Chương 1 - Đợi Chờ Bảy Năm Chỉ Để Nhận Được Lời Nói Chia Tay

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thẩm Kiến Sơn phải đến vùng Tây Bắc xa xôi làm nghiên cứu khoa học.

Trước khi đi, anh nói với tôi:

“Ôn Lan, điều kiện bên đó rất khắc nghiệt, cấp trên không cho phép người nhà đi theo. Trong nhà cũng cần em chăm sóc. Vất vả cho em chờ anh ba năm, anh sẽ nhanh chóng trở về.”

Nhưng hết ba năm rồi lại thêm ba năm, tôi đã chờ Thẩm Kiến Sơn tròn bảy năm.

Anh vẫn không trở về.

Năm ngày gọi điện một lần, một tháng gọi video một lần, muốn gặp mặt hoàn toàn phải trông chờ vào bảy ngày nghỉ ít ỏi mỗi năm.

Nhưng tôi chưa từng than phiền lấy một câu, chỉ sợ làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh.

Mãi đến khi tôi mang thai, đơn xin thăm thân khẩn cấp mới được phê duyệt.

Vượt hàng nghìn cây số đường xá xóc nảy, tôi kích động gõ cửa ký túc xá, nào ngờ người ra mở cửa lại là một bé gái:

“Bố ơi, nhà mình có người đến! Con không quen cô ấy!”

Tôi còn tưởng mình tìm nhầm phòng.

Nhưng ngay giây tiếp theo, trong nhà vang lên giọng nói đầy cưng chiều của Thẩm Kiến Sơn:

“Con yêu, bây giờ bố đang bận, bố bảo mẹ ra xem.”

Trợ lý Đường Vũ Giai lập tức bước ra.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ta đã kinh ngạc đến mức không nói nên lời:

“Chị dâu, sao chị lại đến…”

Tôi ôm bụng, trái tim treo lơ lửng suốt bảy năm cuối cùng cũng chết hẳn.

Thì ra Thẩm Kiến Sơn không phải không quan tâm đến gia đình, chỉ là gia đình anh quan tâm không phải gia đình của tôi.

1

Thấy ngoài cửa mãi không có động tĩnh, Thẩm Kiến Sơn mới đặt tài liệu trong tay xuống.

Anh bước ra khỏi phòng làm việc.

Sau khi nhìn rõ người đến là tôi, phản ứng của anh cũng giống hệt Đường Vũ Giai, kinh ngạc đến mức nói năng lắp bắp:

“Ôn Lan, sao em đột nhiên…”

Tôi khẽ thở dài, cắt ngang lời Thẩm Kiến Sơn.

“Em mệt rồi, muốn vào trong ngồi một lát rồi nói.”

“Có cần thay giày không?”

Lúc này Đường Vũ Giai mới hoàn hồn, vội vàng lấy một đôi dép nữ trong tủ giày đưa cho tôi.

Đôi dép rộng hơn chân tôi nửa cỡ, đúng là cỡ chân của cô ta.

Tôi không nói gì, đi dép vào rồi ngồi xuống sofa trong phòng khách.

Đường Vũ Giai nắm tay đứa trẻ, cố nặn ra một nụ cười với tôi:

“Chị dâu, chị cứ nói chuyện với anh Kiến Sơn đi.”

“Ly Ly, lại đây. Mẹ đưa con về phòng, đừng làm phiền bố nói chuyện với người khác.”

Tôi nhướng mí mắt, liếc nhìn cô ta.

Cô ta sững người, dường như lúc này mới nhận ra cách xưng hô ấy không đúng.

Cô ta dè dặt nhìn tôi, như sợ tôi sẽ nổi giận tại chỗ, vội vàng giải thích:

“Chị dâu, chị đừng hiểu lầm. Đứa trẻ này là…”

Thẩm Kiến Sơn vội vàng đứng dậy.

Anh chắn trước mặt Đường Vũ Giai và đứa trẻ, nhìn tôi với vẻ đề phòng:

“Ôn Lan, đứa trẻ này là con của Vũ Giai và chồng cũ. Bọn anh sợ con bé không có bố, sẽ bị bắt nạt ở trường nên mới để con bé gọi anh là bố. Anh và Vũ Giai thật sự chỉ là đồng nghiệp.”

