Chương 5 - Đối Tượng Xem Mắt Của Tôi Là Cảnh Sát
Tôi khóc đến mức không nói nên lời. Thể chất không kiềm được nước mắt thật đáng ghét.
Đứng đối diện gương, tôi ngẩng đầu xem mình có khóc đến mức nhếch nhác không.
Không ngờ khóc xong mà lớp trang điểm của tôi vẫn không trôi. Tôi dành ra một chút tâm trí suy nghĩ xem có nên quay video không. Lỡ có người mời tôi quảng cáo thì lại có thêm một khoản thu nhập.
Còn nữa, eo anh thật sự vừa thon vừa cứng.
Gương mặt nhỏ trong gương chuyển từ đỏ sang vàng.
Ngón tay Bùi Ký nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, từng cái từng cái giúp tôi bình tĩnh:
“Xin lỗi, là lỗi của tôi.”
Anh thấp giọng dỗ dành:
“Là tôi không kịp thời giải thích rõ với cô.”
“Nếu cô cảm thấy tôi làm gì không tốt, cứ trực tiếp nói với tôi, tôi sẽ cố gắng sửa đổi.”
16
Sau khi rời khỏi bữa tiệc, tôi vẫn không nỡ buông bàn tay đang nắm lấy Bùi Ký.
Khóe môi Bùi Ký mang theo nụ cười. Anh có đang thầm vui hay không thì tôi không biết, dù sao tôi rất vui.
Lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi, nhưng không ai chủ động buông ra trước.
Giảng viên của tôi ơi, sao trên lớp không dạy rằng khi yêu nhau, trong lòng bàn tay có thể sinh ra keo dính vậy?
Bạn thân nhìn hai chúng tôi, mang vẻ mặt như muốn cho nổ tung Trái Đất.
Tôi cười hì hì dỗ cô ấy:
“Bé cưng, mặc dù anh ấy là người đàn ông tớ yêu nhất, nhưng cậu là người phụ nữ tớ yêu nhất mà!”
Bạn thân vẫn rất khó chịu. Cô ấy dọa tôi:
“Cậu cứ chờ ngày anh ta bắt cậu gấp chăn thành khối đậu phụ mỗi ngày đi!”
Tôi lén nhìn Bùi Ký một cái. Chắc là… không đâu nhỉ?
Nhưng cũng không sao.
Nếu mỗi ngày vừa mở mắt đã được nhìn thấy một người chồng đẹp mắt như vậy, cho dù bắt tôi cả đời ăn ngon mặc đẹp, tôi cũng bằng lòng!
17
Bùi Ký lấy từ sau lưng ra một bó hoa hồng đưa cho tôi. Anh hỏi:
“Chúng ta có thể chính thức hẹn hò không?”
Tôi sửng sốt, sau đó niềm vui to lớn trào dâng trong lòng.
Cảnh sát Bùi tỏ tình với tôi rồi!
Ảnh nền trang cá nhân của tôi viết: “Tình yêu phải bắt đầu từ một bó hoa.”
Anh đã nhìn thấy! Hơn nữa còn biến nó thành hành động.
“Tôi không giỏi thể hiện tình cảm, cuộc sống cũng khô khan, nhàm chán. Mỗi ngày chỉ đi đi về về giữa nhà và đơn vị.”
Nhưng vậy thì có quan hệ gì đâu?
Anh nhìn tôi rồi chậm rãi nói tiếp:
“Có lẽ tôi không hoàn hảo như những gì cô nhìn thấy bên ngoài, nhưng tôi sẽ cố gắng trở thành dáng vẻ mà cô mong muốn.”
“Khương Niệm, cô có muốn cho tôi một cơ hội được hẹn hò với cô không?”
Giữa tiếng ve kêu trong đêm, trong ánh mắt thuần khiết của Bùi Ký và giữa tiếng tim đập, tôi nghe thấy giọng nói của mình:
“Muốn.”
