Chương 5 - Đơn Ly Hôn Giữa Cao Nguyên
Đây là nhà ở đặc quyền của chuyên gia chi viện Tây Tạng.
Chị Châu lại nhắn thêm: “Chủ nhiệm Lâm bảo rồi, ngày mai sẽ lấy danh nghĩa bệnh viện gửi công văn, đính kèm căn cứ phân nhà và lý do thu hồi rồi báo cáo thẳng lên Ủy ban Y tế. Vụ kiện này đánh đi đâu cũng không sợ.”
Tôi nhắn lại một chữ “Vâng”, sau đó mở album ảnh, lướt xuống dưới cùng.
Đó là bức ảnh chụp ngày tôi nhận được quyết định đi Tây Tạng 5 năm trước.
Trong ảnh, tôi đứng trước cổng Bệnh viện Nhân dân tỉnh, tay giơ cao tờ văn bản chỉ đạo đỏ chót, cười tươi rói, mắt cong thành hình trăng khuyết.
Hôm đó Cố Ngôn Xuyên không đến.
Người nhà họ Tô cũng không đến.
Chỉ có mình tôi, cùng bác Trương bảo vệ. Bác Trương bảo: “Bác sĩ Tô đi chi viện là giỏi lắm, để bác chụp cho cháu một tấm.”
Tôi luôn giữ bức ảnh đó.
Không phải để hoài niệm, mà để nhắc nhở bản thân.
Nhắc nhở mình bắt đầu từ đâu, và vì mục đích gì mà đi đến tận bây giờ.
Phía sau vang lên tiếng bước chân.
Tôi quay lại, là y tá Tiểu Trương.
“Bác sĩ Tô, bên Lhasa vừa gọi điện, ngày mai có một ca phẫu thuật cấp cứu cần chị sang hội chẩn.”
“Mấy giờ?”
“6 giờ sáng xuất phát.”
Tôi gật đầu, cất điện thoại rồi trở về phòng.
Trước khi ngủ, tôi mở hồ sơ bệnh án ca phẫu thuật ngày mai ra xem lại một lượt.
Bệnh nhân là một bé gái người Tây Tạng 7 tuổi, mắc bệnh tim bẩm sinh, thông liên thất. Do ở độ cao quá lớn, tim phải chịu tải quá nặng nên đã xuất hiện tình trạng tăng áp động mạch phổi.
Ca phẫu thuật này ở đồng bằng thì không tính là khó, nhưng ở cao nguyên, mỗi một bước đều là thử thách.
Tôi lật xem bệnh án, điện tâm đồ, siêu âm tim màu, chỉ số nào cũng không khả quan.
Nhưng đôi mắt của cô bé lại rất sáng.
Trong ảnh, cô bé mặc bộ đồ Tây Tạng màu đỏ, giơ tay chữ V cười với ống kính.
Bệnh án ghi tên cô bé: Trác Mã (Zhuoma).
Trong tiếng Tây Tạng, Trác Mã có nghĩa là “Độ Mẫu” (Tara – Nữ thần cứu khổ).
Tôi gập máy tính lại, nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Ngoài cửa sổ gió rít từng cơn, xen lẫn tiếng cờ kinh phần phật phía xa xa.
Nơi này, có độ cao khiến người ta đau thắt tim, nhưng cũng có sự bao la khiến người ta say đắm.
Có người trốn chạy khỏi đây, nhưng cũng có người bám rễ tại đây.
Tôi nhắm mắt lại.
Ngày mai còn phải phẫu thuật, còn có bệnh nhân, còn vô số đơn thuốc đang chờ tôi ký.
Còn chuyện của nhà họ Cố, cứ để mặc họ làm ầm lên đi.
**5**
Bốn giờ sáng, chuông báo thức còn chưa reo, tôi đã bị tiếng rung của điện thoại đánh thức.
Trên màn hình là một số điện thoại nội hạt xa lạ.
“Bác sĩ Tô phải không ạ? Tôi là Thứ Nhân (Ciren), bác sĩ khoa Ngoại Tim mạch Bệnh viện Nhân dân thành phố Lhasa.”
“Chào bác sĩ Thứ Nhân.”
“Bệnh tình của Trác Mã đêm qua đột ngột trở nặng, bị suy tim cấp. Chúng tôi đang cấp cứu nhưng hiệu quả không tốt lắm. Bác sĩ xem có thể xuất phát sớm hơn được không?”
Tôi xoay người bước xuống giường, vừa kẹp điện thoại vào vai vừa mặc quần áo: “Tôi xuất phát ngay đây, anh gửi kết quả xét nghiệm mới nhất vào máy cho tôi nhé.”
“Vâng, vâng ạ.”
Giọng của Thứ Nhân mang âm điệu luyến láy đặc trưng của người Tây Tạng, dù gấp gáp nhưng vẫn rất lịch sự.
Tôi đeo hộp cấp cứu lên vai, đẩy cửa bước ra.
Bầu trời rạng sáng ở cao nguyên đen như mực, những vì sao đã lặn hết, chỉ có ánh đèn từ phòng trực hắt xuống sân một vòng tròn vàng vọt.
Bác tài già tên Lưu đã đợi sẵn trong xe.
“Bác Lưu, đi Lhasa ạ.”
“Rõ rồi bác sĩ Tô.”
Chiếc xe hai cầu nổ máy, đèn pha xé toạc màn đêm, lao về phía Đông.
Trên xe, tôi liên tục dán mắt vào kết quả xét nghiệm Thứ Nhân gửi đến.
Áp lực động mạch phổi của Trác Mã đã tăng đến mức nguy hiểm, tim to ra, tâm thất phải phì đại, nếu cứ kéo dài thêm nữa thì dù có mổ xong, tiên lượng cũng sẽ không tốt.
Sắc trời ngoài cửa sổ dần hửng sáng.