Tôi không nói gì.

Tôi đưa tay xoa đầu bé gái, nhìn Đường Vũ Giai rồi lên tiếng:

“Không cần pha trà đâu. Lát nữa sắp xếp cho đứa trẻ xong, cô cũng qua đây đi.”

“Chuyện giữa tôi và Kiến Sơn không thể tránh mặt cô được.”

Đường Vũ Giai không ngờ tôi sẽ có phản ứng như vậy.

Nói xong, tôi quay lại sofa ngồi xuống.

Thẩm Kiến Sơn ngồi đối diện tôi, nhất thời cũng không biết nên nói gì, chỉ dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn tôi.

Có lẽ anh kinh ngạc vì cảm xúc của tôi quá ổn định.

Thật ra chẳng có gì cả.

Bảy năm đủ để mài mòn sức sống và tinh thần của một người.

Những ấm ức, giận dữ và không cam lòng trong tôi đã sớm bị bào mòn sạch sẽ.

Giọng phụ nữ nũng nịu thường xuyên lọt vào điện thoại, dây áo ngủ nữ thoáng hiện trong góc màn hình khi gọi video, thậm chí cả những kỳ nghỉ phép bị kết thúc sớm vì “tình huống khẩn cấp”.

Tôi không phải kẻ ngốc, sở dĩ giả câm giả điếc đến tận bây giờ.

Chẳng qua tôi chỉ muốn cho cuộc hôn nhân bảy năm này một lời kết mà thôi.

Đường Vũ Giai đi rồi lại quay về, vô cùng tự nhiên ngồi sát bên cạnh Thẩm Kiến Sơn.

Tôi nhìn thấy tất cả.

Tôi biết người ngoài trong căn nhà này mới chính là tôi.

Thẩm Kiến Sơn lên tiếng trước.

“Xin lỗi em, Ôn Lan. Vừa rồi anh hơi kích động, em đừng để trong lòng.”

“Anh chỉ quá kinh ngạc thôi. Em nói xem, em đến đây mà sao không báo trước với anh? Anh còn có thể ra ga đón em.”

Vừa nói, anh vừa đưa tay định nắm lấy tay tôi.

Tôi né tránh.

Tôi cúi đầu tự giễu, lấy tài liệu trong túi ra.

Nằm trên cùng là một chồng đơn xin thăm thân bị trả về trong suốt bảy năm qua.

Tất cả đều đóng dấu đỏ chói ghi không được phê duyệt.

Lý do là: “Đồng chí Thẩm Kiến Sơn tự mình bác bỏ.”

“Nếu em không đích thân đi tìm lãnh đạo, em cũng sẽ không biết những năm qua chính tay anh đã bác đơn của em.”

“Nếu em báo trước, anh có cho em đến không?”

Thẩm Kiến Sơn liếc nhìn những tài liệu ấy, chột dạ quay mặt sang chỗ khác.

“Ôn Lan, lúc đó dự án đang ở giai đoạn quan trọng, anh thật sự không thể phân tâm. Anh không thể để em tới đây khiến anh mất tập trung nên mới…”

“Bận suốt bảy năm, có thời gian đi dự đại hội thể thao, trại hè với con của đồng nghiệp, nhưng lại không có thời gian đón vợ mình đến đoàn tụ sao?”

Thẩm Kiến Sơn sững người.

Tôi chỉ vào những tấm ảnh đặt dưới tủ tivi đối diện.

“Em thấy trên ảnh ghi ngày mùng bảy tháng ba năm nay. Em nhớ hôm đó em đã gọi điện cho anh. Em nói mấy ngày trước em gặp tai nạn xe, suýt nữa không tỉnh lại được trong phòng chăm sóc đặc biệt. Anh lại nói dự án đang bận, không thể về, bảo em phải tự mình mạnh mẽ lên.”

“Thì ra dự án của anh chỉ là đi tham gia đại hội thể thao dành cho phụ huynh và con cái với con của đồng nghiệp sao?”

Thẩm Kiến Sơn buông thõng tay, những ngón tay vô thức siết chặt.

