Chương 1 - Định Tình Trước Thái Tử
Mẫu thân lên núi lễ Phật, mang về một cô nữ mồ côi tinh thông Chu Dịch.
Vừa gặp mặt, nàng ta đã nhìn ra ta trời sinh tướng phượng, quý không thể tả.
Từ đó về sau, nàng ta ngày đêm tính toán giúp ta gả vào hoàng thất.
Trước là mượn danh nghĩa của ta thư từ qua lại với thái tử.
Đêm đến lại dùng thuật khống mộng hóa thành dáng vẻ của ta, cùng thái tử thần giao trong mộng.
Mãi đến ngày thái tử tuyển phi.
Thái tử đem miếng ngọc bội vốn dành cho thái tử phi tương lai trao cho nàng ta.
Nàng ta khóc lóc quỳ sụp trước mặt ta.
“Ta biết tiểu thư trời sinh mệnh phượng, vốn là muốn tác hợp người với thái tử.”
“Nào ngờ đêm qua thuật khống mộng mất linh, bị thái tử biết rõ mọi chuyện trước kia.”
“Ta vô ý phá hoại nhân duyên của tiểu thư, bây giờ sẽ đem ngọc bội trả lại cho điện hạ.”
Các quý nữ có mặt đều nói ta ỷ thế hiếp người, ngang ngược ép bức.
Thái tử càng buông lời rằng dù có cưới lão bà tám mươi tuổi cũng tuyệt đối không cưới ta.
Ta lộ vẻ khó hiểu.
Dẫu sao, ta đã sớm định thân rồi.
Luận theo bối phận, thái tử còn phải gọi ta một tiếng tiểu thẩm thẩm.
01
Mối hôn sự này là do tiên hoàng định ra từ khi còn tại thế.
Khi ấy ta và Lục Văn Hạc tuổi còn nhỏ.
Người biết chuyện này không nhiều.
Hôn thư và thánh chỉ tứ hôn vẫn luôn do thái hậu bảo quản.
Nửa năm nay ta vẫn ở nhà ngoại tổ tại Giang Nam.
Vốn định qua tiết Trùng Dương rồi mới theo một nhà cữu cữu lên phía bắc.
Nào ngờ hoàng hậu nương nương vì muốn tuyển phi cho thái tử.
Hạ lệnh cho các nữ tử vừa độ tuổi trong nhà quan viên kinh thành đều phải tham dự yến thưởng hoa hôm nay.
Tổ mẫu viết thư cho ta.
Nói trong kinh lời đồn về ta và thái tử đã ầm ĩ đến mức không thể dẹp yên.
Sợ hôn sự sinh biến.
Bảo ta mau chóng hồi phủ.
Ta vừa đón Trung Thu xong ở nhà ngoại tổ liền vội vã trở về kinh thành.
Sau khi dò hỏi mới biết.
Nửa năm nay.
Trong kinh đều truyền rằng ta và thái tử Lục Bắc Uyên sớm đã tâm ý tương thông, lén định tình riêng.
Những lời ấy được truyền đi có mũi có mắt.
Ngay cả tổ mẫu cũng tin ba phần.
Vì thế mới vội vàng viết thư giục ta trở về.
Ta nghe mà dở khóc dở cười.
Ta và thái tử tổng cộng còn chưa gặp được mấy lần.
Tình riêng ở đâu ra?
Ngược lại là Tuyên Khanh Khanh kia.
Trước khi ta đến Giang Nam, từng gặp nàng ta hai lần.
Mỗi lần nàng ta đều lải nhải bên tai ta nào là “trời sinh tướng phượng”, nào là “quý không thể tả”.
Bây giờ nghĩ lại, e rằng từ đầu đến cuối đều là cục diện do nàng ta bày ra.
Ta nén tính toán trong lòng xuống.
Quyết định trước hết cứ định rõ hôn sự rồi tính.
Vì vậy, ngày yến thưởng hoa.
Ta trước tiên vào cung thái hậu thỉnh an.
Thái hậu thấy ta đến.
Vô cùng vui mừng.
Sau vài câu hàn huyên, ta nói rõ ý định.
Thái hậu cũng đã nghe nói về lời đồn trong khoảng thời gian này.
