Chương 9 - Đôi Mắt Của Cơn Ác Mộng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thậm chí anh chưa bao giờ hỏi một câu, trong nhà còn bao nhiêu phiếu gạo phiếu vải, dọn dẹp căn nhà ba tầng có mệt hay không.

Anh cứ nghiễm nhiên hưởng thụ tất cả những thứ này, hưởng thụ sự cống hiến của cô, sự chu đáo của cô, tình yêu của cô.

Lại chưa từng nghĩ rằng, đằng sau tất cả những thứ đó, là cô đã phải tiêu hao bao nhiêu tâm huyết, nuốt xuống bao nhiêu tủi nhục, mới đổi lấy được sự bình yên ổn định đó.

Còn bản thân mình, lại vì một người phụ nữ dơ bẩn như Trần Tuệ mà đánh mất Lâm Thanh Âm!

Cơ thể Bùi Phong run lên bần bật, trực giác nhạy bén của quân nhân khiến anh không khỏi suy nghĩ, Trần Tuệ thế mà lại có thể nghĩ ra cách dùng mạng sống để ăn vạ, vậy thì việc cô ta là ân nhân cứu mạng của anh, liệu có phải cũng…

Bùi Phong mở miệng, trong giọng nói là sự lạnh lẽo chưa từng có.

“Đi điều tra Trần Tuệ về mọi thứ liên quan đến cô ta đều phải điều tra cho rõ ràng rành mạch!”

Chương 10

Chưa đầy nửa ngày, kết quả điều tra đã được đặt trước mặt Bùi Phong.

Nghe cảnh vệ viên báo cáo, sắc mặt Bùi Phong càng lúc càng trầm xuống.

“Mẹ của Trần Tuệ trước khi nhập viện vào khoa của phu nhân, đã điều tra lý lịch vô cùng kỹ lưỡng… Họ cố tình tìm đến phu nhân, mục đích là để phu nhân bị đình chỉ công tác, sau đó từng bước hạ gục phu nhân, cuối cùng… cuối cùng là thay thế vị trí của phu nhân…”

“Chuyện cô ta là ân nhân của ngài thực sự là giả, năm năm trước, Trần Tuệ căn bản chưa từng đến ngôi làng nơi ngài ở.”

“Cách ăn mặc, sở thích và thói quen của Trần Tuệ đều được đặt làm riêng theo sở thích của ngài, cho nên…”

Cảnh vệ viên dè dặt nhìn sắc mặt của Bùi Phong, Bùi Phong chỉ cười thê thảm.

“Cho nên cho dù tôi có ghét cô ta đến vậy, vẫn ngầm cho phép cô ta tiếp cận, mới để cô ta có cơ hội mạo danh là ân nhân của tôi đúng không?”

Cảnh vệ viên không dám lên tiếng, cúi đầu xuống.

Trong lòng Bùi Phong, một sự hối hận vô vàn, đặc quánh đang bao bọc lấy anh khiến anh không thở nổi, anh thế mà vì một kẻ lừa đảo, hết lần này đến lần khác làm tổn thương Lâm Thanh Âm, cho đến khi mình mẩy đầy thương tích, tuyệt tình rời bỏ anh.

Anh cúi gằm mặt, hai tay buông thõng hai bên như một con thú bị mắc kẹt.

Cảnh vệ viên cắn răng, đem toàn bộ phần báo cáo còn lại nói hết cho Bùi Phong.

“Ngoài ra, chuyện phu nhân và Trần Tuệ bị bắt cóc lúc đó, chuyện này cũng là do Trần Tuệ báo thông tin của phu nhân cho bọn bắt cóc, cô ta và bọn bắt cóc đã bàn bạc xong xuôi, quả bom trói trên người Trần Tuệ là bom xịt, chỉ là bọn bắt cóc trong lòng không có cơ sở, trong lúc hoảng loạn đã trói nhầm người, nhờ âm sai dương lệch, phu nhân được cứu, chúng ta cũng cứu được Trần Tuệ…”

Bùi Phong đột ngột ngẩng đầu lên, anh vừa dùng lực, các ngón tay kêu răng rắc, anh lại không hề nhận ra, Trần Tuệ lại có tâm địa độc ác đến vậy!

Ngay sau đó trong lòng anh dâng lên một sự may mắn, may mà, may mà bọn bắt cóc đã trói nhầm người, nếu không, anh có chết cũng không thể tạ tội với Lâm Thanh Âm.

Bùi Phong ngã ngồi trên ghế, nhìn những chứng cứ kinh tâm động phách trước mắt, cả người như rơi vào hầm băng, tứ chi bách hài đều tỏa ra khí lạnh.

Hóa ra, anh luôn bị Trần Tuệ dắt mũi, vì một kẻ lừa đảo mưu mô xảo quyệt, tự tay đẩy người phụ nữ yêu anh nhất, xuống vực sâu vạn trượng.

“Ha… hahaha…”

Bùi Phong bỗng cười khe khẽ, tiếng cười khàn đặc, đầy vẻ tự giễu và tuyệt vọng, cười mãi cười mãi, nước mắt lại trào ra mãnh liệt.

Không biết đã bao lâu trôi qua Bùi Phong khóc đến cạn kiệt sức lực, cảnh vệ viên thăm dò mở lời.

“Còn một chuyện nữa… ân nhân cứu mạng lúc trước của ngài… rất có thể là phu nhân…”

Bùi Phong đột ngột ngẩng đầu nhìn nhìn thẳng vào cảnh vệ viên, cảnh vệ viên lấy ra một vài bức ảnh.

“Năm năm trước phu nhân vừa hay về tuyến dưới khám bệnh miễn phí ở ngôi làng nơi ngài ở. Nhìn từ trong ảnh, vóc dáng của phu nhân và Trần Tuệ quả thực rất giống nhau, nhất thời chúng tôi cũng không phân biệt rõ…”

Mỗi một chữ cảnh vệ viên nói ra, giống như một nhát búa nện thẳng vào trái tim Bùi Phong, cho đến khi trái tim anh vỡ nát thành bột mịn.

Cả người anh đau đớn còng gập lưng, anh không ngờ Lâm Thanh Âm mới chính là ân nhân cứu mạng của mình!

Anh vì một kẻ lừa đảo, không những làm tổn thương người yêu, mà ngay cả ân nhân cũng bị tổn thương đầy mình!

Anh cứ như một trò cười!

Bùi Phong đau đớn quỳ sụp xuống đất, hai vai không ngừng rung lên, nước mắt như những hạt châu đứt dây thi nhau tuôn rơi.

Rõ ràng, rõ ràng chỉ cần điều tra qua loa một chút, anh đã có thể vạch trần lời nói dối của Trần Tuệ.

Nhưng anh lại đắm chìm trong giấc mộng ảo tưởng do chính tay Trần Tuệ tùy chỉnh dành cho anh không thể thoát ra được, còn lấy ân nghĩa làm tấm bình phong che đậy sự xấu hổ cho bản thân, anh không dám nghĩ, trong mắt Lâm Thanh Âm đã biết sự thật, bản thân anh là một người như thế nào.

Cảnh vệ viên bị bộ dạng của Bùi Phong dọa sợ, trong lòng cảnh vệ viên, Bùi Phong luôn là người bình tĩnh nhất, cậu chưa bao giờ nhìn thấy khía cạnh yếu đuối đến vậy của Bùi Phong.

Cậu ta tiến lên đỡ Bùi Phong đang lảo đảo đứng dậy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)