Chương 1 - Dự Án Nắm Chắc Phần Lời
Trả lương trễ một tuần, tôi bị một thực tập sinh chửi rủa khắp mạng xã hội, nói tôi là nhà tư bản vô lương tâm.
Nhưng trước khi phát lương, tôi đã lấy ý kiến của toàn bộ nhân viên.
Vì có một dự án nắm chắc phần lời đang cần ứng vốn gấp, xong việc mỗi người sẽ được chia hoa hồng 50.000 tệ.
Nhân viên nào đồng ý nhận lương tháng này trễ một tuần, tôi sẽ thưởng trước 3.000 tệ, một tuần sau sẽ trả đủ lương.
Ai không đồng ý cũng không sao, dự án kết thúc vẫn được chia hoa hồng bình thường.
Tôi cứ nghĩ đang tạo phúc lợi cho nhân viên, thế mà Triệu Hiểu Hiểu lại xúi giục những người khác sau khi bỏ phiếu, báo cáo tôi cố tình nợ lương.
Nhận được cảnh cáo từ Sở Lao động, tôi đành bất lực rút lại tiền:
“Dự án toang rồi, lương đã được phát đầy đủ.”
Vừa ném thông báo này vào nhóm, tất cả nhân viên đều phát điên.
**1**
Nhìn thấy dự án nắm chắc phần lời này, phản ứng đầu tiên của tôi là phải tối đa hóa lợi ích cho nhân viên.
Sau khi kế toán và nhóm dự án thức trắng đêm tính toán liên tục hai ngày, chúng tôi vô cùng chắc chắn rằng chỉ cần chốt được dự án này, toàn bộ nhân viên sẽ được chia hoa hồng 50.000 tệ mỗi người.
Vấn đề là, vốn từ các dự án trước vẫn chưa thu hồi về, tài khoản công ty thực sự không còn tiền dư để ứng trước.
Trong cuộc họp nhân viên sáng thứ Hai, tôi đã trình bày rõ tình hình cho mọi người:
“Nhân viên nào đồng ý nhận lương tháng này trễ một tuần, tôi sẽ thưởng trước 3.000 tệ, một tuần sau sẽ trả đủ lương.”
Nghe đến khoản thưởng 3.000 tệ và 50.000 tệ tiền hoa hồng, mắt ai nấy đều sáng rực.
Chỉ nhận lương trễ một tuần mà kiếm thêm được 3.000, cuối năm lại có thêm một khoản tiền lớn, tìm đâu ra dự án đầu tư sinh lời hời thế này?
Đại đa số mọi người lập tức bày tỏ sự thấu hiểu, nhanh chóng chọn nhận lương trễ và vui vẻ ký tên.
Một vài người có hoàn cảnh gia đình đặc biệt, đang cần tiền gấp thì tỏ ra do dự, trong lòng thầm tính toán xem 3.000 tệ có đủ đắp vào lỗ hổng trong một tuần hay không. Nhưng nếu bây giờ chọn lấy lương, tiền hoa hồng cuối năm tính sao?
Tôi dĩ nhiên hiểu tâm trạng dao động của họ, liền nói tiếp:
“Ai không đồng ý cũng không sao, dự án kết thúc vẫn được chia hoa hồng bình thường.”
Lúc này thì nhân viên không còn gì phải lo lắng nữa, mấy người khó khăn nhất cũng cắn răng, mượn tạm đồng nghiệp một ít, dứt khoát chọn nhận lương trễ.
Nhìn gương mặt ửng hồng vì phấn khích của nhân viên, mường tượng đến cảnh cuối năm tiêu tiền không hết, tôi cũng vui lây từ tận đáy lòng.
Đây là công ty đầu tiên tôi sáng lập, tôi thực tâm mong muốn mỗi nhân viên ở đây đều có thể cùng công ty làm giàu.
Thấy tất cả nhân viên đã ký tên, tôi không ngừng nghỉ, lập tức dẫn kế toán và trưởng nhóm dự án chạy thẳng đến công ty đối tác (bên A).
Ngờ đâu, đúng lúc chuẩn bị ký hợp đồng, thư ký đi cạnh tôi bỗng biến sắc.
Cô ấy lấy cớ kéo tôi ra cầu thang bộ, rồi đưa điện thoại cho tôi xem.
“Thời đại nào rồi mà vẫn còn ông chủ quỵt lương!”
“Nhân viên văn phòng cũng phải gia nhập đội ngũ đi đòi lương sao?”
Tôi bấm vào một từ khóa, một đoạn video ồn ào hiện ra.
Dù quay rất mờ, ống kính liên tục rung lắc, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay logo công ty nhà mình.
“Dự án này triển vọng rất lớn, có thể nói là nắm chắc phần lời, nên lần này trễ lương một tuần, mong mọi người thông cảm.”
Giọng tôi vừa dứt, video đột ngột kết thúc.
“Sếp chúng tôi vì một dự án mới mà dừng phát lương của tất cả mọi người.”
“Mọi người đều ký tên rồi, tôi thân là thực tập sinh đương nhiên không dám nói gì nhiều, đành phải ký theo.”
