Chương 2 - Diêm Vương Trở Lại
“Đừng lo cho tôi, xin cô đừng lo cho tôi.”
“Cô sẽ bị bọn họ ném xuống đó.”
Mạnh Bà nghe thấy, càng cười đắc ý.
“Nhìn đi. Người cô cứu còn thấy cô vướng víu.”
Tôi buông bà lão ra.
Không phải tôi từ bỏ bà.
Mà nếu cứ chắn tiếp, tư cách kháng án của bà sẽ bị xóa ngay tại chỗ.
Mạnh Bà dùng thìa vỗ vỗ vai tôi.
“Bây giờ, quỳ xuống, thừa nhận cô là ác quỷ trốn luân hồi.”
Tôi không nói.
Triệu Thất dí đinh trấn hồn vào sau vai tôi.
“Nói.”
Tôi nghiến răng.
Mũi đinh đâm vào hồn thể. Cơn đau chạy từ lưng vai tới tận đầu ngón tay.
Mạnh Bà tiến lại gần.
“Chị đếm tới ba.”
“Một.”
Tôi nhìn túi sổ sách bên hông cô ta.
Miệng túi lộ ra nửa tờ minh khế giống ngân phiếu, bên trên đóng con dấu riêng của Ty Luân Hồi.
“Hai.”
Triệu Thất tăng lực tay.
Tôi có thể mở miệng gọi ấn lệnh trong điện.
Nhưng làm vậy chỉ chứng minh được thân phận của tôi, không tra ra dưới cây cầu này đã giấu bao nhiêu khoản sổ đen.
“Ba.”
Đinh trấn hồn rạch qua hồn y.
Tôi ngẩng mắt nhìn cánh cửa điện phía xa.
“Cô chắc chắn muốn xử theo hình luật âm phủ chứ?”
Mạnh Bà cười.
“Đừng lấy hình luật ra dọa tôi.”
Cô ta nâng bát canh tới trước mặt tôi.
“Triệu Thất, ném nó xuống Vong Xuyên. Ngâm tới khi nào chịu uống thì thôi.”
4
“Khám người trước. Tôi muốn xem nó giấu thứ đồ giả nào.”
Mạnh Bà đưa tay giật tay áo tôi.
Tôi giữ văn thư bổ nhiệm trong tay áo.
“Đây là văn thư Âm Ty, cô không được chạm vào.”
Mắt cô ta sáng lên.
“Ồ, hóa ra có đạo cụ thật?”
Triệu Thất tiến lên ấn vai tôi. Một quỷ sai khác bẻ tay tôi.
Văn thư bị Mạnh Bà rút ra.
Cô ta mở ra xem hai dòng, khóe mày nhướng lên.
“Tân nhiệm Diêm Vương, Thẩm Chiêu.”
Xung quanh im bặt.
Triệu Thất ghé lại.
“Viết giống thật phết.”
Mạnh Bà giơ cao văn thư.
“Các vị nhìn cho rõ.”
“Bây giờ hồn trốn luân hồi nâng cấp rồi, dám giả cả quyết định bổ nhiệm Diêm Vương.”
Tôi nói:
“Bên trên có đại ấn Phong Đô.”
“Đại ấn Phong Đô?”
Mạnh Bà lật tờ giấy qua lại.
“Chị còn bảo đây là dấu Táo Quân đóng ấy chứ.”
Tôi nén giận.
“Hủy hoại văn thư bổ nhiệm là trọng tội.”
Mạnh Bà chậm rãi xé một góc.
Tiếng giấy rách rất nhẹ.
Nhưng cả cây cầu không ai dám thở.
Tôi nhìn mảnh giấy kia rơi vào nồi canh.
“Dừng tay.”
Cô ta cười.
“Cuống rồi à?”
Cô ta lại xé thêm một mảnh.
“Cô không phải Diêm Vương sao? Bảo sét âm phủ đánh tôi đi.”
Triệu Thất hùa theo:
“Đại nhân Mạnh Bà đang thay âm phủ diệt lừa đảo.”
Mạnh Bà giũ tờ văn thư rách trước mặt tôi.
“Nào, Diêm Vương đại nhân, ra lệnh đi.”
Tôi đưa tay giật lại.
Triệu Thất dùng đầu gối thúc vào eo tôi, ép tôi xuống.
Mạnh Bà nhìn thấy trong tay áo tôi còn một ấn tín bằng ngọc đen.
Ánh mắt cô ta lập tức tham lam.
“Lại thứ gì đây?”
Tôi nắm lấy cổ tay cô ta.
“Đừng động.”
Bị tôi nắm đau, cô ta hét lên:
“Triệu Thất, nó tấn công quan sai!”
Triệu Thất đấm mạnh vào lưng tôi.
Tôi buông lỏng tay.
Ấn ngọc đen rơi vào tay Mạnh Bà.
Dưới đáy ấn khắc hai chữ Diêm La, nét âm văn chìm sâu vào lòng ngọc.
Mạnh Bà nhìn một lúc.
Triệu Thất do dự:
“Đại nhân, thứ này…”
Mạnh Bà giơ tay tát hắn một cái.
“Anh cũng bị nó dọa à?”
Cô ta ném ấn tín vào nồi lớn.
Nước canh trong nồi nổi lên những vệt đen, phát ra âm thanh chói tai.
Tất cả hồn ma đều lùi lại.
Mạnh Bà cũng giật mình.
Nhưng rất nhanh, cô ta gắng gượng nói:
“Thấy chưa? Đồ tà gặp canh là hiện nguyên hình.”
Tôi nhìn chằm chằm cái nồi.
Ấn tín lẽ ra không thể bị hư.
Nhưng trong canh có trộn tro hóa hồn và muối chú cũ, đúng thứ có thể làm bẩn linh văn của âm ấn.
Cô ta không phải lần đầu làm chuyện này.
Mạnh Bà chìa tay về phía tôi.
“Giả mạo văn thư, mang tà ấn, mạo danh Diêm Vương.”
“Triệu Thất, xử theo quy củ địa ngục rút lưỡi.”
Triệu Thất hưng phấn hẳn lên.
“Trước khi rút lưỡi, có cần kéo nó đi diễu cầu không?”
Mạnh Bà gật đầu.
“Treo thẻ Diêm Vương giả lên, bắt nó đi quanh cầu Nại Hà ba vòng.”
“Cho mọi người nhìn xem kết cục của kẻ thích giả làm nhân vật lớn.”
Tấm thẻ gỗ được đổi.
Trên đó viết ba chữ: Diêm Vương giả.
Đám hồn bị ép dạt ra nhường đường.
Có tiểu quỷ không nỡ nhìn tôi.
Mạnh Bà giơ tay nhét thìa canh vào miệng tiểu quỷ ấy.
“Ngươi cũng muốn đi cùng nó?”
Tiểu quỷ sợ tới mức quỳ xuống đất.
“Tôi không dám.”
Triệu Thất kéo dây xích lôi tôi về phía trước.
Tôi từng bước đi qua hàng hồn đang xếp.
Có người cúi đầu.
Có người mắng tôi làm họ phải chờ.
Bà lão ở cuối hàng khóc, miệng bị quỷ sai bịt lại.
Mạnh Bà đi bên cạnh tôi, giọng ngọt lịm đến phát ngấy.
“Nếu cô là Diêm Vương, thì tôi là Phong Đô Đại Đế.”
Vừa dứt lời, từ hướng điện Diêm Vương vang lên tiếng chuông.
Từng hồi, từng hồi nối nhau.
Dây xích trong tay Triệu Thất rơi xuống đất.
Từ phía cửa điện truyền tới tiếng tuyên lệnh:
“Cung nghênh tân nhiệm Diêm Vương quy vị.”
5
Mạnh Bà nhìn tôi, môi trắng bệch.
Tôi giơ tay tháo tấm thẻ Diêm Vương giả xuống, đưa tới trước mặt cô ta.
“Tấm thẻ này, giữ lại cho cô tự đeo.”
“Thần đẳng cung nghênh Diêm Vương quy vị.”
Phán quan dẫn Hắc Bạch Vô Thường quỳ ở đầu cầu. Ngưu Đầu Mã Diện quỳ phía sau.