Đường Vũ Giai ngồi bên cạnh lại vội vàng lên tiếng giúp anh:

“Chị dâu, chị đừng hiểu lầm.”

“Lúc đó thật sự đang trong giai đoạn quan trọng, anh Kiến Sơn cũng chỉ tranh thủ lúc rảnh rỗi mới có thời gian đi cùng Ly Ly.”

Tôi đáp một tiếng.

Tôi nhìn hai người đối diện dựa sát vào nhau, dáng vẻ như đang đối mặt với kẻ địch.

Cứ như tôi mới là kẻ xấu đang phá hoại gia đình người khác.

Tôi cảm thấy hơi buồn cười.

Tôi tự hỏi lòng mình: Ôn Lan, đây chính là gia đình mà mày đã chịu đựng suốt bảy năm để chờ đợi sao?

Tôi không trả lời được.

Tôi chỉ có thể lấy chồng đơn xin thăm thân phía trên ra.

Sau đó, tôi lấy hai phần tài liệu bên dưới, đặt song song trước mặt họ.

Một phần là phiếu khám thai.

Một phần là đơn thỏa thuận ly hôn.

“Đừng căng thẳng, em không đến đây để hỏi tội. Đã đến lúc này, tranh luận những chuyện đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Thẩm Kiến Sơn, em mang thai rồi. Là bố của đứa trẻ, anh có quyền được biết. Đây cũng là mục đích em đến tìm anh.”

“Nhưng đứa trẻ này, em sẽ không giữ lại. Em đến để ly hôn với anh.”

2

Thẩm Kiến Sơn bị những tin tức liên tiếp đập cho choáng váng, ngồi ngây người ở đó, rất lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

Tôi đeo túi lên vai, chống tay vào eo đứng dậy.

“Những gì muốn nói, em đều đã nói xong. Em không ở lại làm phiền gia đình mọi người nữa, em đã đặt phòng khách sạn bên ngoài.”

“Anh mau chóng ký tên, sau đó báo em đến lấy là được.”

Nói xong, tôi đẩy cửa rời đi.

Mãi đến khi tôi sắp ra khỏi tòa ký túc xá, phía sau mới vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Thẩm Kiến Sơn đuổi theo tôi.

“Ôn Lan, Ôn Lan!”

Tôi không dừng bước.

Thẩm Kiến Sơn lập tức chắn ngang trước mặt tôi.

Anh nắm chặt cổ tay tôi không chịu buông, dường như đã sốt ruột đến đỏ mắt, ngay cả giọng nói cũng run rẩy.

“Không ly hôn! Chúng ta không thể ly hôn!”

“Em không yêu anh nữa sao? Tại sao nhất định phải đi đến bước ly hôn này? Còn đứa trẻ nữa… Nó khó khăn lắm mới đến được thế giới này, không thể bỏ nó. Anh thật sự không nỡ mất hai mẹ con em.”

Tôi nhìn Thẩm Kiến Sơn.

Trong lòng tôi cũng chua xót đến khó chịu, chỉ có thể khẽ hít mũi.

“Vậy anh lập tức nộp đơn xin trở về. Thẩm Kiến Sơn, anh đã vắng mặt bảy năm rồi.”

“Nửa đời còn lại, gia đình em không thể tiếp tục không có chồng, con em cũng không thể chỉ có mẹ mà không có bố.”

Thẩm Kiến Sơn im lặng.

Tôi cũng biết anh đang do dự, anh vẫn không thể buông bỏ hai mẹ con Đường Vũ Giai.

Tôi dứt khoát gỡ tay anh ra, tiếp tục đi về phía trước.

“Không làm được thì ly hôn.”

Dường như Thẩm Kiến Sơn bị hai chữ “ly hôn” kích thích.

Anh lại lao đến trước mặt tôi, chân thành tha thiết nói:

“Anh làm được! Anh muốn em, cũng muốn con của chúng ta.”

“Đi thôi, bây giờ chúng ta đến phòng tổ chức. Thời hạn phục vụ ba năm của anh đã kết thúc từ lâu, anh có thể lập tức nộp đơn xin điều chuyển về.”

Thẩm Kiến Sơn vừa nói vừa định kéo tôi đi.