Nghe vậy liền rất sảng khoái sai ma ma bên cạnh lấy ra một chiếc hộp gỗ tử đàn.
Mở ra xem.
Bên trong nghiễm nhiên đặt một đạo thánh chỉ màu vàng sáng và một bản hôn thư.
Sợ ta bị làm khó.
Người còn đặc biệt sai ma ma hầu hạ thân cận đi cùng ta dự yến.
Ta không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy.
Sau khi tạ ơn thái hậu.
Ta để nha hoàn cất chiếc hộp sát bên người.
Rồi mới đi về phía Ngự Hoa Viên.
Ai ngờ vừa đến cổng vườn.
Đã nghe bên trong ồn ào náo động.
Ta dừng chân.
Còn chưa bước vào.
Đã thấy Tuyên Khanh Khanh lảo đảo chạy về phía ta.
Nàng ta “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt ta.
Nước mắt rơi như mưa.
“Tiểu thư, là ta có lỗi với người!”
Trong tay nàng ta nắm một miếng ngọc bội dương chi có chất ngọc cực tốt.
Khóc đến lê hoa đái vũ.
“Ta biết tiểu thư trời sinh mệnh phượng, vốn là vì muốn tác hợp người với thái tử điện hạ nên mới hao tâm tổn sức sắp xếp những lần thơ từ qua lại ấy.”
“Nào ngờ đêm qua thuật khống mộng mất linh, bị thái tử biết rõ mọi chuyện trước kia…”
“Ta vô ý phá hoại nhân duyên của tiểu thư, bây giờ sẽ đem ngọc bội trả lại cho điện hạ!”
Nàng ta nói rồi, hai tay nâng ngọc bội qua khỏi đầu.
Khóc đến gần như sắp ngất đi.
Chỉ dăm ba câu.
Ta liền trở thành kẻ vì muốn bám víu thái tử mà không từ thủ đoạn.
Xung quanh xôn xao một mảnh.
Những quý nữ kia thì thầm bàn tán.
Ánh mắt nhìn ta đầy khinh bỉ.
“Hóa ra mấy bài thơ kia là do Tuyên tiểu thư viết đấy.”
“Chẳng phải sao, ta còn tưởng là Tạ tiểu thư tự mình viết chứ.”
“Vậy những lời đồn trong kinh kia, không phải là nàng ta vì muốn làm thái tử phi nên tự mình tung ra đấy chứ?”
“Giờ thì hay rồi, thái tử biết được chân tướng, còn trước mặt mọi người đem ngọc bội trao cho chính chủ, thể diện của nàng ta biết để ở đâu?”
Ta đứng nguyên tại chỗ.
Nhìn vở trò hề trước mắt.
Lập tức đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc.
Chẳng qua là Tuyên Khanh Khanh mượn danh nghĩa của ta câu được thái tử.
Lại vào đêm trước yến tuyển phi dẫn dắt thái tử phát hiện “chân tướng”.
Thái tử chán ghét ta, kẻ mạo danh thế thân, muốn lấy ân ép báo.
Bèn đem ngọc bội trao cho Tuyên Khanh Khanh trong trắng thuần khiết.
Nhìn những ánh mắt xung quanh hoặc kinh ngạc hoặc khinh bỉ.
Ta chỉ cảm thấy buồn cười.
Còn chưa đợi ta mở miệng.
Giọng nói lạnh lùng trong trẻo của thái tử đã truyền tới từ phía sau đám người.
“Thứ cô đã tặng ra ngoài, trước nay không thu lại.”
Mọi người lần lượt nhường ra một lối đi.
Thái tử Lục Bắc Uyên chắp tay sau lưng mà đứng, sắc mặt âm trầm.
Hắn lạnh lùng liếc ta một cái.
Giọng nói tràn đầy khinh thường và chán ghét.
“Hạng người mua danh chuộc tiếng như thế, sao xứng làm thái tử phi của cô?”
“Cô dù có cưới lão bà tám mươi tuổi cũng tuyệt đối không cưới loại nữ nhân như ngươi.”
Lời vừa dứt.
Xung quanh lặng ngắt.
Ánh mắt những quý nữ nhìn ta chỉ còn lại thương hại.
