Chương 11 - Dưa Chuột Trên Đầu Nam Nhân
Bởi còn một tin tức chấn động hơn đang chờ ta.
“Con à, con còn chưa biết phải không?”
Mẫu thân hạ giọng, biểu cảm trên mặt vừa hả giận vừa ghê tởm, “Tên khốn Sở Lan Chi ấy, sáng sớm hôm nay bị người ta lột sạch rồi ném ở chỗ náo nhiệt nhất cửa Tây thị!”
Ta sững người.
Mẫu thân tiếp tục nói:
“Nghe nói trên người hắn thối rữa tới chảy mủ, chẳng còn chỗ da nào lành! Thảm lắm! Giờ cả kinh thành đều kéo tới xem, chậc chậc chậc…”
“Có không ít đại cô nương tiểu tức phụ đi ngang qua trực tiếp nôn ra.”
Đầu ta ong một tiếng, trước mắt lập tức hiện lên ruộng dưa chuột héo quắt trên đầu Sở Lan Chi.
Trên người thối rữa chảy mủ?
Chẳng phải chính là… dưa chuột thối không ai cần sao?
Ta suýt nôn theo.
“Ban đầu thoái hôn quả nhiên đúng.”
Mẫu thân vỗ ngực, sợ hãi không thôi.
“Nếu thật sự gả qua đó, nữ nhi của ta biết làm sao đây!”
Ta theo bản năng tiếp một câu:
“Làm sao à? Có lẽ ngày nào cũng phải rửa dưa chuột?”
Lời vừa ra, ta và mẫu thân đều im lặng.
Cảnh tượng ấy quá đẹp, không dám nghĩ.
Lúc này ấu đệ Cố Tử Kỳ u ám bồi thêm một nhát:
“A tỷ, có khi nào là… tỷ phu làm không?”
Tỷ phu.
Bây giờ nó gọi danh xưng này trơn tru lắm rồi.
Tim ta giật một cái.
Là Thẩm Trường Độ.
Ngoài hắn ra, còn ai nữa.
14
Nghĩ tới Thẩm Trường Độ, trong đầu ta lại không khống chế được hiện lên gương mặt nghiêm túc sáng nay của hắn.
Cùng câu nói ấy…
“Tâm duyệt nàng.”
Ta rùng mình, không dám nghĩ tiếp.
Không nghĩ, không nghĩ.
Thẩm Trường Độ tâm duyệt ta?
Bắt đầu từ khi nào?
Ta moi hết ruột gan hồi tưởng, số lần ta và hắn giao thiệp tính tới tính lui cũng chỉ có mấy lần ấy.
Lần đầu, trong miếu hoang. Ta sờ ngực hắn, khinh bạc hắn.
Lần thứ hai, trong trà lâu. Ta ép hắn vào góc tường, khinh bạc hắn.
Lần thứ ba, trong thiền phòng, càng trực tiếp khinh bạc hắn.
Ta… thôi không nói nữa.
Càng nghĩ càng cảm thấy, hình như lần nào cũng là ta chiếm tiện nghi của hắn?
Vậy rốt cuộc hắn bắt đầu tâm duyệt ta từ khi nào?
Không thể nào chỉ bị ta sờ một cái là yêu ta chứ?
Như vậy cũng… dễ quá rồi.
“Con à!”
Giọng mẫu thân kéo ta về, mặt bà đầy vui vẻ.
“Ngẩn người gì vậy? Đang nói chính sự với con!”
“Con chuẩn bị xong chưa? Ngày mai chính là ngày con xuất giá rồi!”
Ta: “…”
Ngày mai?!
Ta đột ngột trợn to mắt:
“Chẳng phải tháng sau sao?!”
Mẫu thân lườm ta một cái, nói như lẽ đương nhiên:
“Hôm qua Định Bắc Vương phủ gửi tin tới, nói Vương gia đêm qua nhiễm phong hàn, nằm liệt giường, hôn kỳ đẩy lên sớm để tránh đêm dài lắm mộng. Ngày thì định luôn vào ngày mai, mọi thứ làm giản lược, nhưng sính lễ của hồi môn vẫn như cũ, tuyệt đối không để con chịu ấm ức.”
