Chương 2 - Điều Ước Đổi Đời
Bà lẩm bẩm: “Những năm qua ngày nào mẹ cũng nằm mơ, mơ thấy được đoàn tụ với Bảo Di. Chỉ có như vậy, nhà mới thực sự là nhà.”
Trần Phỉ Hòa chăm sóc bà đến nửa đêm, mệt ướt đẫm mồ hôi.
Nhìn những cuốn album dày cộp thuộc về Trần Bảo Di kia, cô chợt nhận ra, mẹ chưa bao giờ chủ động chụp cho cô một bức ảnh nào.
Cũng từ ngày đó, cô không gọi Lương Thi Tình là ‘mẹ’ nữa, mà gọi là ‘Bà Lương’.
Còn mẹ cô thì luôn cho rằng đó là sự nổi loạn của tuổi dậy thì…
Đầu dây bên kia, mẹ Trần im lặng vài giây, giọng đầy áy náy:
“Phỉ Hòa, mẹ xin lỗi, mẹ…”
“Không cần xin lỗi, con biết là con không xứng.” Trần Phỉ Hòa cúp máy thẳng thừng.
Dù sao thì cô mãi mãi là kẻ không được chọn, mãi mãi là thứ bị bỏ lại.
Cô quen rồi.
Đêm nay, nhìn ra cảng Victoria lấp lánh ánh sóng, Trần Phỉ Hòa thức trắng.
……
Ngày hôm sau, Trần Phỉ Hòa dậy từ rất sớm.
Hôm nay là ngày ban nhạc Dã Hỏa lần đầu tiên tổ chức concert tại sân vận động Hồng Khảm (Hồng Quán).
Tám năm trước, ban nhạc phát hành album đầu tay, giành giải tân binh.
Đêm đó, Trần Phỉ Hòa, Cố Kỳ Thần cùng ba thành viên khác lên đài thiên văn Kinh Sĩ Bách, cùng nhau ước nguyện:
“Sẽ có một ngày, ban nhạc Dã Hỏa của chúng ta phải đứng trên thánh địa âm nhạc – Hồng Quán, hát những ca khúc của chính chúng ta!”
Bây giờ họ cuối cùng cũng được toại nguyện, nhưng cô lại sắp phải giải nghệ.
Vì vậy, cô quyết định lấy concert tại Hồng Quán này làm sân khấu để chia tay người hâm mộ và đồng đội.
Nửa tiếng sau, tại nhà thi đấu Hồng Khảm.
Vừa bước vào nhà thi đấu, Trần Phỉ Hòa đã thấy các đồng đội đang chơi đùa với những nhạc cụ mới tinh đắt tiền.
Dàn trống của tay trống là dòng mạ vàng của hãng DW (Mỹ), trọn bộ custom lên tới 150 vạn tệ.
Cây đàn của tay guitar đã được đổi thành mẫu mới nhất của Gibson, dây đeo đàn đều là của thương hiệu Tiffany.
Còn trên sân khấu, Cố Kỳ Thần mặc đồ thường ngày, đường nét khuôn mặt rõ ràng, cấu trúc xương hoàn hảo.
Trần Bảo Di đứng nép vào người anh ta như chim nhỏ nép vào người, không biết đang nói chuyện gì.
Vừa thấy Trần Phỉ Hòa, hai người họ liền đi tới.
Cố Kỳ Thần nhạt giọng lên tiếng:
“Concert ở Hồng Quán lần này, Bảo Di sẽ lên sân khấu thay em.”
Trần Bảo Di cười ngọt ngào: “Chị ơi, mong được chị chỉ giáo nhiều hơn nhé.”
Trần Phỉ Hòa nhíu mày:
“Tại sao? Tám năm trước chẳng phải đã nói, chúng ta sẽ cùng đứng trên sân Hồng Quán, hát ca khúc giúp chúng ta giành giải thưởng đầu tiên sao?”
Sắc mặt Cố Kỳ Thần bình thản:
“Bảo Di với tư cách là giọng ca chính thứ hai, cô ấy muốn được diễn. Hơn nữa giọng của em không còn phù hợp để hát liên tục cả đêm nữa.”
Nghe vậy, Trần Phỉ Hòa nhìn sang ba người đồng đội khác.
Tay keyboard thân thiết với cô nhất lên tiếng:
“Chị Phỉ Hòa, sau này chúng ta vẫn còn tổ chức concert ở Hồng Quán mà, hôm nay chị cứ nhường cho Bảo Di đi.”
Hai người kia cũng gật đầu hùa theo:
“Đúng vậy, chị xem, Bảo Di còn tặng thiết bị mới cho tụi em nữa. Hôm nay cô ấy hát chính, chắc chắn sẽ không làm chị mất mặt đâu.”
Trần Phỉ Hòa cười lạnh.
Hóa ra chỉ cần vài món nhạc cụ đắt tiền, tình anh em tám năm có thể tan vỡ ngay trong tích tắc.
Cô lại nhìn sang Cố Kỳ Thần.
Từ năm 18 tuổi đến năm 26 tuổi, cô và anh sớm tối bên nhau 8 năm trời.
Lại không chống đỡ nổi việc Cố Kỳ Thần và Trần Bảo Di mới quen biết nhau một tháng.
Dưới ánh mắt của mọi người, Trần Phỉ Hòa gật đầu.
“Được, tôi biết rồi.”
Cả một ngày, Trần Phỉ Hòa chỉ ngồi trên cầu thang lối thoát hiểm, lẳng lặng lắng nghe tiếng người huyên náo trong nhà thi đấu.
Đúng 19:30 tối, concert chính thức bắt đầu.
Qua cánh cửa, cô nghe thấy đoạn nhạc dạo ca khúc đầu tay “Tâm Hỏa” của ban nhạc vang lên.
Ngay sau đó, một giọng nữ trong trẻo, dịu dàng cất lên: