Chương 8 - Đứa Bé Bí Ẩn Trong Hầu Phủ
Đại ca Thẩm Vân Xuyên hớt ha hớt hải chạy tới.
Trên mặt mang theo một vẻ… ngượng ngùng hiếm thấy?
【Thẩm Vân Xuyên (ánh mắt lảng tránh): Khụ… nương… đại tỷ…】
【Cái đó… phủ Trấn Quốc Công…】
【Gửi thiếp mời tới…】
【Nói là… lão phu nhân mừng thọ…】
【Mời… mời cả nhà chúng ta qua…】
Phủ Trấn Quốc Công?
Bàn tay nhỏ đang nắm thức ăn cho cá của ta khựng lại.
Trong nguyên tác cái tên… hỗn thế ma vương đó?
【A! Nhớ ra rồi!】
【Tiểu công gia nhà Trấn Quốc Công!】
【Tên là… Tiêu Cảnh Diễm?】
【Đầu truyện ai cũng ghét!】
【Cuối truyện sát thần chiến trường!】
【Trong nguyên tác hắn hình như…】
【Bị ngựa kinh hất ngã gãy chân?】
【Sau đó hắc hóa?】
【Trở nên siêu đáng sợ!】
【Gặp ai cũng cắn!】
【Cuối cùng bị nam chính thiết kế… vạn tiễn xuyên tâm?】
【Hí…】
【Cũng là một pháo hôi xui xẻo…】
【Nhưng mà…】
【Hình như…】
【Sau này hắn từng giúp đại tỷ lúc gặp nạn một lần?】
【Mặc dù thái độ thối kinh khủng…】
Trong đầu ta nhanh chóng lướt qua từng mảnh ký ức của nguyên tác.
【Đại ca nhắc chuyện này làm gì?】
【Chẳng lẽ…】
Ta nghi ngờ nhìn về phía Thẩm Vân Xuyên.
Chóp tai hắn… thế mà đỏ lên rồi?!
【Mẫu thân (hiểu ý mỉm cười): Ồ? Phủ Trấn Quốc Công à?】
【Thiếp mời đâu?】
Thẩm Vân Xuyên vội đưa tấm thiếp mạ vàng tới.
Mẫu thân mở ra.
Ánh mắt lướt qua.
Nụ cười càng sâu hơn.
【Mẫu thân: Ừm… mừng thọ lão phu nhân…】
【Còn đặc biệt nói… mời Vân Thư cũng đến cho khuây khỏa…】
【Còn nói… đứa nhỏ Cảnh Diễm đó…】
【Vẫn luôn nhắc…】
【Đã lâu chưa gặp Vân Xuyên huynh rồi?】
Mặt Thẩm Vân Xuyên.
“Vụt” một cái!
Đỏ bừng cả lên!
【Thẩm Vân Xuyên (lắp bắp Ai… ai cần hắn nhắc chứ!】
【Cái… cái tên khốn đó!】
【Lần trước đua ngựa… còn… còn gian lận thắng ta!】
Giọng hắn tức tối.
Nhưng ánh mắt kia…
Rõ ràng đang phát sáng!
Khóe miệng còn cố sức ép xuống!
【Ồ hô! (⊙o⊙)】
【Có chuyện nha!】
【Phản ứng của đại ca…】
【Không đúng!】
【Rất không đúng!】
【Mặt đỏ! Lắp bắp!】
【Còn nhắc đua ngựa!】
【Trong nguyên tác…】
【Hai người bọn họ hình như…】
【Là tử đối đầu?】
【Gặp nhau là cãi nhau?】
【Chẳng lẽ…】
【Cãi qua cãi lại…】
【Cãi ra tình cảm rồi?!】
【(✧∀✧)!!!】
【Kích thích!】
【Đại ca! Huynh giỏi thật đấy!】
【Âm thầm thu phục được pháo hôi lớn nhất!】
【À không! Là cổ phiếu tiềm lực!】
【Tỷ phu sát thần tương lai!】
【Vụ này! Lời to rồi!】
Trong lòng ta bình luận điên cuồng tràn màn hình!
Kích động đến mức nắm tay nhỏ cũng siết lại!
Ánh mắt vốn u ám của Thẩm Vân Thư.
Nghe thấy cái tên “Tiêu Cảnh Diễm”.
Cũng khẽ động.
Dường như nhớ ra điều gì đó.
Thẩm Vân Xuyên bị ta “phát sóng trực tiếp” trong lòng.
Xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất!
【Thẩm Vân Xuyên (thẹn quá hóa giận): Con nhóc thối!】
【Nghĩ linh tinh cái gì đấy!】
【Thức ăn cho cá rơi hết rồi kìa!】
Hắn giả vờ đưa tay tới véo má ta.
Ta vội trốn ra sau lưng mẫu thân.
Thò đầu nhỏ ra.
Làm mặt quỷ với hắn.