“Bùi Ký, chúng ta ở bên nhau đi.”
Mặc dù không có gương, tôi vẫn biết khóe miệng mình đã không thể hạ xuống. Trái tim tôi hưng phấn đến mức gần như nghẹt thở.
Khoảnh khắc tôi ôm lấy Bùi Ký, bàn tay lớn của anh đặt lên eo tôi. Khi cơ thể áp sát, hai trái tim đập thình thịch vào nhau.
Tôi cảm thấy mình chính là cô gái hạnh phúc nhất thế giới.
Giây tiếp theo, bố tôi hét lớn!
18
“Khương Niệm, con mau buông ra cho bố!
“Thằng nhóc thối đó đang làm gì vậy?!”
Bố ơi, bố đúng là rất biết cách chia rẽ uyên ương!
Ngay cả thời điểm xuất hiện cũng kịch tính như vậy.
Khi về nhà, bố mang vẻ mặt con gái lớn rồi không giữ được nữa, đi theo phàn nàn với mẹ rất lâu.
Trái lại, mẹ cảm thấy chỗ nào của Bùi Ký cũng tốt.
Mẹ đi phía trước nói, bố bám sau lưng bà phản bác.
Cuối cùng, mẹ không thể nhịn nổi nữa, dùng vũ lực áp chế. Tay chân bà cùng hoạt động, miệng cũng không ngừng, mắng bố một trận.
Trong lòng, tôi lặng lẽ bồi thêm cho ông hai cú móc trái phải.
Bố tôi đã ngoan ngoãn, xin hãy tha mạng.
Mợ hai nghe tin thì vô cùng vui mừng.
Mợ còn tuyên bố đến lúc ấy sẽ tặng hai chúng tôi một phong bao lì xì thật lớn.
Vừa xác định quan hệ đã bị phát hiện, vì vậy chúng tôi bắt đầu công khai yêu đương ngay dưới mí mắt phụ huynh.
Trong lúc ăn cơm, Bùi Ký gửi tin nhắn cho tôi.
Bùi Ký:
“Được nghỉ hai ngày cuối tuần.”
Tôi trợn mắt, lén lút cầm điện thoại xuống dưới bàn, đọc đi đọc lại mấy lần.
Cái này, cái này…
Với tôi sao?
Có phải tiến triển quá nhanh rồi không?
Giây tiếp theo, Bùi Ký lại gửi tin nhắn:
“Tuần này tôi được nghỉ hai ngày cuối tuần, xin phép hẹn hò với bạn gái.”
Ồ, hóa ra là vậy, hơi thất vọng một chút.
Mẹ không nhìn nổi nữa, lên giọng châm chọc tôi:
“Trước kia là ai thề thốt rằng sẽ không kết hôn?”
Tôi giả vờ không nghe thấy.
Dù sao mùa xuân đã đến, chẳng ai ngăn cản được.
19
Tôi đến đón Bùi Ký tan làm với thân phận bạn gái.
Tôi đứng dưới gốc cây trước cửa đồn cảnh sát, nhìn Bùi Ký nhanh chân đi từ trong đồn ra ngoài.
Anh vừa đi vừa trả lời tin nhắn của tôi.
Khi ngẩng đầu nhìn thấy tôi, anh kinh ngạc trong chốc lát rồi mỉm cười, bước chân cũng chậm lại.
Anh điều chỉnh về tốc độ đi bộ bình thường, mang dáng vẻ thản nhiên như không có chuyện gì.
Trong lòng tôi ngứa ngáy. Vẻ nghiêm chỉnh của Bùi Ký thật sự khiến người ta rất muốn mạo phạm.
“Cảnh sát Bùi, trông anh rất biết đi đường, có thể cùng tôi đi dạo không?”
Lúc rời rạp chiếu phim về nhà, trời đã tối.
Tôi dẫn anh đi qua một con ngõ vừa tối vừa không có người.
Anh không hề giãy giụa.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: