Chương 12 - Định Mệnh Trong Bệnh Viện

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hứa Đường đứng ngoài cửa chửi mắng: “Người làm chứng chính là đồng phạm!”

Lục Nghiên Từ nhìn ra cửa: “Cho cô ấy vào.”

La Kiến Minh phản đối: “Viện trưởng, cô ta không phải là người liên quan.”

“Cô ấy là người phát hiện ra điểm bất thường ở phòng hồ sơ.”

Hứa Đường bước vào, việc đầu tiên là nhìn tôi từ đầu đến chân.

“Bọn họ không đánh cậu chứ?”

Tôi đáp: “Vẫn chưa.”

Cô ấy quay sang chỉ thẳng vào mặt La Kiến Minh.

“Muốn kiểm tra thì xem camera đi. Mười giờ mười bảy phút tối qua Kiều Mạn đã vào phòng hồ sơ. Chị Lưu tận mắt nhìn thấy cô ta đi ra bằng cửa sau.”

Kiều Mạn lập tức cãi lại: “Tôi xuống lấy tài liệu, có ghi danh đàng hoàng.”

Hứa Đường đập mạnh điện thoại xuống bàn.

“Vậy cô giải thích xem, tại sao thứ cô cầm trên tay không phải là túi tài liệu, mà lại là áo blouse dự phòng của Thẩm Tri Hạ?”

Đoạn video tuy không quá rõ nét, nhưng vẫn thấy rõ Kiều Mạn đang ôm một cục gì đó màu trắng, vội vã băng qua hành lang.

Mặt La Kiến Minh sầm xuống.

“Góc quay thế này chẳng chứng minh được gì.”

Tôi hỏi: “Vậy cái túi niêm phong kia thì chứng minh được gì?”

La Kiến Minh đập bàn: “Chứng minh cô ăn cắp bệnh án!”

Lục Nghiên Từ cầm túi niêm phong lên, quan sát phần mép dán.

“Túi này không phải là túi niêm phong của phòng hồ sơ bệnh án.”

La Kiến Minh sững người.

Lục Nghiên Từ nói tiếp: “Túi niêm phong của phòng hồ sơ có đóng dấu đỏ ở góc dưới bên phải, cái này không có.”

Kiều Mạn tranh lời: “Có thể là túi cũ.”

“Túi cũ cũng có dấu đỏ.”

Cả phòng họp chìm vào im lặng.

Tôi nhìn Lục Nghiên Từ.

Cuối cùng anh ta cũng làm một việc ra dáng viện trưởng.

Người của ban Kỷ luật lên tiếng: “Vậy thì trích xuất camera.”

La Kiến Minh đáp: “Camera của phòng hồ sơ đêm qua hỏng rồi.”

Hứa Đường bật cười thành tiếng.

“Trùng hợp thật. Hỏng còn nhanh hơn cả vết thương trên tay Bác sĩ Kiều.”

Kiều Mạn nghiến răng: “Hứa Đường!”

Tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu.

Mí mắt La Kiến Minh giật giật.

“Cái này là gì?”

“Chị Lưu sợ chuột cắn hồ sơ, nên có lén lắp một cái camera nhỏ ở cửa sau phòng hồ sơ, chưa báo cáo.” Tôi đặt thẻ nhớ lên bàn, “Từ mười giờ đến mười một giờ đêm qua.”

Tay Kiều Mạn bám chặt vào lưng ghế, móng tay cào ra một tiếng rít nhẹ.

La Kiến Minh đứng phắt dậy: “Quay phim chưa được phép là sai quy định, không thể làm bằng chứng.”

Người của ban Kỷ luật liếc ông ta một cái.

“Có dùng được hay không, chúng tôi xem xong sẽ quyết định.”

Lục Nghiên Từ đưa thẻ nhớ cho nhân viên.

Màn hình máy chiếu sáng lên.

Trong video, Kiều Mạn đẩy cửa sau bước vào, ôm trên tay chiếc áo blouse trắng của tôi. Cô ta móc chìa khóa từ trong túi áo ra, mở tủ đựng hồ sơ, rồi nhét một chiếc túi tài liệu vào trong.

Hứa Đường đập mạnh tay xuống bàn.

“Cô còn gì để nói không?”

Lớp trang điểm trên mặt Kiều Mạn như nứt toác.

“Không phải tôi, là Chủ nhiệm La bảo tôi làm.”

La Kiến Minh gầm lên: “Cô nói láo!”

Kiều Mạn cũng đứng bật dậy.

“Chìa khóa là ông đưa cho tôi! Bệnh án cũng là ông đưa cho tôi! Ông bảo chỉ cần lần này làm cho ra nhẽ, Thẩm Tri Hạ sẽ vĩnh viễn không ngóc đầu lên được!”

Trong phòng họp, không ai nhúc nhích.

Khoảnh khắc ấy, đến tiếng điều hòa dường như cũng ngừng kêu.

Lục Nghiên Từ nhìn La Kiến Minh.

“Chủ nhiệm La, ông giải thích đi.”

Trán La Kiến Minh vã mồ hôi, lúc chạm vào tách trà thì làm đổ nắp đậy.

“Cô ta đổ tội cho tôi.”

Kiều Mạn cười chua chát.

“Trong điện thoại tôi có ghi âm. Ông nói Viện trưởng Lục rất hận Thẩm Tri Hạ, nên mượn tay anh ta xử lý cô ấy. Ông nói ca phẫu thuật năm năm trước, vốn dĩ phải để cô ấy gánh tội.”

Sắc mặt Lục Nghiên Từ mỗi lúc một tối sầm lại.

Anh ta gằn từng chữ: “Vốn dĩ?”

La Kiến Minh nín thinh.

Bố tôi được Hứa Đường dìu vào phòng họp.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)