Chương 8 - Đứa Bé Không Phải Của Anh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Người nhà với nhau còn tính rõ vậy à?”

Tôi trả lời: “Rõ ràng một chút, mọi người đều nhẹ nhàng.”

Trong nhóm không ai khuyên nữa.

Mẹ tôi nhắn riêng cho tôi: “Mẹ ủng hộ con.”

Tôi nhìn bốn chữ này, trong lòng như được thứ gì đó nhẹ nhàng nâng lên.

Ngày giao thừa, tôi không còn để bất cứ ai tới nhà tôi làm loạn nữa.

Tôi và mẹ ăn bữa cơm tất niên ở bên ngoài.

Tống Minh Xuyên cũng tới.

Anh ấy mang theo một bó hoa, tặng cho mẹ tôi.

Miệng mẹ tôi chê lãng phí, nhưng mắt lại cong lên vì cười.

Trên bàn cơm, không ai nhắc tới Mạnh Chỉ Nhu.

Cũng không ai nói “chuyện đã qua thì cho qua đi” nữa.

Bởi vì cuối cùng họ cũng biết, có vài chuyện không phải nói một câu qua rồi là có thể qua.

Ăn cơm xong, tôi tự về nhà.

Trong hành lang dán câu đối xuân mới.

Không biết đứa trẻ nhà nào treo một chiếc đèn lồng nhỏ trước cửa, ánh đỏ hắt lên tường, rất ấm.

Tôi đi tới trước cửa nhà.

Trên tấm thảm mới không có dấu chân.

Khóa cửa nhận diện thành công.

Đèn trong nhà sáng lên.

Tôi treo áo khoác lên, rửa tay, rót cho mình một cốc nước nóng.

Ngoài cửa sổ có người đốt pháo hoa.

m thanh rất xa.

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn từng chùm sáng nổ tung trong bầu trời đêm.

Điện thoại lại vang.

Là mẹ tôi gửi tới một tấm ảnh.

Bà và Tống Minh Xuyên chụp chung trước cửa nhà hàng.

Bà cười hơi ngốc.

Tống Minh Xuyên cũng cười.

Tôi trả lời: “Con về đến nhà rồi.”

Mẹ tôi trả lời trong tích tắc: “Khóa cửa cẩn thận, ngủ ngon.”

Tôi nhìn câu này rất lâu.

Trước kia bà sẽ nói, có cần mẹ qua ở với con không.

Bây giờ bà nói, khóa cửa cẩn thận, ngủ ngon.

Thế là đủ rồi.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Không mở camera.

Cũng không kiểm tra khóa cửa lặp đi lặp lại.

Tôi tắt đèn phòng khách, nằm vào phòng ngủ.

Chăn có mùi nắng phơi.

Căn nhà rất yên tĩnh.

Yên tĩnh như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

Nhưng tôi biết, những chuyện đã xảy ra sẽ không biến mất.

Chúng chỉ dạy tôi rằng.

Tình thân không phải là nhượng bộ vô giới hạn.

Lương thiện cũng không phải là dâng bản thân cho người khác giẫm đạp.

Tôi có thể dịu dàng.

Có thể thông cảm.

Có thể giúp đỡ.

Nhưng cánh cửa của tôi, cuộc đời của tôi, sự trong sạch của tôi, trước tiên nhất định phải thuộc về chính tôi.

Ngoài cửa sổ lại vang lên một tiếng pháo hoa.

Bình luận xuất hiện lần cuối.

【Năm mới vui vẻ, Tống Thanh Hòa.】

【Lần này, cô đã giữ được cánh cửa của mình.】

Tôi nhắm mắt lại.

Nơi trong lồng ngực đã căng chặt rất lâu, cuối cùng cũng chậm rãi thả lỏng.

Cửa đã khóa.

Đèn cũng đã tắt.

Tôi an toàn ngủ trong chính căn nhà của mình.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)