Như thể ta đã là một kẻ đáng thương bị thái tử ghét bỏ, nhất định cô độc đến già.
Tuyên Khanh Khanh đang quỳ trên đất được thái tử đỡ dậy.
Bả vai nàng ta vẫn khẽ run.
Như thể đã chịu nỗi oan khuất lớn bằng trời.
Nhưng ta lại nhìn thấy dưới hàng mi rũ xuống của nàng ta.
Thoáng lóe lên một tia đắc ý.
Ta nhịn không được cong khóe môi.
Sau đó trước ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người.
Ta thong thả lấy chiếc hộp gỗ tử đàn từ tay nha hoàn.
“Thái tử điện hạ, người lo xa rồi.”
Ta khẽ mỉm cười.
“Thần nữ chưa từng nghĩ đến chuyện gả cho người.”
Ta mở hộp.
Lấy đạo thánh chỉ màu vàng sáng kia ra.
“Bởi vì thần nữ đã sớm định thân.”
02
Sắc mặt Lục Bắc Uyên trong thoáng chốc trở nên cực kỳ khó coi.
Hắn nhìn chằm chằm đạo thánh chỉ màu vàng sáng trong tay ta.
Nhíu mày há miệng.
Cuối cùng lại không nói gì.
Các quý nữ xung quanh cũng nhao nhao ghé tai nhau bàn tán.
“Tạ tiểu thư định thân từ bao giờ?”
“Chưa từng nghe nói trong kinh có công tử nhà thế gia nào sắp có hỷ sự mà.”
“Không phải là tạm thời tìm đại một người đấy chứ?”
“Ai biết được, dù sao chuyện đã bại lộ, nàng ta cũng phải tự tìm cho mình một bậc thang để xuống.”
Tiếng nghị luận vang lên liên tiếp.
Sắc mặt ta không đổi, mặc cho các nàng đánh giá.
Ngược lại là hoàng hậu trước tiên hoàn hồn.
Bà đứng dậy, ánh mắt rơi trên đạo thánh chỉ trong tay ta.
Có lẽ là nghe thấy lời bàn tán của các quý nữ.
Bà dùng một ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn ta.
“Phù Chân, bổn cung biết chuyện hôm nay khiến con chịu ủy khuất.”
Bà thở dài, giọng điệu từ ái.
“Người trẻ tuổi khó tránh khỏi nhất thời xúc động, nếu con vì hờn dỗi mà tùy tiện tìm một lý do cầu bệ hạ tứ hôn, thật không cần thiết.”
“Bổn cung trước nay vẫn thích con, nghĩ rằng Tạ gia gia quy nghiêm cẩn, môn phong thanh chính, trước kia chỉ là con nhất thời nghĩ lệch mà thôi, bổn cung hiểu con.”
Bà tiến lên một bước, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay ta.
“Con yên tâm, bên thái tử bổn cung sẽ khuyên nhủ, con vẫn là người thích hợp nhất cho vị trí thái tử phi.”
Phụ thân ta làm quan đến chức Lại bộ thượng thư.
Tổ phụ là nguyên lão hai triều, được phối hưởng thái miếu.
Nhà ngoại tổ càng là đứng đầu thế gia Giang Nam.
Trợ lực như vậy.
Hoàng hậu sao nỡ dễ dàng buông tay?
Nói bà dùng cách này cho ta bậc thang.
Chẳng bằng nói bà không nỡ bỏ thế lực từ mẫu tộc của ta.
Ta đang định giải thích.
Tuyên Khanh Khanh bên cạnh đã giành mở miệng trước.
Nàng ta đôi mắt đẫm lệ mông lung, giọng nói mềm yếu.
“Hoàng hậu nương nương, dân nữ tư sắc tầm thường, không nên si tâm vọng tưởng, tất cả đều là lỗi của thần nữ.”
Sau đó nàng ta quay sang ta.
Quỳ lê hai bước, siết chặt vạt váy ta.
“Tiểu thư, là Khanh Khanh sai rồi, chỉ cần tiểu thư tha thứ cho Khanh Khanh, Khanh Khanh dù ở bên cạnh tiểu thư làm nô làm tỳ cũng cam nguyện, chỉ cầu tiểu thư cho Khanh Khanh được ở lại bên cạnh thái tử điện hạ hầu hạ để chuộc tội.”
