Chương 8 - Đối Thủ Không Ngờ Đúng Là Nam Phụ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trình Thiến bị ghi một gáo tội lớn, trực tiếp đưa thẳng vào trong học bạ hồ sơ cá nhân luôn.

Còn bắt buộc phải tiến hành đọc bản kiểm điểm trước toàn thể học sinh trường vào buổi lễ chào cờ thứ hai tuần tới.

Trình Thiến ban đầu lấy cớ bị bệnh không chịu đến trường học.

Hiệu trưởng cũng phát cáu lên rồi, muốn xin nghỉ thế nào cũng được, nhưng chỉ cần bước chân đến trường học, việc đầu tiên phải làm chính là đọc bản kiểm điểm.

Bằng không thì vĩnh viễn đừng có vác mặt đến đây nữa, trực tiếp đuổi học luôn!

Trình Thiến khóc lóc đến mức dốc hết cả người đều bị phù thũng ra, mặt mày đỏ bừng đứng trên bục phát biểu vốn dĩ là nơi dành cho những học sinh giỏi lên phát biểu kia để đọc bản kiểm điểm,

Chật vật nhếch nhác đến tột cùng.

Úc Bạch và Vệ Dã đứng phía dưới đầy xót xa nhìn theo.

Các bạn học khác thì bàn tán xôn xao không ngớt:

「Chính là cô ta đấy à, ăn trộm thẻ dự thi của người ta á?」

「Đúng vậy đấy, nghe nói còn là em gái của Khương Điềm cơ đấy, người nhà ra tay có khác, độc ác hơn nhiều.」

「Trông xấu xí thế, chậc chậc quả nhiên là tướng tự tâm sinh mà……」

Hệ thống hầu như sắp sửa không nhịn nổi nữa rồi:

「Cô tại sao lại phải sỉ nhục nữ hai đến mức này chứ? Cô làm như vậy thì làm sao nam chính và nam phụ nghĩ về cô được đây?!」

「Họ sẽ cảm thấy cô là một kẻ so đo tính toán từng tí một lại còn độc ác nữa, cô bắt họ làm sao yêu cô cho nổi đây?」

「Ồ,」 Tôi hoàn toàn không để tâm, 「Tôi vốn dĩ đã như vậy rồi, giờ mày mới biết đấy à?」

Hệ thống oa oa khóc lóc, đại khái cũng biết rõ có đi đôi co với tôi nữa thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, dứt khoát tuyệt vọng câm miệng luôn.

……

Buổi tối tôi vừa định đi về nhà, lại bị một bàn tay thô bạo lôi tuột vào trong một con hẻm nhỏ.

Vệ Dã hung dữ nhìn chằm chằm vào tôi:

「Cậu tại sao lại phải đối xử với Trình Thiến như vậy hả?!」

「Cậu chẳng qua chỉ là một lần không tham gia thi cử được mà thôi, căn bản là chẳng có gì to tát cả, nhưng còn cô ấy thì sao?!」

「Cô ấy phải chịu đựng cú đả kích lớn đến mức này, cô ấy nói cậu đã hủy hoại cả cuộc đời của cô ấy rồi kìa!」

「Cô ấy nói cô ấy nói cô ấy nói, cô ấy là bố cậu chắc mà cô ấy nói!」 Tôi không kiên nhẫn nói, 「Cậu thích cô ta chỉ vì cô ta đã từng cứu mạng cậu một lần đúng không?!」

Vệ Dã cười lạnh: 「Đúng vậy, cô ấy chính là lương thiện như vậy đấy, cho nên tất cả mọi người đều yêu thích cô ấy.」

「Không giống như cậu độc ác thế này, đáng đời không ai thèm thích!」

Tôi lật một cái bốc mùi, từ trong túi quần móc điện thoại di động ra.

「Cái ngày hôm đó người cứu mạng cậu không phải là Trình Thiến lương thiện đâu, mà là đứa độc ác như tôi đây này, gọi một chuyến xe cấp cứu hết 298 tệ, còn mua cồn i-ốt với băng gạc hết tổng cộng 17,5 tệ nữa, cậu không nhắc nhở tôi thì tôi cũng suýt quên mất chưa đòi tiền cậu đấy.」

Ánh mắt Vệ Dã găm lại.

「Không thể nào, cậu đừng có ở đây mà ăn nói xằng bậy——」

Giây tiếp theo, cậu ta nhìn chằm chằm vào lịch sử giao thông thanh toán trên điện thoại di động của tôi.

Tiệm thuốc tây.

Bệnh viện.

Ngày giờ và thời gian, chính xác là cái ngày hôm đó cậu ta bị thương.

Đồng tử của cậu ta co rút mạnh lại, tiềm thức lùi lại một bước phía sau.

「Không thể nào…… Cậu từ trước đến nay chưa từng nói với tớ câu nào cả, cậu tại sao lại không chịu nói cho tớ biết chứ?!」

Thân hình cậu ta loạng choạng một cái.

Vẻ mặt đầy vẻ khó mà chấp nhận nổi cú đả kích chí mạng này.

Không bao giờ thèm mở mồm nhắc đến chuyện muốn đi đòi lại công đạo cho Trình Thiến nữa rồi.

Tôi tiến lên một bước phía trước, ngước đầu đầy giễu cợt nói:

「Ai cứu mạng cậu thì cậu liền đi yêu thích người đó đúng không? Thế nếu cái ngày hôm đó là một người đàn ông cứu mạng cậu, cậu còn phải tự bẻ cong chính mình nữa chắc.」

「Nếu là một con chó cứu mạng cậu, cậu còn muốn đi giao phối với chó luôn à?」

「Cứu cậu còn chẳng bằng đi cứu một con chó đâu,」 Tôi đầy châm biếm nói, 「Sớm biết thế cái ngày hôm đó cứ để cậu chết quách ở cái xó này cho xong, xui xẻo.」

Hệ thống nhỏ giọng lầm bầm: 「Cô nói năng cũng quá mức khó nghe rồi đấy.」

「Hơn nữa cô sao lại tự mình đi nói cho cậu ta biết chứ, theo đúng cốt truyện thì giai đoạn sau tự cậu ta sẽ phát hiện ra mà, làm việc tốt không lưu lại danh tính, nữ chính là không thể tự mình nói ra được đâu……」

Tôi cạn lời: 「Tôi mọc mồm ra để làm gì, tại sao tôi lại không được nói chuyện?」

Vệ Dã thì vẫn cứ đứng trơ ra ở đó hai mắt mờ mịt không lối thoát.

Trước khi rời đi tôi còn tốt bụng nhắc nhở cậu ta một câu:

「Đừng có quên trả lại tiền cho tôi đấy nhé!」

10

Vệ Dã không bao giờ tìm đến gây phiền phức cho tôi nữa.

Nghe nói cậu ta và Trình Thiến hình như đã đường ai nấy đi rồi.

Có mấy lần tôi đi ngang qua cậu ta đều cứ đăm đăm nhìn chằm chằm vào tôi.

Cũng không dám tiến lên phía trước nói chuyện, chỉ là âm thầm nhìn theo tôi mà thôi.

Tôi cũng chẳng buồn để tâm đến cậu ta làm gì.

……

Kỳ thi liên trường toàn thành phố lần thứ hai diễn ra vào thời điểm trước kỳ thi đại học hai tháng, đây cũng là kỳ thi quy mô lớn cuối cùng trước thềm thi đại học.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)