Chương 5 - Dưa Chuột Trên Đầu Nam Nhân
Còn chưa kịp nghĩ, lời đã tự tuột khỏi miệng.
Hơi thở Thẩm Trường Độ cũng loạn cả lên.
Hắn không nhúc nhích.
Vậy ta tự làm.
Ta làm bộ muốn kéo quần hắn xuống.
Hắn lập tức chộp lấy bàn tay đang hưng phấn của ta, nghiến răng nghiến lợi:
“Cố Thiên Vũ! Nàng có phải nữ nhân không vậy!”
“Đương nhiên là…”
“Vương gia có muốn tự mình kiểm tra một phen không?”
Ta nói đầy chính khí, chuẩn bị kéo tay hắn đặt lên ngực mình.
Ta đã chiếm tiện nghi, không thể để hắn chịu thiệt, ta rộng lượng, cứ sờ lại là được.
Hắn phản ứng lại, lập tức rút tay về.
“Nàng… nàng vô sỉ!”
Hắn nhịn nửa ngày mới nghẹn ra được một câu như vậy.
Trong lòng ta vui như nở hoa.
Ta đã nắm chắc rồi.
Quả nhiên không sai.
Hắn quả nhiên chỉ đang giả bộ.
Hắn là một tiểu cừu non thuần tình chưa từng chạm qua nữ nhân.
Trong lòng ta nắm chắc, thoại bản đều nói rồi, loại non nớt chưa từng chạm nữ nhân như hắn.
Ngoài miệng có nói hung hăng đến đâu cũng chỉ là bản lĩnh mồm mép, hắn không dám thật sự làm gì.
Ta tiếp tục được đằng chân lân đằng đầu, ngẩng mặt, ghé tới trước hắn, phả hơi bên tai.
“Vương gia, mau lên đi! Ta còn đang đợi đấy.”
Hắn bị ta trêu đến mặt đỏ tai hồng, hất tay ta ra.
Vội vàng lùi về sau mấy bước.
Sợ bị ta chạm tới.
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp ấy.
Vừa thẹn vừa giận trừng ta.
Ta vỗ tay, chỉnh lại y phục.
Ngẩng đầu cười nhìn hắn:
“Vương gia, người đúng là thuần khiết thật!”
Nói xong, ta quay người định đi.
“Đứng lại!”
Giọng thẹn quá hóa giận của hắn vang lên sau lưng ta.
Ta quay đầu, làm mặt quỷ với hắn.
“Vương gia, hậu hội vô kỳ!”
“Cố Thiên Vũ, nàng cứ chờ đó cho bổn vương!”
Chờ thì chờ thôi.
Mối thù giữa ta và vị Vương gia thuần tình này coi như kết rồi.
Nhưng cũng không tệ.
7
Về phủ, ta liền kể chuyện Sở Lan Chi bắt cóc ta cho phụ thân mẫu thân.
Phụ thân tức đến toàn thân run rẩy.
Thân hình vốn đã tròn vo lại càng tròn hơn mấy phần.
Phụ thân ta tuy háo sắc, không nhịn được nạp thiếp, nhưng với con cái vẫn khá tốt.
Hôm sau vừa lên triều, ông liền dâng tấu chương.
Một bản tấu chương dài dằng dặc, tố cáo phủ Võ Lăng Hầu dạy con không nghiêm, Sở Lan Chi phẩm hạnh bại hoại, mưu đồ bất chính.
Mẫu thân cũng không nhàn rỗi.
Những chứng cứ bà và đệ đệ Cố Tử Kỳ thu thập được.
Nào là tiểu họa bản đặc biệt của Sở Lan Chi, nào là đêm đêm hoan lạc, nào là nam nữ đều không kiêng, nào là cưỡng ép bắt dân nam dân nữ, thậm chí tư thông với thứ mẫu…
Còn có những sự thật ấu đệ Tử Kỳ gian nan rơi lệ, nhẫn nhịn nằm vùng trong phủ Võ Lăng Hầu tận mắt chứng kiến, tất cả đều được chỉnh lý từng thứ một, rồi nặc danh gửi tới tay các tiên sinh kể chuyện ở những trà lâu lớn trong kinh thành.
