Chương 9 - Dòng Máu Của Kẻ Đào Binh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

người không còn cử động được.

Cố Cảnh Thâm chẳng thèm nhìn cha lấy một cái, chỉ lo giật lấy chiếc áo ngoài còn tương đối chỉnh tề trên người Cố Hoằng Viễn, định đem bán lấy vài đồng tiền.

Ta và mẹ chồng ngồi trong xe ngựa, nhìn từ xa ngôi miếu đó. Bà lặng lẽ nhìn một lúc, rồi buông rèm xuống.

“Đi thôi, về uống chén trà nóng.”

Đêm đó, kinh thành đổ một trận tuyết lớn. Cố Hoằng Viễn chết cóng trong ngôi miếu đổ nát ấy. Khi tin tức truyền về, mẹ chồng ta đang ngồi bên cửa sổ thêu một mẫu hoa mới. Tay bà không ngừng, chỉ khẽ hít mũi.

“Mọi chuyện… cuối cùng cũng kết thúc rồi.”

Ta lắc đầu. Không, vẫn chưa. Cố Cảnh Thâm vẫn còn sống.

19.

Ta nhờ người đưa tin cho binh lính tuần tra. Thân phận đào binh của Cố Cảnh Thâm nhanh chóng bị lôi ra. Kẻ đào binh, theo luật phải chém. Nhưng có lẽ cấp trên thấy một nhát dao là quá hời cho hắn, cuối cùng phán phát phối ba ngàn dặm, sung quân đến vùng biên thùy giá rét, vĩnh viễn không được triệu hồi.

Ngày phát phối, ta đứng ở góc phố, nhìn Cố Cảnh Thâm bị cùm xích, áp giải ra khỏi thành. Hắn gầy rộc đi, tóc tai rũ rượi, mặt đầy vết nứt nẻ vì lạnh, đi đứng khập khiễng.

Khi đi ngang qua ta, hình như hắn nhận ra, bước chân bỗng khựng lại. Ta khẽ mỉm cười: “Cố Cảnh Thâm, lâu rồi không gặp.”

Hốc mắt đục ngầu của hắn chợt vằn đỏ, cổ họng khàn đặc gầm lên một tiếng: “Tiện phụ! Tiện—!”

Lời chưa dứt, binh lính áp giải giáng một gậy mạnh vào lưng hắn: “Đi mau!”

Hắn lảo đảo bị kéo đi xa, miệng vẫn lầm bầm mắng mỏ gì đó, nhưng tiếng nói bị tiếng gió và tiếng gậy đánh xé nát vụn. Ta quay người rẽ vào ngõ nhỏ, không hề ngoảnh lại.

20.

Sau đó, chúng ta trở về Tô Châu. Nghề thêu của mẹ chồng ngày một tinh xảo, danh tiếng vang xa. Sản phẩm của bà được đưa vào cung, Thái hậu xem xong hết lời khen ngợi, ban thưởng một đôi vòng ngọc. Các quý phu nhân trong thành Tô Châu lấy việc sở hữu một bức thêu của Liễu nương tử làm vinh dự, đơn hàng kéo dài đến tận hai năm sau.

Bà nhận năm đồ đệ, năm cô gái đều rất thân thiết với bà, gọi “sư phụ” ngọt xớt, lễ Tết còn tranh nhau dập đầu chúc thọ. Bà không còn là vị chủ mẫu Cố gia bị giam cầm trong hậu trạch, sống nhìn sắc mặt chồng nữa.

Bà là Liễu Như Mộng. Là chủ một xưởng thêu độc lập, là Tô thêu nương tử được cả thành kính trọng.

Về phần ta, hai cửa tiệm ngày càng vững vàng, mở rộng thêm mặt tiền tiệm lụa, tiệm bánh mở chi nhánh. Ta còn mở một hiệu sách, chuyên in những tập thơ, truyện ngắn do nữ giới viết, để tài năng của những người phụ nữ bị giam trong hậu trạch được nhiều người biết đến hơn.

Ngày hiệu sách khai trương, rất nhiều người tìm đến. Có tiểu thư khuê các, có tân nương trẻ, thậm chí có những cô gái giả trai lẻn ra ngoài. Họ lật xem những tập thơ in tên nữ giới, mắt sáng long lanh.

Nhìn dáng vẻ họ chăm chú đọc sách, ta chợt nhớ về chính mình kiếp trước. Kiếp trước ta cũng viết thơ, nhưng không dám cho ai xem, vì Cố Cảnh Thâm nói phụ nữ viết thơ là không giữ bổn phận. Còn giờ đây, mỗi cuốn sách ta in ra, trên bìa đều in trang trọng tên của những người phụ nữ đó. Là tên thật, tên của chính họ.

21.

Nhiều năm sau, mẹ chồng ta thọ tận bình an. Nửa đời trước bà bị giam trong quy củ, vì chồng con mà nhẫn nhịn mấy chục năm chỉ để đổi lấy hai chữ “hiền lương”. Nửa đời sau bà sống cho chính mình. Bà nhận năm đồ đệ, trở thành bậc danh sư Tô thêu. Khi ra đi, bà không một chút nuối tiếc.

Ta giữ lại căn nhà của chúng ta, mỗi mùa hè đều ngồi bên cửa sổ sát sông ngắm hoa sen. Thế gian thường nói nữ tử không chồng không nhà thì như bèo dạt. Nhưng họ không biết, một mái nhà mục nát, chi bằng đừng có. Một người đàn ông không đáng tin, chi bằng bỏ đi.

Ta đối diện với cả một dòng sen, khẽ nâng chén trà.

Kính chính mình. Kính tự do.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)