Chương 6 - Đứa Bé Bí Ẩn Trong Hầu Phủ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đi về góc an toàn chỉ thuộc về chúng ta.

Phía sau.

Là mệnh lệnh trầm thấp đầy lửa giận bị đè nén của phụ thân.

【Vĩnh An Hầu (giọng lạnh như băng): Đem xuống! Nhốt vào củi phòng Tây viện cho ta!】

【Vân Xuyên!】

【Cạy miệng hắn ra cho ta!】

【Những chuyện dơ bẩn hắn đã làm!】

【Một! Chuyện! Cũng! Không! Được! Sót!】

【Vâng! Cha!】 Giọng Thẩm Vân Xuyên chắc như đinh đóng cột.

Mang theo hận ý thấu xương.

Cửa hoa sảnh.

Phía sau lưng chúng ta.

Đóng sầm lại.

Ngăn cách tất cả giông bão bên ngoài.

Mẫu thân ôm ta.

Ngồi xuống chiếc giường mềm ấm áp trong nội thất.

Ánh nắng ngoài cửa sổ xiên xiên chiếu vào.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của nhau.

Mẫu thân dùng chiếc khăn ấm.

Từng chút từng chút một.

Nhẹ nhàng đến cực hạn.

Lau đi vệt nước mắt và nước nho còn sót lại trên mặt ta.

Lại cẩn thận từng li từng tí.

Giúp ta cởi chiếc váy nhỏ bị bẩn.

Thay cho ta bộ sạch sẽ khác.

Suốt cả quá trình bà không nói gì.

Chỉ là động tác dịu dàng đến mức không thể tin nổi.

Giống như đang nâng niu một món trân bảo hiếm có trên đời.

Ta ngoan ngoãn để mẫu thân tùy ý bày bố.

Cái đầu nhỏ tựa vào hõm cổ ấm áp của bà.

Cơn sóng dữ vừa rồi.

Dường như bị sự yên tĩnh này chặn ở bên ngoài.

【Mẫu thân…】

Ta khẽ mở miệng.

Phá tan bầu không khí yên tĩnh trong phòng.

Động tác lau tay nhỏ cho ta của mẫu thân hơi khựng lại.

【Ừm?】

Bà cúi đầu nhìn ta.

Ánh mắt dịu dàng như nước.

【Tỷ tỷ…】

Ta do dự.

Khẽ hỏi nhỏ.

【Tỷ tỷ… sẽ không sao chứ?】

Viền mắt mẫu thân.

Trong nháy mắt lại đỏ lên.

Bà hít sâu một hơi.

Cố gắng nở với ta một nụ cười trấn an.

【Mẫu thân: Sẽ ổn thôi.】

【Tỷ tỷ con… sẽ không sao đâu.】

【May mà có bảo bối ngoan của nương…】

Giọng bà nghẹn lại.

Những lời phía sau.

Không thể nói tiếp được nữa.

Chỉ càng ôm ta chặt hơn.

Cằm nhẹ nhàng tựa lên đỉnh đầu ta.

Ta dựa trong lòng mẫu thân.

Nghe nhịp tim vững vàng của bà.

Nỗi kinh sợ trong lòng dần dần lắng xuống.

Thay vào đó.

Là một cảm giác an tâm chưa từng có và… kiên định.

【Ừm!】

Ta gật đầu thật mạnh.

Hai cánh tay nhỏ ôm lấy cổ mẫu thân.

Giọng trẻ con non nớt.

Nhưng lại vô cùng nghiêm túc mà nói:

【Kẻ xấu!】

【Đuổi đi!】

【Chúng ta!】

【Một nhà!】

【Ở bên nhau!】

【Mãi mãi!】

Cánh tay mẫu thân ôm ta.

Bỗng siết mạnh.

Nước mắt nóng hổi.

Lại một lần nữa trào ra mãnh liệt.

m thầm rơi xuống tóc ta.

Hõm cổ ướt nóng một mảng.

