Chương 2 - Độ Tương Thích Ghép Thận

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nếu không, nhà họ Hoắc sẽ không bỏ qua cho cậu…”

“Không bỏ qua cho tôi?”

“Hà Tri Tịnh, đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa!”

“Chị định nói chuyện Hoắc Kinh Xuyên ngoại tình là giả, anh ta vẫn yêu chị sâu đậm đúng không?”

Chiếc điện thoại đang livestream lại bị dí sát vào mặt tôi.

Tôi cau mày, khàn giọng nói lần nữa:

“Hà Húc Dương, tôi nói lần cuối!”

“Tắt livestream, đưa mẹ rời khỏi đây!”

“Chị nói một vạn lần cũng vậy thôi!”

“Hà Tri Tịnh, hôm nay chị nhất định phải phá thai! Nhất định phải hiến thận cho mẹ!”

Hà Húc Dương sa sầm mặt, lấy ra một lọ thuốc.

“Nếu chị không muốn đến bệnh viện thì phá thai bằng thuốc!”

Chương 4

Mở nắp lọ thuốc, Hà Húc Dương từng bước tiến lại gần tôi.

Phía sau bỗng vang lên giọng nói hoảng hốt của Hà Tri Dao:

“Khoan đã!”

“Húc Dương, mau tắt livestream đi!”

“Tập đoàn Hoắc Thị vừa đăng một bài đính chính…”

“Hoắc Kinh Xuyên đã phủ nhận chuyện ngoại tình…”

“Anh ta còn xuất hiện tại một cửa hàng đồ dùng mẹ và bé nổi tiếng ở nước ngoài.”

Hà Tri Dao nói từng câu, giọng hơi run rẩy.

“Chẳng lẽ chuyện Hoắc Kinh Xuyên ngoại tình là giả?”

“Nếu vậy, đứa con trong bụng Hà Tri Tịnh chính là cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Hoắc…”

“Chị cả, chị điên rồi sao?!”

“Hà Tri Tịnh có ngu ngốc đến thế không?”

“Đang mang thai cháu đích tôn nhà họ Hoắc mà vẫn đi làm xét nghiệm ghép thận, còn nhất quyết đòi hiến thận cho mẹ?”

Hà Húc Dương mất kiên nhẫn cắt ngang lời Hà Tri Dao rồi thản nhiên nói:

“Chẳng phải vị hôn phu của chị là người trong giới đó sao? Chị gọi điện hỏi là được!”

Sau khi thúc giục Hà Tri Dao, Hà Húc Dương vui mừng nhìn số người xem livestream không ngừng tăng lên.

Hà Tri Dao do dự vài giây rồi gọi điện.

“Dụ Ngôn, em biết lúc này không nên làm phiền anh, nhưng em muốn hỏi…”

Cô ta còn chưa nói xong, trong điện thoại đã truyền đến âm thanh ám muội của một nam một nữ.

Hà Tri Dao siết chặt điện thoại, trong mắt cố nén sự nhục nhã.

Vài giây sau, đầu dây bên kia vang lên giọng nói mất kiên nhẫn của một người đàn ông:

“Hà Tri Dao, có chuyện gì?!”

“Dụ Ngôn, em chỉ muốn hỏi chuyện Hoắc Kinh Xuyên ngoại tình là thật hay giả?”

“Thật giả cái gì?”

“Chuyện trong giới, cô bớt dò hỏi đi!”

“Đàn ông chẳng phải đều như vậy sao? Cờ đỏ trong nhà không đổ, cờ màu bên ngoài vẫn tung bay!”

Điện thoại bị cúp.

Gương mặt Hà Tri Dao đỏ bừng vì xấu hổ.

“Tôi đã nói Hoắc Kinh Xuyên chắc chắn ngoại tình mà!”

“Cái gọi là tin tức đính chính chỉ để giữ thể diện cho nhà họ Hoắc thôi!”

