Chương 5 - Đủ Rồi
Nếu không có gì ngoài ý muốn.
Cả đời này tôi sẽ không bao giờ gặp lại Bùi Yến Xuyên.
Nhưng ngày hôm ấy.
Sau lưng vẫn có một giọng nói gọi tôi lại.
“Giang Ly.”
Tôi tiếp tục bước về phía trước.
Không quay đầu.
“Giang Ly!”
Một bàn tay đột nhiên túm lấy tay tôi.
Tôi quay lại.
Khóe mắt Bùi Yến Xuyên đỏ hoe:
“Quả nhiên là cô…”
“Anh nhận nhầm người rồi.”
Tôi định rút tay về.
Nhưng bị anh nắm chặt hơn:
“Xin lỗi, là tôi sai.”
Tiếng nghẹn ngào khe khẽ khiến tôi cảm thấy người trước mặt có phần xa lạ.
Tôi đã quen anh mười năm.
Chưa từng thấy anh khóc.
“Tôi biết hết rồi. Tôi biết tại sao trên người cô lại có thêm một vết sẹo, cũng biết sau khi cứu tôi, cô đã phải trải qua những gì.
“Xin lỗi. Lúc cô phá thai, tôi lại đang ở bên người khác.”
Hóa ra cuối cùng anh cũng biết hết.
Tôi cụp mắt:
“Đều qua rồi, anh Bùi. Bây giờ tôi cũng không còn tên là Giang Ly nữa.”
“Không sao.”
Nước mắt đảo quanh trong mắt anh:
“Tôi có thể cùng cô bắt đầu lại từ đầu.”
“Không thể.”
Tôi giật mạnh tay mình ra:
“Bùi Yến Xuyên, tôi đã đến tận một nơi xa như vậy để phát triển sự nghiệp, anh vẫn chưa hiểu thái độ của tôi sao?
“Anh đã từng thấy tôi quay lại nhặt thứ mình vứt bỏ chưa?”
Bùi Yến Xuyên cứng người.
Chúng tôi yêu hận giằng co nhiều năm như vậy.
Anh cũng là người hiểu tôi nhất.
Một khi đã nắm được thứ gì, tôi sẽ không dễ dàng buông tay.
Nếu tôi đã nắm lấy anh.
Vậy bất kể thế nào tôi cũng sẽ không ly hôn với anh.
Tương tự.
Khi tôi thật sự quyết định từ bỏ.
Quay đầu lại vốn là chuyện không thể.
“Chỉ một lần này thôi.”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt cầu xin:
“Được không?”
“Không.”
Tôi quay người.
Mới bước được hai bước.
Cơ thể đột nhiên mềm nhũn.
Khăn tay của Bùi Yến Xuyên bịt lên miệng và mũi tôi.
Toàn thân tôi từng đợt mất sức.
Cả người mềm xuống trong vòng tay anh.
“Đừng sợ, A Ly.”
Anh ôm tôi thật chặt:
“Tôi sẽ không làm hại cô.”
Khi tỉnh lại lần nữa.
Tôi nằm trên một chiếc giường lớn.
Lúc vừa mở mắt.
Tôi hơi hoảng hốt.
Dường như đã quay trở về thời điểm vừa kết hôn.
Mọi thứ trước mắt.
Đều giống hệt lúc chúng tôi mới cưới.
Cho đến khi Bùi Yến Xuyên, người đã thay đổi rất nhiều, ngồi xuống bên giường.
Giấc mộng cuối cùng cũng tan.
“Chát!”
Một cái tát giáng mạnh xuống mặt anh.
Nhưng bát cháo anh đang bưng cho tôi vẫn vững vàng trong tay.
“Thả tôi đi.”
Giọng tôi lạnh lùng.
“Tôi sẽ không, A Ly.”
Anh nhìn tôi.
Giọng điệu dịu dàng và bình thản.
Giống như chỉ đang bàn xem hôm nay ăn món gì.