Còn việc ta trốn khỏi tay Sở Lan Chi thế nào, đương nhiên ta giấu đoạn có Thẩm Trường Độ.
Với phụ thân mẫu thân, ta chỉ nói Sở Lan Chi có ý đồ bất chính với ta.
Nhưng bị công phu phòng thân ta lén học từ nhỏ đánh một quyền ngã xuống.
Việc ta học phòng thân năm đó chính mẫu thân mời nữ phu tử tới dạy, lúc kết nghiệp cũng nghiêm chỉnh được nữ phu tử khảo nghiệm, lý do đương nhiên đầy đủ.
Chỉ tiếc năm đó ta lười biếng, lơ là môn tháo dây trói, nếu không chỉ dựa vào mình ta, chắc cũng có thể một quyền đánh ngã Sở Lan Chi đã bị tửu sắc vét rỗng thân thể!
Cả kinh thành náo nhiệt hẳn lên.
Thế tử Võ Lăng Hầu Sở Lan Chi.
Chỉ sau một đêm, từ quân tử khiêm nhường khiến người người muốn gả biến thành dâm côn bị người người phỉ nhổ.
Trước cửa phủ Võ Lăng Hầu ngày nào cũng có người ném rau thối và trứng ung.
Sở Lan Chi chìm trong vòng xoáy dư luận, bị phụ thân hắn nhốt ở nhà cấm túc, không còn cơ hội tới gây phiền phức cho ta.
Chuyện này coi như lật qua.
Phụ thân mẫu thân tuy trút được một cục tức, nhưng lại càng lo lắng hơn về hôn sự của ta.
“Thiên Vũ à, nam nhân kinh thành thật sự không thể tin nổi…”
Mẫu thân buồn chết đi được.
Là “người từng trải”…
Mẫu thân à, không phải nam nhân kinh thành, mà nam nhân trên đời… đều không đáng tin!
Mẫu thân nắm tay ta, thở dài thườn thượt.
Ta ngoài miệng đáp cho có.
Nhưng trong đầu lại không tự chủ được hiện lên Thẩm Trường Độ trong ngôi miếu hoang.
Nhớ tới gương mặt tuấn tú bị ta chọc giận đến đỏ như sắp nhỏ máu.
Còn đôi mắt đào hoa vừa thẹn vừa giận ấy.
Nếu ở trên giường mà ngậm đầy nước mắt, chắc chắn đẹp vô cùng.
Quan trọng nhất là, trên tay ta dường như vẫn còn cảm giác…
Lồng ngực cứng rắn, nóng hổi ấy.
Hít…
Lòng ta hơi xao động.
Dưới lớp cẩm y hoa phục ấy, rốt cuộc là một thân hình câu người thế nào?
Muốn nhìn quá!
Vai rộng, eo hẹp, chân dài…
Cơ bụng chắc chắn có.
Không biết sáu múi hay tám múi.
Ta đang nghĩ, nước miếng không có tiền đồ đã chảy xuống khóe miệng.
“Sao nào, Cố Đại tiểu thư ban ngày ban mặt đang mơ xuân đấy à?”
8
Ta giật bắn người, đột ngột ngẩng đầu.
Vừa hay đối diện đôi mắt đào hoa ngậm ý cười của Thẩm Trường Độ.
Thẩm Trường Độ!
Sao hắn lại xuất hiện trong phủ nhà ta!
Lại còn là hậu viện phủ Thừa tướng!
Hắn đang cúi đầu nhìn ta.
Khóe môi treo nụ cười.
Chỉ là nụ cười ấy.
Nhìn thế nào cũng có chút nghiến răng nghiến lợi.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng