén rồi.”
Ta học theo dáng vẻ công tử phong lưu trong thoại bản.
Một tay chống tường, tay kia nâng cằm hắn.
Nở một nụ cười mà ta tự cho là rất phong lưu.
“Nói đi, nên phạt người thế nào?”
Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, không nói gì.
Ta liền bắt đầu sờ soạng khắp nơi.
Sờ ngực, bóp cánh tay.
“Chậc chậc, thân thể luyện không tệ.”
“Gần đây về nhà tập thêm rồi à?”
Hắn cũng không động, mặc cho tay ta du ngoạn trên người hắn.
Ta vốn tưởng hắn sẽ giống lần ở miếu hoang.
Bị ta trêu đến đỏ bừng mặt rồi hoảng hốt chạy trốn.
Ta chẳng sợ chút nào, còn chuẩn bị trêu hắn thêm một phen.
Chiếm đủ tiện nghi rồi chạy.
Không ngờ lần này hắn không đỏ mặt.
Hắn chỉ yên lặng nhìn ta, ý cười trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp vẫn không giảm.
Trong nụ cười ấy không còn vẻ bất cần đời, trái lại nhiều thêm mấy phần nhất định phải có được.
Giây tiếp theo, ta chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, trời đất quay cuồng.
Đợi ta hoàn hồn, vị trí của hai người đã đổi ngược.
Ta bị hắn vây chặt vào góc tường.
Thân thể hắn áp sát ta, hai tay chống hai bên người ta.
Nhốt ta trong khoảng nhỏ giữa hắn và bức tường.
Tim ta đập thình thịch, thình thịch, sắp nhảy ra ngoài!
Chuyện… chuyện này không đúng!
Tư thế này của hắn rất thuần thục.
Hắn không còn non nữa sao?!
Ta theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên đỉnh đầu hắn.
Vẫn trống không.
Một quả dưa chuột cũng không có.
Điều này chứng tỏ tuy không biết hắn học hư từ đâu, nhưng thân thể vẫn sạch sẽ.
Phát hiện này khiến trong lòng ta nảy ra mấy phần vui sướng khó hiểu.
Hắn cúi đầu, hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai ta, ngưa ngứa.
“Cố tiểu thư, nàng nói xem, nên phạt bổn vương thế nào?”
11
Giọng hắn trầm thấp khàn khàn.
Nghe kiểu gì cũng mang một thứ quyến rũ chí mạng.
Ta bị hắn trêu đến chân mềm nhũn, suýt đứng không vững.
May mà hắn đưa tay, bàn tay lớn đỡ chắc eo ta.
Cả người ta dán trong lòng hắn, có thể nghe rõ nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ trong lồng ngực.
Trên người hắn có một mùi hương thanh sạch rất dễ chịu.
Ta hơi choáng.
“Hay là…”
Hắn ghé càng gần, môi mỏng gần như chạm vào dái tai ta.
“Phạt bổn vương… lấy thân báo đáp, thế nào?”
Đầu óc ta trống rỗng.
Chỉ biết ngây ngốc nhìn hắn.
Hắn nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của ta, khẽ cười thành tiếng.
Lồng ngực cũng rung theo.
Tiếng cười ấy, đáng chết thật dễ nghe.
Đúng lúc ta ý loạn tình mê, hắn bỗng ghé bên tai ta, dùng giọng mê hoặc lòng người, thấp giọng hỏi:
“Gả cho ta?”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng