Chương 25 - Định Mệnh Trong Bệnh Viện

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bác sĩ Thẩm, lượng máu xuất huyết tăng lên rồi!”

Tôi ra lệnh: “Hút máu, chèn gạc ép, thay chỉ.”

Lão Tần đứng cạnh nhắc nhở: “Vị trí này rất khó khâu.”

Tôi đáp: “Vẫn nhìn thấy được.”

Mũi kim xuyên qua những lớp mô yếu ớt, sợi chỉ được thắt chặt.

Máu từ từ ngừng chảy.

Trong phòng quan sát, Lục Nghiên Từ đứng bất động sau tấm kính.

Tôi không thèm nhìn anh ta.

Ca phẫu thuật kéo dài sáu tiếng đồng hồ.

Mũi khâu cuối cùng hoàn tất, chỉ số trên màn hình theo dõi ổn định.

Lão Tần thở hắt ra một hơi thật dài.

“Đẹp lắm.”

Bác sĩ phụ mổ tháo kính bảo hộ ra, hai mắt sáng ngời.

“Bác sĩ Thẩm, ca mổ này tôi có thể khoe cả đời.”

Hứa Đường cười sau lớp khẩu trang: “Đừng vội khoe, ra báo cho người nhà biết bệnh nhân đã sống lại đi đã.”

Tôi bước ra khỏi phòng mổ, mẹ cô bé nhào tới.

“Thế nào rồi bác sĩ?”

Tôi đáp: “Phẫu thuật thành công.”

Đôi chân chị ta nhũn ra, người chồng vội đỡ lấy.

Cả gia đình ôm nhau khóc nức nở ngoài hành lang.

Cách đó không xa, vài phóng viên đã ghi lại khoảnh khắc này.

Lần này không phải là bê bối, không phải là vu khống.

Mà là một đứa trẻ sống sót bước ra từ phòng phẫu thuật.

Lục Nghiên Từ bước đến trước mặt tôi.

“Bác sĩ Thẩm, vất vả cho cô rồi.”

Tôi liếc anh ta một cái.

“Viện trưởng Lục, biên bản sau phẫu thuật tôi sẽ tự tay viết, anh đừng cho người khác động vào.”

Anh ta gật đầu: “Được.”

Tôi quay về phòng làm việc để viết hồ sơ.

Viết được một nửa thì cửa bị đẩy ra.

Lục Thanh Hà ngồi xe lăn được Lục Nghiên Từ đẩy vào.

Trên tay bà cầm một bức thư.

Bà nói: “Đây là bức thư Thanh Lan viết cho cháu năm đó, khi tỉnh lại dì luôn muốn đưa cho cháu, nhưng lúc ấy dì còn nói chẳng thành lời.”

Tôi nhận lấy bức thư,góc phong bì đã sờn rách, bạc màu trên đó là nét chữ của mẹ tôi.

“Thân gửi Tri Hạ.”

Lúc tôi mở thư, trong phòng không ai lên tiếng.

Thư không dài.

“Tri Hạ của mẹ, nếu con đọc được bức thư này, chứng tỏ mẹ đã không kịp tự mình nói với con. Đừng sợ, cũng đừng tự trách bản thân mình. Con đi thi, đó là quyết định mà mẹ cảm thấy tự hào nhất trong cuộc đời này. Mẹ làm bác sĩ, đã từng chứng kiến rất nhiều người được giành lại mạng sống, cũng từng thấy rất nhiều người không thể giữ lại được. Con phải nhớ rằng, người cầm dao mổ không được sợ nước bẩn hắt vào người, cũng không được sợ đêm đen. Chỉ cần con vẫn nguyện ý đứng trên bàn mổ, thì mẹ vẫn chưa thua.”

Trên trang giấy có một vệt nước nhỏ nhòe đi, như thể bà đã dừng bút giữa chừng.

Câu cuối cùng là: “Đừng sống chỉ để báo thù cho mẹ, hãy sống thật rực rỡ vì chính bản thân con.”

Tôi ép chặt lá thư lên ngực, một lúc lâu sau mới nấc nghẹn: “Mẹ, con nghe thấy rồi.”

Lục Thanh Hà quệt nước mắt trên mặt.

“Hôm đó Thanh Lan còn nhờ dì nhắn cho cháu một câu. Bà ấy bảo, nếu có một ngày sự thật được phơi bày, đừng để Tri Hạ phải cúi đầu.”

Lục Nghiên Từ đứng ngoài cửa, giọng khàn đặc.

“Thẩm Tri Hạ, anh xin lỗi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Lời xin lỗi của anh tôi nhận. Những thứ khác, không cần thiết.”

Anh ta gật đầu, như cuối cùng cũng hiểu ra có những thứ không phải cứ cúi đầu một lần là có thể vãn hồi.

Một tháng sau, toàn bộ kết quả điều tra được công bố.

La Kiến Minh vì tội sửa đổi bệnh án, đe dọa nhân chứng, che giấu sự cố y khoa nghiêm trọng nên bị chuyển giao cho cơ quan tư pháp xét xử. Kiều Mạn làm giả chứng cứ, hãm hại người khác, dính líu đến việc dùng sai thuốc, bị tước giấy phép hành nghề. Ngày cô ta bị cảnh sát áp giải đi, mẹ cô ta khóc đuổi theo xe cảnh sát, nhưng chẳng còn ai buông một lời thương xót. Lục Minh Vi dùng tiền mua chuộc nhân viên, tiêu hủy chứng cứ, xúi giục tung tin đồn, nhà họ Lục cũng không bảo vệ bà ta nữa. Lục Thanh Hà ngồi ở hàng ghế dự thính, chỉ nói đúng một câu: “Tôi mang họ Lục, nhưng trước tiên, tôi là nạn nhân.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)