Chương 15 - Đoạn Đường Đẫm Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

May mắn cô nhớ anh là vị hôn phu, may mắn cô bằng lòng ở lại nơi này.

Sau khi vào thu, Tống Thời Dự bắt đầu thường xuyên đến nghĩa trang.

Trước tấm bia nhỏ của Duyệt Duyệt bày đầy đồ chơi mới, phần lớn là Trì Lẫm bảo cô mang đến.

Đồ xếp hình, sách truyện một chiếc hộp nhạc biết hát.

Cô ngồi xổm trước bia rất lâu, Trì Lẫm đứng cách vài bước chờ.

Cô quấn chặt áo khoác hơn một chút, cúi đầu khẽ nói với cái tên trên bia: “Lần sau mẹ mang bút vẽ mới đến cho con.”

Sau đó đứng dậy, đi về phía Trì Lẫm.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay đầu lại, cô nhìn thấy sự dịu dàng cẩn thận trong mắt anh.

Nơi từng bị đóng băng trong lòng cô dường như lặng lẽ tan ra một chút.

18

Mười ngày sau, Tạ Trì tỉnh lại.

Trợ lý đứng bên giường, vẻ mặt khó xử đưa sổ sách nửa tháng này qua giọng càng nói càng thấp: “Anh Tạ, Tạ thị mất gói thầu Nam Thành, cổ phần của ba công ty con bị pha loãng, chuỗi cung ứng đứt hai tuyến… Trì Lẫm nhân lúc anh hôn mê, ra tay quá nhanh.”

Tạ Trì lật hai trang rồi ném sang một bên, giọng cố chấp: “Cô ấy đâu?”

Trợ lý cúi đầu không dám nhìn vào mắt anh: “Phu nhân… chưa từng đến.”

Tạ Trì dựa vào đầu giường, nhắm mắt cười.

Anh không nói gì, chỉ bảo trợ lý làm thủ tục xuất viện.

Lúc rời đi, trong túi anh có thêm một lọ thuốc — sertraline.

Bác sĩ kê, nói triệu chứng lo âu kèm trầm cảm của anh rất rõ ràng, đề nghị uống thuốc đều đặn.

Anh không nghỉ lấy một ngày, trực tiếp quay về công ty.

Những vết rách bị Trì Lẫm xé ra, anh tự mình vá từng cái, điện thoại gọi đến nửa đêm, hết bàn rượu này đến bàn rượu khác, khi dạ dày quặn đau anh liền nuốt hai viên thuốc.

Nhưng ban ngày dù bận đến thế nào, vừa đến chạng vạng anh lại lái xe đến nhà họ Trì.

Anh muốn gặp cô một lần, dù chỉ là nhìn từ xa một cái cũng được.

Thuốc uống đúng giờ ba bữa một ngày, nhưng những hình ảnh trong đầu vẫn đêm nào cũng trào lên.

Chiều ngày thứ tư, cuối cùng anh cũng đợi được cô.

Tống Thời Dự mặc áo khoác dài màu xám nhạt, tóc dài hơn một tháng trước một chút, khẽ lay động trong gió.

Trì Lẫm ra cửa đón cô, thuận tay vén mấy sợi tóc bị gió thổi lên mặt cô ra.

Tạ Trì đẩy cửa xe bước xuống.

Bước chân anh hơi không vững, uống thuốc quá nhiều ngày, tay thỉnh thoảng không khống chế được mà run lên.

Anh đi đến trước cổng sắt, giọng nặng nề: “Trì Lẫm, cậu thật không biết xấu hổ. Cậu nhân lúc ký ức cô ấy chưa khôi phục, bịa lời nói dối vị hôn phu để lừa cô ấy, lòng dạ độc ác đến mức như cậu cũng hiếm thấy.”

Trì Lẫm kéo Tống Thời Dự ra sau một bước, chân mày nhíu lại, đang định mở miệng.

Tống Thời Dự lại vỗ nhẹ cánh tay anh, nhìn Tạ Trì qua cổng sắt.

Đáy mắt cô thoáng hiện một tia chán ghét: “Nói xong chưa?”

Tạ Trì vội vàng mở miệng: “A Dự, em nghe anh nói, cậu ta lừa em rất nhiều… chuyện làm ăn của cậu ta không sạch sẽ, cậu ta cứu em cũng là tính kế sẵn, cậu ta giả vờ là vị hôn phu của em, vì em không nhớ gì nên mới tin cậu ta. Bây giờ ký ức của em căn bản vẫn chưa hoàn toàn khôi phục đúng không? Em đừng bị cậu ta lừa…”

Tống Thời Dự chậm rãi mở miệng: “Ký ức của tôi đã hoàn toàn khôi phục rồi. Ngày ở chùa tôi đã nhớ lại hết.”

Tạ Trì đột ngột sững lại.

“Chuyện công ty, phần lớn là tôi bảo anh ấy làm.”

Giọng Tống Thời Dự không nặng không nhẹ: “Lỗ hổng sổ sách của Tạ thị là sau khi xem tài liệu anh ấy điều tra được, tôi chỉ ra cho anh ấy. Phương án báo giá gói thầu Nam Thành cũng là tôi đề xuất ý kiến sửa đổi. Anh tưởng chỉ một mình Trì Lẫm nuốt mất của anh nửa tháng sao? Tạ Trì, là tôi đứng sau lưng anh ấy, tính từng khoản từng khoản một.”

Mắt Tạ Trì như muốn nứt ra, cả người nghiêng về trước, như muốn xông vào túm lấy cô.

Trì Lẫm đá một cước vào ngực anh.

Tạ Trì trượt ngồi xuống đất, ngẩng đầu nhìn Tống Thời Dự, đáy mắt toàn là không thể tin.

“Không thể nào…”

Tống Thời Dự nhìn xuống dáng vẻ chật vật của anh.

Gió thổi bay ngọn tóc cô, cô cúi đầu ghé gần hơn một chút, hạ giọng: “Hội đồng quản trị sẽ không muốn một tổng giám đốc có rối loạn tâm thần đâu nhỉ? Những loại thuốc anh uống, tình trạng tinh thần của anh, trong bệnh án viết rõ ràng. Trong tay tôi có một bản sao.”

Sắc mặt Tạ Trì xám trắng.

19

Hôm sau, họp hội đồng quản trị.

Tạ Trì ngồi ở cuối bàn dài, các cổ đông cúi đầu lật báo cáo, không ai nhìn anh.

Người của Trì Lẫm ngồi ở hàng ghế dự thính cuối cùng, khóe miệng mang theo ý cười.

Kết quả bỏ phiếu không có gì bất ngờ, toàn bộ phiếu thông qua quyết nghị bãi nhiệm.

Tạ Trì bị đuổi khỏi công ty.

Nửa tháng sau đó, ngân hàng đóng băng tài khoản cá nhân của Tạ Trì, đối tác hợp tác lần lượt hủy hợp đồng, ngay cả những người trước kia xưng huynh gọi đệ cũng không nhận điện thoại của anh nữa.

Thế lực của Trì Lẫm như thủy triều tràn tới, nhấn chìm từng tấc nơi anh có thể đứng.

Ngày anh dọn khỏi biệt thự, anh chỉ mang theo một chiếc vali, đứng bên đường không gọi được xe.

Trên màn hình điện thoại toàn là tin nhắn đòi nợ của ngân hàng và giấy triệu tập của tòa án.

Sau đó Liễu Nhược Tình xuất hiện.

Cô ấy lái một chiếc xe thể thao màu trắng dừng trước mặt anh, hạ cửa kính.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)