Chương 17 - Đón Nhầm Tiểu Thần Tiên
Khi nhìn thấy tôi, bước chân anh hơi khựng lại. Trong đôi mắt sâu thẳm xẹt qua một tia kinh ngạc và… dục vọng chiếm hữu không che giấu.
Anh từng bước tiến về phía tôi. Những người khác trong phòng đều biết ý lặng lẽ lui ra ngoài.
Anh bước đến trước mặt tôi, đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve má tôi.
“Rất đẹp.” Giọng anh hơi khàn.
Bị anh nhìn chằm chằm, tim tôi đập thình thịch, hai má nóng rực.
“Là… nhờ váy và trang điểm cả đấy.” Tôi nhỏ giọng nói.
“Không.” Anh lắc đầu, ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi, “Là em, vốn dĩ đã rất đẹp.”
Anh lại bắt đầu buông lời thả thính rồi! Tôi cảm thấy tim mình sắp chịu không nổi nữa.
Anh lấy ra một chiếc hộp nhung từ trong túi. Mở ra. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương. Mặt dây chuyền là một viên sapphire hình giọt nước cỡ lớn, viền quanh là vô số những viên kim cương nhỏ tinh xảo. Màu của viên sapphire và màu chiếc váy hòa quyện vào nhau, đẹp đến mức nghẹt thở.
“Để tôi đeo cho em.”
Anh vòng ra sau lưng tôi, sợi dây chuyền lạnh buốt chạm vào làn da ấm áp. Tôi không kìm được rùng mình một cái. Hơi thở ấm áp của anh phả vào cổ tôi, ran rát, ngứa ngứa. Tôi cảm giác cơ thể mình sắp mềm nhũn ra.
Anh đeo xong dây chuyền, hai bàn tay thuận thế vòng qua ôm lấy eo tôi. Anh ôm trọn tôi vào lòng từ phía sau. Cằm nhẹ nhàng tựa lên vai tôi.
Hai người chúng tôi, cứ thế sát rạt vào nhau, nhìn nhau trong gương.
Trong gương, người đàn ông anh tuấn, người phụ nữ kiều diễm. Trông đẹp đôi đến vô thực. Giống như một cặp tình nhân đang say đắm trong tình yêu.
“Tô Nhiễm.” Anh thì thầm bên tai tôi.
“Vâng?” Giọng tôi mềm như nước.
“Tối nay, cứ ở cạnh tôi, một bước cũng không được rời khỏi.” Giọng anh mang theo sự bá đạo không cho phép phản kháng.
“Vâng.” Tôi quỷ xui ma khiến gật đầu.
Anh hài lòng, hôn khẽ lên má tôi một cái. Sau đó, nắm lấy tay tôi.
“Đi thôi, bà Cố của tôi.”
Tôi bị anh dắt đi, ngoan ngoãn như một con rối mất hồn, bước ra khỏi phòng.
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ.
Toang rồi. Hình như tôi… thật sự sắp chìm đắm rồi. Người đàn ông này, quá cao tay. Anh giống như một tay thợ săn đỉnh cao, từng bước từng bước giăng ra cái bẫy dịu dàng. Còn tôi, chính là con thỏ ngốc nghếch kia, biết rõ là bẫy nhưng vẫn cam tâm tình nguyện đâm đầu vào.
08
Chiếc Rolls-Royce chạy êm ru trong màn đêm.
Ngoài cửa sổ xe là cảnh đêm rực rỡ ánh đèn của thành phố. Trong xe, bầu không khí lại có chút vi diệu. Tôi và Cố Vân Đình ngồi song song ở ghế sau, không ai nói lời nào.
Tôi có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thoang thoảng dễ chịu từ người anh, hòa quyện với hương hoa cỏ trái cây trên người tôi, dệt nên một mùi hương ái muội không rõ ràng.
Tim tôi vẫn luôn đập “thình thịch” không ngừng. Những gì vừa xảy ra trong phòng, như một thước phim quay chậm cứ phát lại liên tục trong đầu. Cái ôm của anh, nụ hôn của anh, câu nói “bà Cố của tôi” của anh… Mỗi một phân cảnh đều khiến hai má tôi nóng bừng.
“Căng thẳng à?” Anh đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
“Hơi… hơi hơi.” Tôi thành thật thừa nhận. Lớn chừng này, đây là lần đầu tiên tôi tham gia một bữa tiệc đẳng cấp cỡ này. Nghe nói những người đến dự tối nay đều là những nhân vật máu mặt ở Thượng Hải. Những ông trùm giới kinh doanh, danh nhân giới chính trị, ngôi sao giới giải trí… Một nhân viên quèn như tôi đột nhiên phải bước vào môi trường này, nói không căng thẳng là nói dối.
“Không cần căng thẳng.” Anh vươn tay, nhẹ nhàng phủ lên đôi tay đang nắm chặt đặt trên đầu gối của tôi. Bàn tay anh khô ráo, ấm áp, mang theo một sức mạnh khiến người ta an tâm. “Nhớ kỹ, em là vợ của Cố Vân Đình tôi. Ở thành phố này, không ai dám để em phải chịu uất ức.”
Lời của anh như một viên thuốc an thần, nháy mắt đã trấn an trái tim đang hoảng loạn của tôi.
Đúng vậy. Tôi sợ cái gì chứ? Người ngồi cạnh tôi, là người đàn ông đứng trên đỉnh kim tự tháp của thành phố này cơ mà. Có anh ấy chống lưng, tôi còn sợ gì nữa?
Tôi hít sâu một hơi, mỉm cười với anh.
“Tôi biết rồi.”
Nhìn nụ cười của tôi, ánh mắt anh dịu đi vài phần.
Xe nhanh chóng đến trước cửa một khách sạn nguy nga tráng lệ. Trước cửa trải thảm đỏ dài, hai bên là hàng dài các phóng viên đang vác những chiếc máy ảnh “súng ống hạng nặng”. Đèn flash chớp nháy liên tục sáng rực như ban ngày.
Cửa xe vừa mở, lập tức có vô số ống kính chĩa về phía chúng tôi.
“Là Cố tổng! Cố Vân Đình của Tập đoàn Cố Thị!”
“Anh ấy đến rồi! Anh ấy thật sự đến rồi!”
“Chụp mau! Người phụ nữ đi cùng anh ấy là ai?!”
Tôi theo phản xạ rụt người lại. Trận thế này đáng sợ quá.
Cố Vân Đình xuống xe trước. Anh vừa xuất hiện, đèn flash ở hiện trường càng chớp nháy dữ dội hơn. Anh không để ý đến đám phóng viên, mà đi vòng sang bên kia, ga lăng mở cửa xe cho tôi. Sau đó, vươn tay về phía tôi.
Tôi nhìn bàn tay anh đưa ra, do dự một giây rồi vẫn đặt tay mình lên đó. Dưới sự bao bọc của bàn tay ấm áp ấy, tôi xách tà váy, từ từ bước xuống xe.
Khoảnh khắc tôi xuất hiện, cả hiện trường sôi sục.
“Trời ơi! Người phụ nữ đó là ai? Đẹp quá!”
“Là ngôi sao nào à? Sao trước đây chưa từng thấy?”