Con dao gọt hoa quả trên bàn bị tôi chộp lấy.
Chĩa thẳng vào tim anh.
“Cô muốn giết tôi sao?”
Anh vẫn mỉm cười.
Nhưng trong mắt đã có thêm vài phần bi thương.
“Anh tưởng tôi không dám sao?”
Tôi lạnh lùng nhìn anh.
Nụ cười của anh càng sâu hơn.
“Ngày trước cô cầm dao chĩa vào tôi là vì muốn tôi rời xa những người phụ nữ khác.
“Bây giờ lại là vì muốn rời khỏi tôi.”
Bàn tay phải của anh nắm lấy lưỡi dao.
Lưỡi dao cứa rách những ngón tay anh.
Tôi sững người.
Theo bản năng muốn rút dao lại.
Nhưng bị anh giữ chặt.
Không thể lùi dù chỉ một chút.
“Tôi biết mình đã phạm một sai lầm rất lớn.
“Tôi khiến cô chịu biết bao oan ức, bản thân lại ngu xuẩn đến mức ngay cả sự thật cũng không nhận ra.
“Trong lòng cô có oán hận, không muốn tha thứ cho tôi mới là chuyện bình thường.
“Bởi ngay cả tôi cũng không thể tha thứ cho chính mình.”
Cơ thể anh từng chút một tiến gần tôi.
Mũi dao cũng từng chút một tiến gần trái tim anh.
Bàn tay đang nắm lưỡi dao của anh trượt dọc theo thân dao về phía tôi.
Những giọt máu rơi xuống tấm ga giường trắng tinh.
Tôi đột nhiên bị anh ôm chặt vào lòng.
Con dao cũng theo đó đâm vào ngực anh.
Anh ôm tôi.
Rất chặt:
“Để chính tay cô đâm nhát dao này.
“Trong lòng cô có dễ chịu hơn một chút không?”
Máu từng giọt rơi xuống ga giường.
Anh ôm tôi chặt đến mức gần như không thể thở.
Cằm tôi tựa trên vai anh.
“Bùi Yến Xuyên.
“Anh thật khiến tôi ghê tởm.”
Cơ thể anh hơi cứng lại.
“Anh khiến tôi cảm thấy năm năm tình nghĩa vợ chồng giữa chúng ta chẳng khác gì một trò cười.”
Tôi từng chút đẩy anh ra.
“Bùi Yến Xuyên, anh buông tha cho tôi đi.
“Chỉ một nhát dao thôi. Quá khứ giữa chúng ta, dù đổ bao nhiêu máu cũng không thể đổi lại được.”
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống tay tôi.
Anh ngẩn người nhìn tôi.
Tôi nhắm mắt:
“Khi nào anh định thả tôi đi?”
Anh im lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ cười khổ:
“Bây giờ.”
Vết dao của anh được băng bó sơ qua.
Khi tôi rời đi.
Anh nhất quyết muốn tiễn tôi.
Môi anh trắng bệch không còn chút máu.
“A Ly…”
Anh đứng trong gió, hơi nheo mắt nhìn tôi:
“Xin lỗi.
“Tôi yêu cô.”
Tôi lắc đầu:
“Giữa tôi và anh, đừng nói đến yêu nữa.
“Không còn ý nghĩa gì đâu.”
Mắt anh đỏ lên.
Gió quá lớn.
Tôi không nhìn rõ trong mắt anh có nước mắt hay không.
Tôi chỉ biết mình đã rời đi vô cùng dứt khoát.
Không hề quay đầu.
Sau này.
Bùi Yến Xuyên trở về nước.
Nhà họ Lạc gặp tai họa ngập đầu.
Không chỉ mẹ của Lạc Uyển Khanh.
Ngay cả bố tôi cũng bị liên lụy, mất hết địa vị.
Khoảng thời gian đó.
Bố liên tục gọi điện cho tôi.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: