Sau khi tỉnh lại từ lần cấp cứu thứ ba, tôi lướt thấy một bài đăng.
【Khoản đầu tư gia đình nào bạn từng thực hiện là đáng giá nhất?】
Câu trả lời nhận được nhiều lượt thích nhất đến từ một người phụ nữ dùng ảnh đại diện là bông mẫu đơn đỏ.
【Nuôi con gái trở thành “người được cưng chiều nhất nhà”.】
【Nó tin thật, quay về tiếp quản cửa hàng đồ kho sắp phá sản, làm quần quật suốt mười năm rồi phát triển thành chuỗi cửa hàng.】
Có người hỏi, vậy số tiền kiếm được có thuộc về cô con gái không?
【Sao có thể chứ? Thương hiệu và công thức đã được chuyển sang tên con trai từ lâu rồi.】
【Bây giờ thận nó hỏng rồi, tôi lấy thẻ ngân hàng của nó đi mua bảo hiểm, đợi tiền bồi thường về thì trả tiền vay mua nhà cho con trai.】
Khu bình luận mắng bà ta độc ác.
Bà ta chẳng hề để tâm.
【Độc ác chỗ nào? Con gái giỏi giang chẳng phải để gia đình sử dụng sao?】
【Cha mẹ thông minh không bao giờ công khai trọng nam khinh nữ. Phải khiến con gái cảm thấy mình được cần đến, như vậy nó mới cam tâm tình nguyện thiêu đốt chính mình.】
Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện bông mẫu đơn đỏ quen thuộc ấy, cả người lạnh đến run rẩy.
Đó là ảnh đại diện mà mẹ tôi, Đinh Tú Cầm, đã dùng suốt hai mươi năm.
Hóa ra mười năm qua tất cả những gì tôi làm đều chỉ là dọn đường cho em trai.
Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về buổi tối trước ngày ký giấy tờ thay đổi người đại diện pháp luật của cửa hàng đồ kho.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận