Chương 3 - Đứa Bé Gọi Anh Là Ba
Thấy tôi không phản ứng, Lục Thịnh Niên sải bước tới, đưa tay định kéo tôi đi.
“Sao cô nói mãi không nghe vậy? Mau đi!”
Khi chỉ còn cách tôi một bước, anh ta hạ giọng cảnh cáo:
“Về trước đi, anh sẽ giải thích với em.”
Nhưng còn chưa kịp chạm vào tôi, một vệ sĩ phía sau tôi đã nhanh tay giữ chặt cổ tay anh ta rồi vặn mạnh.
Lục Thịnh Niên đau đến mức gương mặt điển trai vặn vẹo, kêu “Ái da!” một tiếng.
Thấy vậy, Khương Du vội chạy tới, đau lòng nâng cổ tay Lục Thịnh Niên, trừng mắt nhìn tôi.
“Thẩm Tri Hạ, sao cô có thể đánh người như vậy!”
“Loại phụ nữ như cô, khó trách anh Niên không cần cô nữa!”
Khi nói câu đó, vẻ đắc ý trong mắt cô ta gần như không giấu nổi.
Diễn kịch mà vẫn không quên mỉa mai tôi, hai người họ đúng là cùng một ổ rắn chuột, chẳng ai tốt đẹp.
Tôi còn chưa kịp đáp trả, phía sau đã vang lên giọng mẹ tôi:
“Lục Thịnh Niên, người phụ nữ này là ai?!”
Lục Thịnh Niên kinh ngạc ngẩng đầu. Khi nhìn rõ ba mẹ tôi sắc mặt tái xanh bước ra từ sau lưng tôi, lớp ngụy trang trên mặt anh ta cuối cùng cũng nứt vỡ.
“Sao ba mẹ lại tới đây?!”
Ba tôi cau mày, giọng rất gắt.
“Không phải con nói hôm nay trường tổ chức tiệc, bảo hai ông bà già chúng tôi tới xem Hiên Hiên học ở trường tốt hoành tráng thế nào sao? Sao, chúng tôi không được tới à?”
Ba mẹ tôi vốn không biết chuyện Lục Thịnh Niên ngoại tình, nhưng cảnh tượng trước mắt cũng khiến họ đoán được bảy tám phần.
“Con có nên giải thích cho chúng tôi biết người phụ nữ bên cạnh con là ai không?”
“Cô ta có quan hệ gì với con… Này, con!”
Ba tôi còn chưa nói hết, Lục Thịnh Niên đã dang hai tay ra, cố đẩy cả nhà chúng tôi ra ngoài như lùa vịt.
“Ở đây không tiện nói chuyện. Chúng ta ra ngoài tìm chỗ yên tĩnh rồi từ từ nói, được không?”
Một khi để ba mẹ tôi vạch chuyện này trước mặt giới phụ huynh toàn người giàu có và có địa vị này, hình tượng “người chồng yêu vợ, tinh anh thành đạt” mà anh ta dày công xây dựng sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Anh ta quyết tâm kéo cả nhà tôi đi, đến mức vệ sĩ cũng suýt không giữ được.
Động tĩnh quá lớn khiến tất cả mọi người trong sảnh tiệc đều nhìn qua.
“Con trai, các con đang làm gì thế?”
Là giọng mẹ chồng tôi.
Không chỉ mẹ chồng và bố chồng tôi chen ra khỏi đám đông.
Mấy đồng nghiệp không ưa Lục Thịnh Niên cũng bước tới, ai nấy cầm điện thoại, mặt đầy vẻ hóng chuyện.
“Trưởng nhóm Lục, anh đang diễn màn gì thế? Kéo co à?”
“Bên nào thắng thì anh thuộc về nhà bên đó đúng không?”
Người nói là Dương Tử Khải, đối thủ từng thua Lục Thịnh Niên trong cuộc cạnh tranh vị trí trưởng nhóm.
Anh ta vẫn luôn trốn trong đám đông. Lúc này bắt được điểm yếu của Lục Thịnh Niên, vẻ mặt hưng phấn không giấu nổi.
“Sao… sao mọi người cũng tới đây?!”
Lục Thịnh Niên hoàn toàn sụp đổ.
Nhân lúc đó, hai vệ sĩ một trái một phải kéo anh ta ra xa khỏi nhà tôi.
Thấy con trai mình bị đối xử như vậy, mẹ chồng tôi hoảng hốt lao tới che chắn cho anh ta.
“Này này này! Các người làm gì thế! Buông con trai tôi ra!”
Nhìn thấy vệ sĩ là do tôi đưa tới, bà ta lập tức sầm mặt, quát tôi:
“Thẩm Tri Hạ, con làm vậy là có ý gì? Tìm người ngoài bắt nạt chồng mình à?”
“Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, nói vài câu là được rồi. Sao con còn tìm người tới giúp?”
“Có chút tiền bẩn là con dám không coi con trai tôi ra gì đúng không!”
“Người không ra gì là con trai bà!” Mẹ tôi cũng không chịu yếu thế, mắng lại ngay.
“Bà hỏi kỹ con trai bà xem, người phụ nữ sau lưng nó là ai? Giữa nơi đông người mà kéo kéo ôm ôm, không biết xấu hổ!”
Theo hướng tay mẹ tôi chỉ, mẹ chồng tôi mới chú ý tới Khương Du phía sau, kinh ngạc thốt lên.
“Cô… cô không phải là cô trợ lý từng tới đưa đồ cho con trai tôi sao?”
Bố chồng tôi đẩy gọng kính lão, nhìn kỹ một lúc rồi như nhớ ra chuyện gì.
“Tôi nhớ rồi! Đây chẳng phải là Tiểu Khương, cấp dưới của A Niên, năm ngoái Trung thu xách hai hộp táo giảm giá đến nhà mình sao?”
“Khi đó A Niên còn nói nhà cô khó khăn, đến trái cây tử tế cũng không mua nổi, bảo chúng tôi chú ý giữ lòng tự trọng cho cô.”
“Sao cô lại chạy tới tiệc phụ huynh của cháu tôi?”
Lời của bố chồng tôi như một cái tát vang dội giáng thẳng vào hình tượng sang trọng mà Khương Du cố gắng duy trì.
Xung quanh vang lên vài tiếng cười khe khẽ. Những ánh mắt vốn ngưỡng mộ lập tức biến thành khinh miệt.
Mặt Khương Du lúc xanh lúc tím, cô ta nắm chặt vạt áo Lục Thịnh Niên.
Lục Thịnh Niên cố gắng chống đỡ, muốn giảng hòa.
“Ba, mẹ, hai người nhận nhầm rồi. Bây giờ Khương Du là…”
“A Niên, con im miệng!”
Sao mẹ chồng tôi có thể không nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Bà ta hung hăng liếc Khương Du một cái, rồi nhìn tôi với ánh mắt né tránh, giọng thiếu tự tin.
“Cái đó… Tri Hạ à, chuyện này chắc chắn là hiểu lầm. Đứa nhỏ A Niên này từ bé đã mềm lòng, chắc chắn là bị con hồ ly tinh kia lừa rồi.”
“Hơn nữa… bình thường con bận công việc, ngày nào cũng chỉ biết xem báo cáo, đến ly trà nóng cũng không rảnh rót cho A Niên.”
“Đàn ông mà, áp lực lớn, khó tránh khỏi muốn tìm người tâm sự. Con… con cũng không thể trách A Niên hoàn toàn được.”