Chương 9 - Diễn Biến Từ Cái Nhà Cũ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi trước sau đều không trả lời.

18

Không còn cách nào khác, anh cả và anh hai thuê cho bố mẹ một căn nhà bên ngoài, còn thuê người giúp việc.

Nghe nói mỗi tháng tốn bốn nghìn tệ.

Còn nhiều hơn mức trước kia họ hứa trả cho tôi hai nghìn.

Nửa năm sau, mẹ vì thời gian dài không uống thuốc phòng ngừa đột quỵ nên bị đột quỵ não.

Lại vì bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất, mẹ bị liệt nửa người, không thể tự chăm sóc bản thân.

Anh cả và anh hai đành bỏ tiền thuê thêm hộ lý.

Phí hộ lý mỗi tháng tám nghìn tệ.

Cộng cả tiền giúp việc, mỗi tháng bố mẹ tốn mười hai nghìn tệ.

Hai anh bắt đầu xót tiền.

Họ lại gọi tôi đến họp gia đình.

Yêu cầu tôi chịu một phần ba chi phí, mỗi tháng bỏ ra bốn nghìn tệ.

Hoặc tôi đón bố mẹ về nhà, tự làm công việc của người giúp việc và hộ lý, tranh thủ mấy năm còn lại mà hiếu thuận với bố mẹ cho tử tế.

Anh hai nói đầy lý lẽ:

“Bố mẹ sinh ba đứa con, ai cũng có nghĩa vụ phụng dưỡng. Em không thể đứng ngoài.”

“Tiền đền bù đã cho em năm trăm nghìn, em bắt buộc phải nuôi bố mẹ.”

Tôi bảo họ cứ kiện tôi.

Tòa phán tôi phải trả bao nhiêu, tôi trả bấy nhiêu.

Hai anh đồng lòng đưa tôi lên ghế bị cáo.

Tôi nộp sổ sách chi tiêu trong hơn mười năm phụng dưỡng bố mẹ cùng bản thỏa thuận tặng cho căn nhà cũ.

Không bao lâu sau, tòa mở phiên xét xử và tuyên:

Tôi đã thực hiện trách nhiệm phụng dưỡng bố mẹ, hai anh trai sẽ chịu trách nhiệm phụng dưỡng họ trong mười lăm năm.

Mười lăm năm sau, nếu bố mẹ vẫn còn sống thì căn cứ tình hình cụ thể để bàn lại việc phân chia trách nhiệm.

Anh cả và anh hai đều không phục.

Họ nói mười năm tôi nuôi bố mẹ, sức khỏe của hai người vẫn còn tốt.

Bây giờ tình trạng sức khỏe bố mẹ ngày càng xấu, tôi càng phải chịu trách nhiệm.

Thẩm phán chủ tọa hỏi họ, năm đó thỏa thuận tặng cho căn nhà rõ ràng đã ký tên, tại sao sau đó lại lén chia nhau tiền đền bù?

Thẩm phán còn nói, hai người không phụng dưỡng bố mẹ nhưng lại lấy tiền đền bù của căn nhà, lấy đâu ra mặt mũi mà kiện người em gái đã làm tròn trách nhiệm phụng dưỡng?

Mấy câu nói khiến mặt hai anh đỏ bừng.

Truyền thông địa phương nhanh chóng đưa tin ba anh em chúng tôi vì chuyện phụng dưỡng bố mẹ mà đưa nhau ra tòa.

Hai anh đều là người rất coi trọng thể diện, sợ chuyện ầm ĩ sẽ ảnh hưởng đến con đường công việc của mình.

Nhiều lần nhấn mạnh với tôi rằng không được đem chuyện giữa chúng tôi truyền ra ngoài.

19

Sau đó tôi không đi thăm bố mẹ nữa.

Cho dù mẹ gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn thoại, gọi rất nhiều cuộc điện thoại, xin lỗi rất nhiều lần.

Có những tổn thương không phải vài câu xin lỗi là có thể được tha thứ.

Mẹ sống thêm năm năm.

Trước khi qua đời, bà gọi điện cho tôi.

Chỉ có thể ú ớ khóc.

Bà đã không thể nói được nữa, nhưng tôi biết bà muốn gặp tôi.

Tôi không đi.

Tình mẹ con giữa tôi và bà, ngay từ lúc bà dẫn hai anh chia nhau tiền đền bù, đã coi như chấm dứt.

Nghe nói lúc mất, mẹ gầy chỉ còn da bọc xương.

Hàng xóm đều nói bố qua lại với người giúp việc, thậm chí còn thân mật với bà ta ngay trước mặt mẹ, khiến mẹ tức mà chết.

Lúc đầu tôi không tin.

Nhưng chỉ hơn mười ngày sau khi mẹ mất, bố đã làm ầm lên đòi cưới người giúp việc.

Lúc ấy tôi mới biết hai người họ đã có chuyện từ lâu.

Hai anh không đồng ý yêu cầu của bố.

Bố liền đến cơ quan hai anh gây chuyện, nói họ không phụng dưỡng người già.

Hai anh coi trọng danh tiếng nhất.

Không còn cách nào, họ bỏ tám trăm nghìn tệ mua cho bố một căn nhà.

Nhưng chẳng bao lâu sau, bố sang tên căn nhà cho người giúp việc.

Người giúp việc bán nhà rồi ôm tiền bỏ trốn.

Bố lại tìm hai anh, yêu cầu họ phụng dưỡng mình.

Hai anh đưa bố vào viện dưỡng lão.

Bố ở viện dưỡng lão chưa được mấy ngày lại qua lại với một nữ hộ lý hơn năm mươi tuổi.

Ông nói lần này mới là tình yêu đích thực, bắt hai anh bỏ tiền mua nhà cưới cho họ.

Hai anh yêu cầu viện dưỡng lão sa thải nữ hộ lý kia, đồng thời phớt lờ yêu cầu của bố.

Bố tức giận, bỏ khỏi viện dưỡng lão.

Nhân lúc anh hai không có nhà, ông phóng hỏa nhà anh hai.

Sau đó lại bắt taxi đến nhà anh cả, phóng hỏa căn biệt thự sang trọng của anh, còn đập chiếc xe hơn một triệu tệ anh cả vừa mua.

Không may con trai anh cả nhìn thấy có người đập xe, vội chạy tới ngăn cản.

Bố không nhìn rõ người ngăn mình chính là đứa cháu đích tôn ông thương nhất, dùng vật sắc rạch một đường trên mặt thằng bé.

Ban quản lý phát hiện kịp thời và dập lửa.

Tuy không có ai bị thương vì đám cháy, nhưng nhà sang xe đẹp của hai anh đều bị phá hỏng, con trai anh cả còn bị hủy dung.

Anh hai đau lòng gọi điện cho tôi, nói riêng tiền trang trí nhà đã hơn một triệu tệ, còn có vàng bạc trang sức, đô la Mỹ, đô la Hồng Kông để trong nhà.

Lửa còn cháy lan sang căn hộ của hàng xóm tầng trên, tổng thiệt hại vượt quá hai triệu tệ.

Anh cả hối hận, liên tục tự tát vào mặt mình, nói lúc đầu không nên tham chút tiền đền bù ấy.

Nhà và xe bị phá còn chưa phải chuyện quan trọng nhất.

Quan trọng là con trai anh đã bị hủy dung.

Muốn khôi phục như trước kia gần như không thể.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)