Chương 4 - Đỉnh Điểm Vốn Đầu Tư
“Sếp Lục, trong năm ngày tới, chúng ta phải chống đỡ xong mớ bòng bong trước mắt này đã,” chị nói.
Chương 2
“Lương đã phát chưa?” Tôi hỏi.
“Lương cơ bản tháng này vừa đi lệnh xong, tiền làm thêm giờ và thưởng dự án đều bị lùi lại, nói là cuối tháng sẽ quyết toán một thể,” chị khựng lại, “Tôi đã nói với mọi người là do kế toán điều chỉnh sổ sách.”
“Có ai hỏi lý do không?”
“Hỏi nhiều lắm,” Lão Phương cười khổ. “Tôi chỉ có thể nói dòng tiền tạm thời hơi kẹt, đợi tiền khách hàng về là bình thường lại.”
Tôi gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ.
“Bên kỹ thuật, bảo Hạ Nhiễm tạm hãm tiến độ dự án mới lại đã,” tôi nói.
“Thế yêu cầu của mấy khách hàng lớn thì sao?” Lão Phương nhíu mày, “Tuần trước vừa họp xong, người ta hối dữ lắm.”
“Tính năng cốt lõi cứ giao đúng tiến độ, module không quan trọng thì lùi lại sau,” tôi nói, “Chị nói chuyện đàng hoàng với cô ấy, đừng để xảy ra cự cãi.”
Lão Phương ừ một tiếng, lại không nhịn được hỏi: “Sếp Lục, chuyện của chú… sếp không định đàm phán thêm thật à?”
“Không cần thiết nữa,” giọng tôi rất bình thản.
Lão Phương há miệng định nói, rồi lại nuốt ngược trở vào.
Tôi biết chị ấy đang nghĩ gì. Nhìn từ sổ sách, Cửu Khách hiện tại đã bị bòn rút trống rỗng. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy tôi bị úng não, để mặc cho một ông chú họ hàng lấy tiền đến mỏi tay.
Nhưng ngoài sổ sách ra, còn rất nhiều thứ mà ông chú Lục Chấn Hoành không hề nhìn thấy.
Ví dụ như, những bản thỏa thuận đã đàm phán xong xuôi nhưng chưa công bố.
Ví dụ như, công ty “Công nghệ Viễn Nhạc” vừa mới đăng ký thành lập xong.
Và ví dụ như, cuộc gặp bí mật giữa tôi và chồng cũ – Giang Thần ở Thâm Quyến vài tháng trước.
Tôi quay lại bàn làm việc, mở máy tính. Trên màn hình desktop có một thư mục mã hóa nằm im lìm, tên rất bình thường: “Tài liệu quý 2”.
Click vào, bên trong được sắp xếp ngăn nắp thành từng thư mục.
“Chi tiết dòng tiền nội bộ”
“Review hợp đồng outsource dự án”
“Điều tra tình trạng cầm cố cổ phần”
Và, một vài bản scan, tên file chỉ có một chữ họ.
“Lục”.
Tôi đóng thư mục lại, nâng cổ tay xem đồng hồ.
“Lão Phương.”
“Có tôi.”
“Chiều nay họp đội ngũ quản lý cấp trung,” tôi nói. “Chủ đề duy nhất: Ổn định.”
“Rõ,” chị gật đầu, “Để tôi đi thông báo.”
Tôi bồi thêm một câu: “Chú ý từ ngữ, đừng để mọi người nghĩ là công ty sắp phá sản.”
Lão Phương cười gượng: “Chắc chắn là không thể nói thế rồi.”
Khi chị vừa ra khỏi cửa, tôi ngả người ra ghế, thở hắt ra một hơi dài.
Còn năm ngày.
Năm ngày nữa, có những việc sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát của tôi.
06
Hai giờ chiều, trong phòng họp có hơn chục người. Các trưởng bộ phận Kỹ thuật, Sản phẩm, Vận hành, Kinh doanh đều có mặt đủ.
Tôi lướt nhìn một vòng, thấy rõ ai cũng đang nghẹn lời muốn nói. Người thì bấm điện thoại, người lật tài liệu, nhưng chẳng ai lên tiếng.
“Rồi, đến đủ thì ngồi ngay ngắn nào,” tôi mở lời, “Cứ coi như một buổi giao lưu nội bộ đi.”
Giám đốc Vận hành Thẩm Ngật là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Sếp Lục, thực ra trong lòng mọi người đều đang rất bất an, sếp cũng biết mà.”
“Tôi biết,” tôi gật đầu, “Mọi người có gì muốn hỏi, hôm nay có thể nói thẳng.”
Giám đốc Kỹ thuật Hạ Nhiễm còn trẻ, nói năng khá bộc trực.
“Vậy tôi hỏi trước,” cô ấy nói, “Ba tuần gần đây, máy chủ môi trường test (thử nghiệm) đã bị cắt giảm 3 con, bảo là để tiết kiệm chi phí. Cái này vốn còn nhịn được. Nhưng từ tuần này, tiền thưởng dự án nói là bị lùi lại, ngay cả thư mời nhận việc của hai kỹ sư thuật toán mới tuyển cũng bị tạm hoãn.”
Cô ấy nhìn thẳng vào tôi: “Có phải dòng tiền của công ty có vấn đề rồi không?”
Phòng họp bỗng chốc im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Tôi không né tránh, gật đầu: “Dòng tiền đúng là đang căng.”
“Nghiêm trọng không?” Thẩm Ngật truy vấn.
“Nghiêm trọng đến mức nào?” Hạ Nhiễm cũng hỏi dồn.
“Trên tài khoản chỉ còn 2,2 triệu tệ,” tôi đáp, “Đó là tất cả.”
Vài người rõ ràng giật mình.
“Tính cả vốn lưu động,” tôi bổ sung.
“Không phải,” Kế toán trưởng Lão Phương không nhịn được chêm vào, “Sếp Lục, đây là nói về tiền mặt khả dụng trên sổ sách của công ty.”
Hạ Nhiễm bắt đầu không ngồi yên được nữa: “2,2 triệu tệ, một quý cũng không trụ nổi.”
“Hoạt động bình thường thì đúng là không trụ nổi,” tôi thừa nhận, “Nhưng hiện tại chúng ta không thể tính theo cách đốt tiền bình thường được.”
“Vậy tiền đi đâu hết rồi?” Thẩm Ngật hạ giọng hỏi.
Tôi nhìn họ, im lặng hai giây.
“Đã chia cổ tức cho cổ đông theo thỏa thuận cổ phần rồi,” tôi đáp.
Phòng họp lập tức rộ lên những tiếng xì xầm.
“Là ông Lục – nhà đầu tư lúc đầu,” Lão Phương bồi thêm.
“Ông ấy không phải chỉ nắm 20% cổ phần thôi sao?” Giám đốc Sản phẩm Mạnh Khải thắc mắc, “Chia cổ tức cũng đâu đến mức moi sạch cả công ty chứ?”
Tôi khẽ cười, một nụ cười không có ý vui vẻ gì.
“Về mặt lý thuyết đúng là không đến mức đó,” tôi nói, “Nhưng thực tế vận hành mà, các cậu cũng hiểu, hợp đồng là do con người viết ra.”
Hạ Nhiễm phản ứng rất nhanh: “Hợp đồng đầu tư có lỗ hổng.”
“Đúng,” tôi gật đầu, “Hồi đó tôi quá tin người nhà.”