Nhưng điện thoại của anh vang lên.

Tôi nhìn dòng chữ “Vũ Giai yêu dấu” hiện trên màn hình, lập tức dời mắt đi.

Tôi không ngăn cản.

Trước đây không phải tôi chưa từng ngăn cản.

Nhưng Thẩm Kiến Sơn chỉ đẩy tôi ra, lạnh mặt trách móc:

“Ôn Lan, đừng không hiểu chuyện như vậy. Có thể là việc của dự án, em có thể đừng nhỏ nhen như thế được không?”

Sau đó, anh nghe điện thoại, dùng giọng điệu dịu dàng nói chuyện với Đường Vũ Giai.

Vì vậy, bây giờ tôi cũng chỉ im lặng đứng nhìn.

Thẩm Kiến Sơn theo bản năng định nghe máy, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của tôi.

Anh cười gượng hai tiếng rồi tắt cuộc gọi.

Sau đó, anh tiếp tục nắm tay tôi.

“Ôn Lan, đi thôi.”

“Anh đảm bảo sau này sẽ không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện của chúng ta.”

Lòng bàn tay truyền đến hơi ấm đã lâu không cảm nhận được, trái tim tôi hiếm hoi mềm xuống một chút.

Tôi mỉm cười, mặc cho Thẩm Kiến Sơn nắm tay mình đi.

Nhưng chưa đi được hai bước.

Chuông điện thoại lại vang lên.

Vẫn là Đường Vũ Giai.

Sắc mặt Thẩm Kiến Sơn thay đổi, nhưng anh vẫn tắt máy.

Chỉ là bước chân đang nắm tay tôi đi đã chậm lại.

Cho đến khi chuông điện thoại lại vang lên lần nữa.

Thẩm Kiến Sơn hoàn toàn dừng bước, quay đầu miễn cưỡng cười với tôi.

“Vũ Giai gọi gấp như vậy, có lẽ thật sự đã xảy ra chuyện.”

“Anh nghe một lát.”

Không đợi tôi trả lời, Thẩm Kiến Sơn đã rút tay về, tự mình nghe điện thoại.

Tôi loáng thoáng nghe được giọng nói hoảng loạn của Đường Vũ Giai ở đầu bên kia, xen lẫn tiếng khóc của bé gái.

“Anh Kiến Sơn, Ly Ly bị bỏng rồi!”

“Em thật sự không biết phải làm thế nào, anh mau về đi!”

Không giải thích, cũng không an ủi.

Tôi cứ đứng đó nhìn Thẩm Kiến Sơn không quay đầu, điên cuồng chạy trở về.

Khóe môi tôi vẫn còn giữ nụ cười nhạt khi được anh nắm tay.

Lúc này nó lại cứng đờ, sau đó không thể khống chế mà càng lúc càng nhếch cao, càng lúc càng khoa trương.

Cho đến khi cười đến mức cả khuôn mặt trở nên gần như điên dại.

Tôi mới ôm mặt, bật khóc thành tiếng.

Thẩm Kiến Sơn, em đã cho cuộc hôn nhân của chúng ta cơ hội cuối cùng.

Nhưng anh vẫn bỏ đi.

Tôi hoàn toàn hết hy vọng.

Tôi quay người, tiếp tục đi về phía khách sạn.

Sau khi trở về phòng, tôi đặt vé tàu rời đi sau ba ngày.

Tôi nhấn thanh toán.

Ngay khi thông báo đặt vé thành công bật lên, phía trên màn hình cũng xuất hiện tin nhắn đã lâu không nhận được của Thẩm Kiến Sơn:

“Em đang ở đâu?”

3

“Khách sạn.”

Tôi trả lời ngắn gọn, Thẩm Kiến Sơn lập tức gọi điện đến.

“Ôn Lan, Ly Ly bị bỏng, bây giờ đang nằm viện.”

“Em về nhà thu dọn mấy bộ quần áo của anh và Vũ Giai mang tới đây. Sau đó hầm thêm canh, làm vài món ăn. Vũ Giai bận đến bây giờ vẫn chưa ăn miếng nào. Cơm bệnh viện không hợp khẩu vị, cô ấy ăn không nổi.”

Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)