【Lêu lêu lêu!】
【Đại ca chột dạ rồi!】
【Bị ta nói trúng rồi!】
【Xấu hổ xấu hổ xấu hổ! (◕‿◕✿)】
Thẩm Vân Xuyên: “……”
Hắn tức đến nhảy dựng.
Lại chẳng làm gì được ta.
Mẫu thân và đại tỷ nhìn hai chúng ta ầm ĩ.
Cuối cùng.
Nở ra nụ cười đã lâu không thấy.
Một nụ cười thật sự vui vẻ.
Ánh nắng rơi xuống mỗi người.
Ấm áp dễ chịu.
Xua tan mọi u ám.
08
Thọ yến của lão phu nhân phủ Trấn Quốc Công.
Vô cùng náo nhiệt.
Cả nhà Vĩnh An Hầu phủ ăn vận chỉnh tề tham dự.
Đại tỷ Thẩm Vân Thư mặc một bộ y phục nhã nhặn.
Trang điểm nhẹ nhàng.
Thanh tú động lòng người.
Thu hút không ít ánh mắt.
Tỷ lặng lẽ đi bên cạnh mẫu thân.
Khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.
【Đại tỷ đẹp quá! (❤ ω ❤)】
【Tra nam không xứng!】
【Người tiếp theo sẽ tốt hơn!】
Ta nắm tay mẫu thân.
Trong lòng âm thầm cổ vũ tỷ.
Thẩm Vân Thư dường như cảm nhận được.
Cúi đầu dịu dàng mỉm cười với ta.
Xoa xoa đầu ta.
【Tỷ không sao đâu.】
Tỷ khẽ nói.
Ta yên tâm rồi.
【Mẫu thân! Mẫu thân!】
【Con muốn ăn cái kia!】
【Bánh sáng lấp lánh kia!】
Ta chỉ vào đĩa bánh thủy tinh ở phía xa.
Nước miếng suýt chảy ra.
【Mẫu thân: Tiểu tham ăn.】
【Đợi một chút, nương đi lấy cho con.】
Mẫu thân cười buông tay ta.
Đi về phía bàn điểm tâm.
Ta đứng tại chỗ.
Ngó đông ngó tây.
Tìm bóng dáng đại ca Thẩm Vân Xuyên.
【Đại ca đâu rồi?】
【Chẳng phải nói muốn tới tìm ‘tên khốn’ tính sổ sao?】
【Người đâu?】
【Không phải trốn đi vì ngại rồi chứ?】
Ta nhón chân.
Tìm kiếm trong đám đông.
Đột nhiên!
Phía trước truyền tới một trận náo loạn!
Kèm theo tiếng hét kinh hoàng!
【Ngựa hoảng rồi! Mau tránh ra!】
【Tiểu công gia! Cẩn thận!】
Tim ta đột nhiên giật mạnh!
Nhìn theo tiếng gọi!
Chỉ thấy phía cửa phụ của hoa viên!
Một con tuấn mã toàn thân đen tuyền!
Mắt đỏ như máu!
Điên cuồng lao vào!
Trên lưng ngựa!
Một thiếu niên mặc kỵ trang đỏ rực!
Đang liều mạng ghì dây cương!
Cả người bị hất lắc trái phải!
Mắt thấy sắp bị quăng xuống!
Chính là tên hỗn thế ma vương kia!
Tiêu Cảnh Diễm!
【Hỏng rồi!】
【Cốt truyện nguyên tác!】
【Ngựa hoảng! Gãy chân! Điểm khởi đầu hắc hóa!】
【Chính là hôm nay!】
Đầu ta ong lên một tiếng!
【Không được!】
【Không thể để hắn ngã!】
【Ngã là xong đời!】
【Đại ca sẽ đau lòng chết mất! (´;ω;`)】
【Hầu phủ cũng mất luôn một đồng minh mạnh!】
Ta sốt ruột đến bốc khói!
Làm sao đây?!
Chạy tới?
Cái thân nhỏ này của ta.
Còn chưa đủ cho móng ngựa giẫm!
Gọi người?
Không kịp nữa rồi!
Con ngựa hoảng đang lao thẳng!
Nhắm thẳng về phía đình nghỉ nơi đông người nhất!
Trong đình.
Ngồi đó!
Chính là lão thọ tinh hôm nay!
Lão phu nhân Trấn Quốc Công!
Còn có vài vị lão phu nhân tóc bạc!
【Tổ mẫu!】
Tiêu Cảnh Diễm trừng mắt muốn nứt!
Gào khàn cổ!
Liều mạng muốn khống chế đầu ngựa!
Nhưng vô ích!
Bi kịch sắp xảy ra!
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc!
【Mau! Chặn nó lại!】
Một tiếng quát trong trẻo!
Một bóng người áo trắng nguyệt!
Như mũi tên rời cung!
Từ phía xiên lao ra!