Nàng ta nói chân tình khẩn thiết.
Dáng vẻ nước mắt lưng tròng ấy khiến Lục Bắc Uyên đau lòng hỏng mất.
Hắn sải bước lên trước, ôm Tuyên Khanh Khanh vào lòng.
Ánh mắt nhìn ta như dao.
“Tạ Phù Chân, ngươi đừng ỷ thế hiếp người quá đáng, Khanh Khanh đã nhẫn nhịn ngươi khắp nơi, ngươi còn muốn thế nào?”
Hắn cúi đầu nhìn Tuyên Khanh Khanh trong lòng.
Vẻ muốn rơi lệ trong nháy mắt trở nên dịu dàng.
“Khanh Khanh, nàng đừng sợ, trong lòng cô chỉ có một mình nàng, cái gì chính phi, trắc phi, cô chỉ cần nàng.”
“Còn ngươi, Tạ Phù Chân, cô có thể nể mặt phụ huynh ngươi mà đón ngươi vào Đông Cung, cho ngươi thể diện nên có.”
“Còn đạo thánh chỉ trong tay ngươi, cô tự sẽ đi cầu phụ hoàng hủy bỏ. Mong ngươi sau này giữ mình tự trọng, vào Đông Cung rồi mọi chuyện đều không được vượt qua Khanh Khanh.”
Giọng điệu Lục Bắc Uyên cao cao tại thượng.
Như thể ta đã chiếm được lợi lớn đến nhường nào.
Ta chậm rãi mở thánh chỉ ra, để nét chữ trên đó hiện rõ ràng trước mặt mọi người.
“Thánh chỉ tứ hôn của thần nữ là do tiên hoàng định ra từ khi còn tại thế.”
“Đối tượng tứ hôn là hoàng tử thứ bảy của tiên hoàng, Tuyên vương Lục Văn Hạc.”
Ta ngước mắt.
Đối diện với gương mặt đột nhiên cứng đờ của thái tử.
“Điện hạ, luận theo bối phận, người nên gọi thần nữ một tiếng hoàng thẩm.”
Trong Ngự Hoa Viên, một mảnh tĩnh mịch chết chóc.
Ngay cả nụ cười trên mặt hoàng hậu vốn luôn ôn hòa cũng cứng lại.
Ta nhân cơ hội này.
Thong thả nhìn quanh bốn phía.
Mở miệng hỏi:
“Nói ra, thần nữ có một chuyện không rõ, muốn thỉnh giáo chư vị.”
“Nửa năm nay thần nữ vẫn luôn ở nhà ngoại tổ tại Giang Nam, mấy ngày trước mới hồi kinh, với thái tử điện hạ cũng chẳng qua chỉ gặp nhau hai lần trong cung yến, ngay cả một câu cũng chưa từng nói.”
“Không biết vì sao trong kinh lại truyền ra lời đồn rằng thần nữ và thái tử điện hạ đã sớm định tình?”
Ta hơi nghiêng đầu.
Lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.
Có những lời không cần nói trắng ra.
Chỉ cần ném ra một đầu mối.
Mọi người tự sẽ nghĩ rõ.
Quả nhiên, rất nhanh đã có người phản ứng lại.
Tạ gia trước nay chỉ làm thuần thần.
Không kết bè kết đảng, không mưu cầu tư lợi, chỉ trung thành với bệ hạ.
Đích nữ Tạ gia như vậy không thể nào vì quyền thế mà bám víu thái tử.
Huống hồ.
Vị hôn phu của ta còn là Tuyên vương.
Tiên hoàng tứ hôn nữ nhi Tạ gia với Tuyên vương.
Dụng ý trong đó…
Người có mặt đều là kẻ tinh tường.
Bây giờ đã chứng minh ta vô tội.
Vậy kẻ ở sau lưng tung lời đồn.
Ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng rơi trên người Tuyên Khanh Khanh.
03
Sắc mặt Tuyên Khanh Khanh trắng bệch.
Theo bản năng rúc vào lòng thái tử.