Chương 8 - Đợi Anh Lần Nữa
Tôi còn chưa mở miệng.
Sắc mặt Hạ Cảnh Chu đã trắng bệch.
“Trường trao đổi gì?”
Trưởng phòng nhìn tôi.
Rồi lại nhìn anh.
Có lẽ nhận ra bầu không khí không ổn.
“Hai người nói chuyện nhé.”
Nói xong vội vàng rời đi.
Hạ Cảnh Chu nhìn chằm chằm tôi.
“Em muốn đi đâu?”
“Trường Trung học số 1 ở thành phố bên cạnh.”
“Bao lâu?”
“Một năm.”
Biểu cảm anh hoàn toàn thay đổi.
“Trước đây chẳng phải em đã từ chối rồi sao?”
“Bây giờ lại muốn đi.”
“Quyết định lúc nào?”
“Hôm qua.”
Anh giống như bị thứ gì nghẹn mạnh.
“Hôm qua?”
“Sau khi rời Cục Dân chính?”
“Ừ.”
Sắc mặt Hạ Cảnh Chu dần trầm xuống.
“Chuyện lớn như vậy tại sao không bàn với anh?”
Tôi nhìn anh.
Bỗng cảm thấy câu này rất quen.
Trước đây tôi muốn đi đâu.
Làm gì.
Đổi công việc thế nào.
Anh đều quen nói:
“Sau này chúng ta sẽ kết hôn, trước khi quyết định em phải suy nghĩ cho cả hai.”
Vì thế lần nào tôi cũng nghĩ cho anh.
Cho đến cuối cùng.
Ngay cả cuộc đời của chính mình cũng biến thành “chúng ta”.
Còn quyết định của anh thì sao?
Luôn là làm trước.
Rồi mới báo cho tôi biết.
“Tại sao phải bàn với anh?”
Tôi hỏi.
Anh sững lại.
“Anh là bạn trai em.”
“Bạn trai cũ.”
“Lâm Vãn Đường!”
“Em còn tiết học.”
Tôi giơ tay nhìn giờ.
“Đi trước nhé.”
Anh đứng nguyên tại chỗ, không đuổi theo.
Nhưng tôi biết.
Lần này.
Anh thật sự hoảng rồi.
Bởi vì trước đây bất kể chúng tôi cãi nhau dữ đến đâu.
Tương lai của tôi vẫn nằm nguyên tại chỗ.
Nhà cưới còn đó.
Đám cưới còn đó.
Trường học còn đó.
Tôi cũng còn đó.
Vì thế anh chưa bao giờ phải lo.
Bây giờ thì khác.
Tôi thật sự sắp đi.
Buổi chiều tối.
Buổi họp chuyên môn vừa kết thúc.
Tôi ra khỏi cổng trường đã thấy xe Hạ Cảnh Chu đỗ bên đường.
Anh tựa vào cửa xe.
Rõ ràng đã đợi rất lâu.
Thấy tôi đi ra.
Anh lập tức bước tới.
“Đừng tham gia chương trình trao đổi nữa.”
Tôi cau mày.
“Lý do?”
“Chúng ta sắp kết hôn.”
“Không có sắp.”
“Cho dù bây giờ có mâu thuẫn, em cũng không cần lấy công việc ra đùa.”
“Em không đùa.”
“Hồ sơ đã xác nhận, tài liệu cũng nộp rồi.”
Sắc mặt Hạ Cảnh Chu cứng lại.
“Còn rút được không?”
“Được.”
Anh rõ ràng thở phào.
“Vậy thì rút đi.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng em sẽ không rút.”
“Không phải vấn đề có rút được hay không.”
“Vậy là vấn đề gì?”
“Hạ Cảnh Chu.”
“Có phải từ trước đến nay anh luôn cảm thấy mọi quyết định của em đều phải xoay quanh cuộc hôn nhân của chúng ta không?”
“Thế thì có gì sai?”
Anh buột miệng.
Vừa nói xong.
Chính anh cũng cứng người.
Tôi lại cười.
Khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ khác biệt căn bản giữa hai chúng tôi.
Công việc của anh quan trọng.
Bạn bè của anh quan trọng.
Cảm xúc của Kiều Thấm quan trọng.
Nhưng cơ hội của tôi.
Chỉ cần xung đột với chuyện kết hôn thì nên xếp sau.
“Không có gì sai.”
Tôi gật đầu.
“Chỉ là bây giờ không còn hôn nhân nữa.”
“Nên không cần xoay quanh nó.”
Nói xong.
Tôi vòng qua anh.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng anh.
“Thứ sáu.”
Tôi quay đầu.
Hạ Cảnh Chu hít sâu một hơi.
Giống như cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
“Sáng thứ sáu.”
“Anh để trống toàn bộ lịch làm việc.”
“Chín giờ.”
“Anh sẽ tới Cục Dân chính sớm nửa tiếng.”
“Chúng ta đăng ký lại.”
Tôi nhìn anh.
“Em không đi.”
“Bây giờ em không cần trả lời.”
Anh giống như không nghe thấy.
“Anh sẽ đợi em.”
Tôi đột nhiên bật cười.
“Vậy anh cứ từ từ đợi.”
Nói xong tôi lên taxi.
Xe đã chạy rất xa.
Qua gương chiếu hậu, tôi vẫn thấy anh đứng nguyên tại chỗ.
Sau lần đó.
Hạ Cảnh Chu giống như hoàn toàn biến thành một người khác.
Mỗi sáng bảy giờ.
Đồ ăn sáng được giao đúng giờ tới cửa nhà tôi.
Tôi không nhận.
Anh đưa cho mẹ tôi.
Buổi chiều tôi tan làm.
Xe anh nhất định đỗ đối diện trường.
Tôi không lên.
Anh cũng không ép.