Chương 1 - Dòng Chảy Tình Yêu Ẩn Giấu
Sau khi bị Giang Tư Niên cạn tình chia tay cái rụp, tôi vô tình lướt thấy một video công khai tình cảm của một cô gái cùng thành phố.
Ảnh bìa là tấm hình đăng ký kết hôn nền đỏ, cô gái cười cong cả khóe mắt, tựa đầu vào vai Giang Tư Niên.
Dòng trạng thái viết:
“Từ thầy giáo đến chồng, thanh xuân 8 năm chỉ dành riêng cho hai ta!”
Đầu óc tôi phút chốc trống rỗng.
Dưới phần bình luận là vô số lời chúc phúc, những avatar quen thuộc lần lượt hiện lên.
Giang Tư Niên bình luận:
“Là em, thì chờ bao lâu cũng đáng!”
Kéo xuống dưới.
Là bình luận mà cô bạn thân của tôi vừa để lại.
“Thuyền nhẹ đã qua muôn trùng núi, CP tôi đu cuối cùng cũng được công khai rồi!”
Đầu ngón tay tôi run lên bần bật.
Tôi và Giang Tư Niên ở bên nhau 11 năm.
Anh ta và cô sinh viên của mình yêu nhau 8 năm.
Bạn thân tôi biết, bạn bè anh ta biết, nhưng tất cả bọn họ đều hùa nhau giấu giếm tôi.
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ kia.
Ngực nghẹn ứ đến mức không thở nổi.
Nhấn vào bài đăng đó một lần nữa, tôi để lại một dòng bình luận:
“Hóa ra trong tình yêu 11 năm của tôi, lại còn ẩn giấu thanh xuân 8 năm độc quyền của hai người.”
…
Gần như ngay lập tức, điện thoại tôi đổ chuông.
Người gọi đến đầu tiên là Hứa Nghiên.
“A Miên… cậu biết cả rồi à?”
Tôi không đáp.
Cô ta khựng lại hai giây, giọng mềm mỏng đi:
“Bình luận đó, cậu xóa đi được không? Vãn Vãn con bé… hơi nhạy cảm, thấy được sẽ buồn lắm.”
Cô gái đó tên là Vãn Vãn.
Tôi đứng ở cửa thang máy, gió lùa vào làm lạnh toát cả gáy.
Mới tối hôm qua cô ta còn ngồi xổm bên lề đường uống bia với tôi, mắng chửi Giang Tư Niên là đồ tồi.
Hôm nay lại lý lẽ hùng hồn bênh vực kẻ thứ ba.
“Cậu biết chuyện của bọn họ từ lúc nào?”
Tôi siết chặt điện thoại, các đốt ngón tay trắng bệch.
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.
“A Miên, bây giờ truy cứu mấy chuyện này… không có ý nghĩa gì đâu.”
“Cậu và Giang Tư Niên chia tay rồi, sau này đường ai nấy đi đi, tôi làm vậy cũng là vì muốn tốt cho cậu thôi.”
Vì muốn tốt cho tôi?
Biến tôi thành một con ngốc bị xoay mòng mòng, thế mà gọi là vì tốt cho tôi sao?
Tôi hé môi, định nói thêm điều gì đó.
Đầu dây bên kia chợt vang lên giọng một cô gái trẻ:
“Nghiên Nghiên, qua đây mau, thiếu mỗi chị thôi đấy…”
Điện thoại bị ngắt.
Mọi lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng.
Vài giây sau, Giang Tư Niên cũng gửi tin nhắn tới:
“A Miên, đừng tìm Vãn Vãn gây sự, cô ấy không biết gì cả.”
Hốc mắt tôi đột nhiên cay xè, sưng tấy.
Đây là lần đầu tiên Giang Tư Niên chủ động nhắn tin cho tôi kể từ khi anh ta đơn phương đòi chia tay.
Ba ngày trước là kỷ niệm 11 năm yêu nhau.
Tôi làm một bàn thức ăn đầy ắp, đợi anh ta cả một đêm.
Anh ta không xuất hiện.
Ngày hôm sau, lại đột ngột gửi đến một tin nhắn chia tay.
Từ đó trở đi, anh ta chặn, xóa sổ tôi, cả người như bốc hơi khỏi thế gian.
Tôi như một kẻ điên, chạy tìm anh ta khắp nơi.
Thậm chí vài phút trước, tôi vẫn còn nhắn tin cho anh ta, hèn mọn cầu xin quay lại.
Những ngón tay cứng đờ của tôi không ngừng run rẩy.
Nước mắt rơi xuống màn hình, tôi ra sức lau đi, nhưng lại lỡ tay bấm vào video kia lần nữa.
Giọng Vãn Vãn vang lên từ điện thoại, ngọt ngào như kẹo tan:
“Nơi tình yêu bắt đầu.”
Cô ta giơ tay chữ V trước ống kính, bối cảnh phía sau là Giang Tư Niên đang mặc áo cử nhân.
Vô số ký ức ùa về trong tâm trí tôi.
Năm đó Giang Tư Niên vừa tốt nghiệp, tôi một mình vượt ba ngàn cây số đến Đại học Hồng Kông tìm anh.
Hưng phấn lấy ra chiếc nhẫn cầu hôn đã chuẩn bị từ rất lâu.
Anh lại cúi đầu, ôm tôi vào lòng với vẻ cô đơn:
“A Miên, anh muốn học thạc sĩ, em cho anh thêm 3 năm nữa nhé, 3 năm sau chúng ta sẽ kết hôn.”