【Ừm!】

【Mãi mãi ở bên nhau!】

Bà nghẹn ngào đáp lại.

Hết sức trịnh trọng.

Ngoài cửa sổ.

Ánh nắng vừa đẹp.

Gió lướt qua sân.

Mang theo mùi hương hoa nhàn nhạt.

06

Tây viện, củi phòng.

Tiếng kêu thảm thiết đứt quãng không ngừng truyền ra.

Nghe đến mức khiến da đầu người ta tê dại.

Ta nằm sấp trong lòng mẫu thân.

Cái tai nhỏ dựng thẳng lên.

【Mẫu thân: Bảo bối ngoan đừng nghe.】

Bà bịt tai ta lại.

Nhưng ta vẫn nghe thấy.

【Á! Đừng đánh nữa! Ta nói! Ta nói hết!】

Là giọng của tên xương mềm Triệu Văn Hiên đó.

【Thẩm Vân Xuyên (lạnh lẽo): Ngoại thất ở đâu?】

【Triệu Văn Hiên (khóc lóc gào thét): Hẻm Điềm Thủy! Nhà thứ ba! Liễu Nhi!】

【Thẩm Vân Xuyên: Con riêng?】

【Triệu Văn Hiên: Là… là Liễu Nhi sinh… tên là Bảo nhi…】

【Thẩm Vân Xuyên (giọng đầy độc ý): Dám đánh tỷ tỷ ta?】

【Triệu Văn Hiên: Ta sai rồi ta sai rồi! Ta uống nhiều quá! Ta bị ma quỷ ám tâm!】

【Thẩm Vân Xuyên (cười lạnh): Còn bản đồ phòng thủ biên cương? Định trộm thế nào? Bán cho ai?】

Củi phòng thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Ngay giây tiếp theo.

Là tiếng tru như lợn bị chọc tiết của Triệu Văn Hiên!

【Không có! Ta không có! Hầu gia! Thế tử gia! Tha mạng a!】

【Vĩnh An Hầu (trầm thấp như sấm): Thông đồng với địch phản quốc, là tội lớn tru di cửu tộc!】

【Ngươi cũng xứng cầu xin tha mạng sao?!】

【Vân Xuyên!】

【Tiếp tục!】

【Cạy miệng hắn ra cho ta!】

“Bốp! Bốp! A——!”

Ta rụt cổ lại.

【Cha nổi giận… đáng sợ quá…】

【Đại ca đánh người… cũng hung dữ thật…】

【Nhưng mà…】

【Đánh hay lắm! (◣_◢)】

【Tên khốn đáng đời!】

Bàn tay mẫu thân ôm ta siết chặt hơn một chút.

Nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

【Mẫu thân: Không sợ, bảo bối ngoan.】

【Kẻ xấu đáng bị đánh.】

Đại tỷ Thẩm Vân Thư bị nhốt trong khuê phòng trước khi xuất giá của mình.

Khóc đến ướt đẫm khăn gối.

Không ăn không uống.

【Thẩm Vân Thư (khóc gọi): Thả ta ra! Ta muốn gặp Văn Hiên!】

【Các người oan uổng chàng!】

【Chàng đối xử với ta rất tốt!】

Bà tử canh ngoài cửa vẻ mặt khó xử.

【Bà tử: Đại tiểu thư, người… ăn chút gì đi…】

Ta bưng một bát cháo gà xé nóng hổi.

Đứng ở cửa.

Tròn mắt nhìn vào.

【Mẫu thân: Để bảo nhi thử xem.】

Cửa mở ra một khe nhỏ.

Ta bước đôi chân ngắn ngủn đi vào.

Đại tỷ ngồi bên mép giường.

Mắt sưng như quả óc chó.

Vừa thấy ta.

Tỷ quay mặt đi.

【Thẩm Vân Thư (nghẹn ngào): Bảo nhi… ra ngoài đi…】

Ta đặt bát cháo lên bàn con.

Cọ cọ tới bên cạnh tỷ.

Bàn tay nhỏ kéo kéo tay áo tỷ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)