Khóe môi Hà Húc Dương cong lên đầy giễu cợt, tự cho rằng mình hiểu rõ mọi chuyện.

Tôi cầm điện thoại, ngón tay dừng phía trên nút gọi.

Ngay khi tôi sắp nhấn xuống, tiếng rên rỉ đau đớn của mẹ vang lên:

“Tri Tịnh, mẹ thật sự đau lắm…”

“Mẹ cầu xin con, con hiến cho mẹ một quả thận đi!”

Ngón tay tôi khựng lại.

Tôi nhìn mẹ, khóe môi cong lên thành nụ cười châm chọc.

“Mẹ có biết lần cuối bố gặp con, ông ấy đã nói gì không?”

“Bố bảo sau này con hãy thử hóa giải khúc mắc với mẹ.”

“Bố nói trên đời này không có người mẹ nào không yêu con mình.”

Nụ cười trên môi càng sâu, tôi lại nói:

“Năm đó, khi con kết hôn với Hoắc Kinh Xuyên, cần cha mẹ tham dự.”

“Mẹ phải đi cùng Hà Tri Dao nhận việc ở công ty mới nên đã lạnh lùng từ chối.”

“Khi con mang thai, nôn nghén đến mức phải nhập viện, chỉ muốn ăn món sườn xào chua ngọt mẹ nấu.”

“Mẹ lại bận đi cùng Hà Húc Dương livestream làm chương trình nên mất kiên nhẫn cúp điện thoại.”

Từng câu từng chữ bị ép ra khỏi cổ họng tôi.

Tôi chỉ vào di ảnh của bố.

“Bây giờ, mẹ hãy nhìn tro cốt và di ảnh của bố rồi nói lại một lần nữa.”

“Trong ba chị em chúng con, thật sự chỉ có mình con tương thích sao?”

Xung quanh im lặng suốt mấy giây.

“Tri Tịnh, em không muốn hiến thận chính là đang ép mẹ chết!”

“Mẹ vốn đã bị bệnh tật hành hạ. Em không hiến thận cho bà thì bà cứ đâm đầu chết đi còn hơn.”

Giọng nói mang theo sự uy hiếp và ám chỉ của Hà Tri Dao bỗng vang lên.

Mẹ sững sờ rồi lập tức hiểu ý.

“Tri Tịnh, mẹ biết trước đây mẹ không đúng.”

“Bây giờ mắc phải căn bệnh này cũng là do mẹ tự làm tự chịu…”

Nghẹn ngào nói xong, bà lao đầu thật mạnh vào chiếc Porsche Cayenne do thư ký Trương lái tới.

“Hà Tri Tịnh! Chính chị đã ép mẹ đến chết!”

“Người hâm mộ của tôi đều nhìn thấy rồi! Đồ vong ân bội nghĩa!”

“Chẳng phải chị muốn gọi điện liên lạc với nhà họ Hoắc sao?!”

“Mau gọi đi!”

Chương 5

“Nếu họ thật sự đến, tôi sẽ livestream ăn phân chó!”

Tôi cúi xuống, nhặt từng chút tro cốt của bố lên.

Theo đúng mong muốn của Hà Húc Dương, tôi nhấn gọi một số điện thoại.

“Mẹ, có người muốn dùng bạo lực ép con phá bỏ đứa cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Hoắc.”

“Phiền mẹ đưa vệ sĩ nhà họ Hoắc đến khu chung cư Lâm An một chuyến.”

“Tri Tịnh, con đang nói gì vậy?”

“Vừa rồi con gọi cho ai?”

Mẹ ôm vầng trán chảy máu, gương mặt trắng bệch, từ dưới đất ngồi dậy.

Tôi lắc nhẹ điện thoại rồi bật loa ngoài.

“Tịnh Tịnh, mẹ đến ngay!”

“Ba mươi vệ sĩ có đủ không?”

“Mẹ muốn xem thử kẻ nào ăn gan hùm mật báo, dám làm hại con và cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Hoắc!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)