Sau đó 3 năm biến thành 5 năm.
Anh học từ thạc sĩ lên tiến sĩ.
Từ Hồng Kông chuyển đến Bắc Kinh.
Tôi đi theo anh khắp nơi, đổi vô số công việc.
Mỗi lần tôi nhắc chuyện kết hôn.
Anh đều nói đợi thêm chút nữa.
Đợi tốt nghiệp, đợi công việc ổn định.
Chờ đến cuối cùng, thứ tôi nhận được lại là một tin nhắn chia tay.
Dòng bình luận chạy ngang màn hình rợp những biểu tượng trái tim.
Cái được ghim lên đầu là của Cố Xuyên, anh em tốt của Giang Tư Niên:
“Từ hồi đó tao đã nhìn ra rồi, thằng nhóc mày hết cứu nổi.”
Mới tuần trước Cố Xuyên còn nhắn tin cho tôi:
“Chị dâu cứ yên tâm, Tư Niên ở trường ngoan lắm, em sẽ canh chừng nó giúp chị.”
Video chuyển sang đoạn tiếp theo, bối cảnh đổi thành bờ biển.
“Lần thứ năm đi Tam Á, vẫn đẹp như vậy.”
Hai người nắm tay nhau đạp sóng, ống kính rung lắc dữ dội, ngập tràn tiếng cười.
Tôi và Giang Tư Niên chưa bao giờ đi du lịch cùng nhau.
Anh ta luôn rất bận.
Bận làm đề tài, bận chạy deadline luận văn, bận đi hội thảo.
Mỗi lần thất hứa, anh ta đều áy náy ôm lấy tôi:
“Lần sau, lần sau nhất định sẽ đi.”
Lúc nào cũng là lần sau.
Lời hứa mãi mãi không bao giờ thực hiện được.
Họ ăn tối dưới ánh nến trên bãi biển.
Giang Tư Niên bóc tôm cho cô ta, xếp từng con một vào đĩa.
“Anh ấy bóc tôm siêu điêu luyện luôn.”
Vãn Vãn khoe khoang trước ống kính:
“Em ở bên anh ấy 8 năm, ăn tôm chưa bao giờ phải tự động tay.”
Tôi cúi xuống nhìn bàn tay mình, móng tay cắt rất ngắn.
Giang Tư Niên thích ăn tôm nhưng lười bóc, lần nào cũng là tôi bóc sẵn bỏ vào bát cho anh ta, vỏ tôm chất thành đống như núi nhỏ.
Đến lượt tôi ăn, đĩa thức ăn thường chỉ còn lại đồ thừa, đồ ăn cũng đã nguội lạnh từ lâu.
Trong video, Giang Tư Niên đưa tay lau vết nước sốt dính trên khóe miệng Vãn Vãn.
“Ăn mau đi em, thức ăn nguội rồi sẽ không ngon đâu.”
Hóa ra anh ta cũng biết thức ăn nguội sẽ không ngon.
Hóa ra anh ta cũng có thể ân cần đến vậy.
Chỉ là người đó không phải là tôi.
***
**Chương 2**
Đúng lúc này, điện thoại lại rung lên.
Vãn Vãn vừa cập nhật một bài đăng mới.
Trong video, ánh đèn phòng bao mờ ảo, ám muội.
Hứa Nghiên là người đầu tiên đứng lên hò reo:
“Giao bôi! Giao bôi đi!”
Cố Xuyên cũng gõ bàn phụ họa, cả phòng đồng thanh hô to.
Vãn Vãn đỏ mặt vòng tay qua ngoắc lấy cổ tay Giang Tư Niên.
Anh ta cúi xuống nhìn cô, đuôi mắt nhuốm chút đỏ lựng.
Hai người chầm chậm nâng ly, tay đan vào tay.
Tất cả mọi người giơ điện thoại lên quay phim, những người xung quanh hét lớn vỗ tay, tiếng hét của Hứa Nghiên là chói tai nhất:
“Hôn một cái! Hôn đi!”
Vãn Vãn ngượng ngùng đỏ bừng má, kiễng chân lên, hôn phớt một cái thật nhanh vào khóe môi Giang Tư Niên.
Tiếng la hét càng lúc càng lớn.
Giang Tư Niên đưa tay giữ chặt gáy Vãn Vãn, mỉm cười cúi đầu, làm nụ hôn sâu thêm.
Gương mặt anh ta ửng đỏ, men say làm cho ánh mắt, hàng chân mày đều trở nên dịu dàng.
Tôi chưa từng thấy bộ dạng này của anh ta.
Bởi vì anh ta không bao giờ đụng đến một giọt rượu, không chỉ bản thân không uống, mà người bên cạnh uống anh ta cũng sẽ nổi giận.
Anh ta kể bố mình cứ uống rượu là sẽ bạo hành gia đình, anh ta bảo rượu là thứ dơ bẩn nhất trên đời.
Có lần đi tiệc công ty, tôi không thể từ chối nên đã nhấp môi một ngụm nhỏ.
Hôm đó tan làm, tôi mua nước súc miệng ở cửa hàng tiện lợi dưới nhà, súc đi súc lại năm lần.
Đứng dưới gió lạnh trước cửa chung cư hơn nửa tiếng để bay hết mùi rồi mới lấy chìa khóa mở cửa.
Nhưng Giang Tư Niên vẫn ngửi thấy.