Thực tập sinh? Phản ứng đầu tiên của tôi là Triệu Hiểu Hiểu, người mới vào làm được nửa năm.
Vài dòng chữ ngắn gọn, kèm theo đoạn video như vậy, lập tức khiến vô số cư dân mạng đồng cảm:
“Người mới vào công ty là vậy đấy, người khác làm gì thì mình chỉ biết hùa theo thôi.”
“Giờ tìm việc khó khăn, sếp các người cứ bám vào điểm này mới nắm thóp được tất cả mọi người.”
“Dự án gì mà phải dùng đến tiền lương của nhân viên? Tôi thấy đây rõ ràng là bài test độ phục tùng!”
“Tôi đoán mấy nhân viên cũ cũng chẳng muốn đâu, sếp cứ đứng nhìn chằm chằm thế, ai dám nói chữ Không? Như công ty tôi là bỏ phiếu ẩn danh cơ!”
“Báo cáo đi! Sợ bị nhận ra thì inbox tôi, để tôi đi tố cáo cho!”
Cư dân mạng tích cực bày mưu tính kế cho cô ta. Nhưng chưa kịp đọc hết, nhóm công ty đã nảy thông báo:
“Sếp ơi, quyết định của công ty thì bỏ phiếu ẩn danh mới phản ánh đúng ý kiến của mọi người chứ ạ!”
**2**
Người nhắn câu này, chính là Triệu Hiểu Hiểu.
Tôi chưa kịp trả lời, Tiểu Châu phòng sales đã hùa theo ngay:
“Triệu Hiểu Hiểu nói có lý đấy, việc bỏ phiếu sáng nay chưa đủ công bằng, hay là mình tạo bình chọn ẩn danh trong nhóm đi.”
“Đồng ý.”
“Tôi cũng thấy vậy.”
Nhân viên như đã bàn bạc từ trước, lần lượt hùa theo đáp lời.
Người bên A gõ cửa cầu thang bộ, hối thúc tôi mau chóng vào ký kết.
Nhưng công ty tự dưng loạn thành một đống, tôi thật sự không dám đánh cược. Chữ ký này mà đặt bút xuống, tiền sẽ phải chuyển đi, không còn đường lùi nữa.
Hết cách, tôi đành vội vã cáo từ bên A, tức tốc quay về công ty.
Trên đường đi, thư ký không nhịn được mà cằn nhằn:
“Dự án tốt thế này, hôm nay không ký, không biết ngày mai rơi vào tay công ty nào nữa!”
Kế toán và trưởng nhóm dự án ngồi băng ghế sau cũng tụt hết cảm xúc.
Họ đã tính toán rã rời suốt hai ngày trời, hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của dự án này.
Chỉ còn thiếu đúng bước cuối cùng, vậy mà lại bị chính người nhà mình phá hỏng.
Tôi không nói thêm gì, dẫn họ bước vào công ty.
Chưa kịp đẩy cửa, đã nghe thấy giọng Triệu Hiểu Hiểu văng vẳng:
“Ối dào, dự án tốt thế, sếp làm sao mà không tự nghĩ cách được?”
“Mọi người đừng để vài ba câu của bà ta lừa mị. Theo tôi thấy, bà ta chỉ mượn cớ này để xem giới hạn chịu đựng của chúng ta đến đâu thôi.”
“Chúng ta cứ nhận lương đúng hạn, đó là quyền lợi của dân làm thuê. Tôi không tin dự án này bà ta nỡ giương mắt nhìn nó trôi mất.”
“Đến lúc làm dự án, hoa hồng thì chúng ta vẫn được nhận bình thường mà.”
“Hóa ra lại là cô ta làm loạn trong công ty!”
Thư ký tức giận định xông lên cãi lý, nhưng tôi đã cản lại.
Triệu Hiểu Hiểu, thực tập sinh Gen Z, suốt ngày mở miệng ra là nói về quyền lợi của dân đi làm.
Tôi có lòng tốt gọi bữa tối cho nhân viên, cô ta bảo tôi đang khuyến khích tăng ca trá hình.
Tôi tổ chức cho nhân viên đi du lịch, cô ta bảo chiếm dụng ngày nghỉ lễ, phải tính là tăng ca, yêu cầu tôi trả lương gấp ba.
Người trẻ tuổi làm việc không đàng hoàng, hơn nữa cũng chỉ là một thực tập sinh, còn chưa biết có được ký hợp đồng chính thức hay không, tôi lười đôi co.
Những nhân viên đã theo tôi lâu năm trong công ty vẫn khá lý trí.
Nhưng tôi không ngờ, dưới sự tiêm nhiễm ngày qua ngày của cô ta, không ít người trong công ty đã nảy sinh dị tâm.
Bên A không đợi người, việc cấp bách bây giờ là phải giải thích rõ ràng với toàn bộ nhân viên.
Tôi lấy điện thoại, tag tất cả mọi người:
“Tất cả tập trung ở phòng họp tầng 3.”
“Vì mọi người thấy cách bỏ phiếu sáng nay không phù hợp, nên chúng ta sẽ họp ngắn.”