“Hơn nữa bên Thẩm gia đã chuẩn bị xong hết, sính lễ hôm qua cũng đưa đủ rồi, phụ thân con tuy còn đang đau lòng nhưng đã đóng ấn, hôn thư cũng qua Lễ bộ rồi.”
Vừa nhắc tới phụ thân, mặt mẫu thân liền kéo xuống.
Từ sau chuyện giả sơn, phụ thân hoàn toàn mất tinh thần.
Địa vị của phụ thân trong nhà bây giờ tụt xuống tận đáy, vô dục vô cầu.
Nhưng điều ta chú ý bây giờ không phải chuyện này.
Nhiễm phong hàn?
Nằm liệt giường?
Nam nhân sinh long hoạt hổ tối qua đè ta làm sáu lần ấy sao?
Nhưng… ngày mai đã xuất giá?
Lời ta thuận miệng nói trong thiền phòng rằng ngày mai thành thân, hắn lại coi là thật?
Lúc ấy ta bị sắc mê tâm trí, nói lời mê sảng!
Lời trên giường, ai dám tin!
Ai lại tưởng thật chứ!
Hơi hoảng.
Nhưng nhiều hơn lại là một thứ mong chờ kín đáo mà nóng lòng không đợi nổi.
Ta hắng giọng, muốn giữ lại chút dè dặt cuối cùng.
“Có… có nhanh quá không? Của hồi môn của con còn chưa…”
Mẫu thân trực tiếp ngắt lời ta:
“Nha đầu ngốc, của hồi môn của con mẫu thân đã chuẩn bị từ lâu rồi, chỉ chờ ngày này thôi! Kho chứa sắp không để nổi nữa! Con chỉ cần sửa soạn mình thật xinh đẹp là được!”
Bà vỗ tay ta, nói đầy thấm thía.
“Sớm xuất giá, sớm một ngày… ừm, sớm một ngày có chỗ dựa.”
Ta nghe ra nửa câu sau bà chưa nói hết.
Sớm xuất giá, sớm một ngày được ăn… thịt.
Khụ.
Hai má ta hơi nóng.
Thôi, gả thì gả vậy.
15
Coi như vì gương mặt ấy, thân hình ấy…
Gả sớm một ngày, sớm một ngày được ăn…
Ta, Cố Thiên Vũ.
Liều luôn!
Ta gật đầu, cố khiến giọng mình nghe không quá sốt ruột.
“Gả thì gả.”
Mẫu thân hài lòng cười, lập tức hấp tấp đi chuẩn bị việc ngày mai.
Ấu đệ Cố Tử Kỳ lề mề mò vào phòng ta, đóng cửa, vẻ mặt thần thần bí bí.
Nó hạ giọng, ghé bên tai ta:
“A tỷ! Đệ nói cho tỷ một bí mật!”
Ta liếc nó: “Nói.”
Mắt Tử Kỳ đảo một vòng.
Xác nhận bốn phía không người mới ghé sát tai ta.
“Lúc tỷ phu ngủ sẽ gọi tên tỷ.”
Ta sửng sốt.
“Sao đệ biết?”
Tử Kỳ đầy mặt đắc ý.
“Lần trước đệ tới Vương phủ tuy bị đánh một trận, nhưng dù sao cũng ở trong phủ hắn một đêm! Nửa đêm đi ngang thư phòng, đệ tận tai nghe thấy!”
“Hắn ngủ trong thư phòng, lăn qua lộn lại, miệng cứ lẩm bẩm, Thiên Vũ… Thiên Vũ…”
Tử Kỳ bắt chước giống như thật.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó nói thành lời.
Nhưng ngoài miệng vẫn không chịu tha người.
“Đệ nghe lén người ta ngủ, không biết xấu hổ sao?”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng