Kết hôn năm năm, mỗi khi phải lựa chọn, chồng tôi đều tung đồng xu để quyết định.
Mặt chữ thì nghe tôi.
Mặt hoa thì nghe em gái kết nghĩa của anh.
Suốt năm năm, lần nào cũng là mặt hoa.
Vì vậy, khi em gái kết nghĩa thiếu ba trăm nghìn để mua xe, anh dốc sạch tiền tiết kiệm giúp cô ta.
Còn tôi muốn mua một chiếc váy hai trăm tệ cũng bị từ chối.
Em gái kết nghĩa thất tình, anh bỏ mặc tôi đang sốt bốn mươi độ để đi an ủi cô ta.
“Vợ đừng giận, tất cả đều là ý trời.”
Cho đến khi bố tôi được chẩn đoán ung thư dạ dày, cần gấp hai trăm nghìn tiền phẫu thuật.
Đúng lúc ấy, em gái kết nghĩa lại nhìn trúng một chiếc túi Hermès.
Chồng tôi lại lấy đồng xu ấy ra.
“Quy tắc cũ.”
Đồng xu được tung lên cao, khi rơi xuống vẫn là mặt hoa.
Chồng tôi áy náy nhìn tôi.
“Vợ à, thiên mệnh khó trái. Bệnh của bố, chúng ta cứ điều trị bảo tồn đi.”
Em gái kết nghĩa dựa vào khung cửa, nở nụ cười kiều mị.
“Chị dâu, thật ngại quá, em lại thắng rồi.”
Tôi nhìn giấy thúc đóng viện phí của phòng chăm sóc đặc biệt, giật lấy đồng xu trong tay anh.
Lật ra xem.
Cả hai mặt đều là mặt hoa.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận