Chương 25 - Điểm Thi Thiếu 0.5 và Quyết Định Lớn
Xem xong, anh đặt thư vào ngăn kéo.
Thư ký hỏi anh.
“Tổng giám đốc Hứa, dự án hỗ trợ học tập mới cho trường số 1 còn thực hiện không?”
Hứa Nghiễn Xuyên nói: “Thực hiện.”
“Nhưng không đi qua tài khoản riêng của nhà trường.”
“Đi qua quỹ công khai.”
“Hướng tới tất cả học sinh trường số 1 đáp ứng điều kiện.”
“Danh sách xét duyệt được ẩn thông tin khi công bố, dòng tiền được công khai theo quý.”
Thư ký gật đầu.
“Số tiền thì sao?”
Hứa Nghiễn Xuyên nghĩ một lát.
“Trước tiên năm mươi triệu.”
Thư ký hơi bất ngờ.
“Bên ngoài có thể sẽ nói ông vẫn không nỡ bỏ trường cũ.”
Hứa Nghiễn Xuyên cười.
“Vốn dĩ tôi chưa từng nỡ bỏ học sinh.”
“Thứ tôi bỏ chỉ là những người lấy học sinh làm bậc thang.”
Một tuần sau, dự án hỗ trợ học tập này được công bố.
Rất nhiều phụ huynh THPT số 1 Bắc Thành im lặng.
Có người viết trong phần bình luận.
“Đã mắng nhầm người.”
Cũng có người viết.
“Hy vọng lần này nhà trường thật sự ghi nhớ bài học.”
Hứa Nghiễn Xuyên không xem quá lâu.
Anh tắt điện thoại, tới trường số 2 đón Hứa An Nhiên.
Hôm đó tan học, Hứa An Nhiên đeo cặp đi ra.
Trong tay cô cầm một tờ đăng ký câu lạc bộ.
“Bố, con muốn đăng ký câu lạc bộ tranh biện.”
Hứa Nghiễn Xuyên cười.
“Vì sao?”
Hứa An Nhiên nghĩ một lát.
“Trước đây con luôn cảm thấy bị hiểu lầm thì phải vội giải thích.”
“Lần này con phát hiện giải thích cũng phải có logic.”
“Giọng lớn không có tác dụng.”
“Chứng cứ và quy định mới có tác dụng.”
Hứa Nghiễn Xuyên gật đầu.
“Rất hợp với con.”
Hứa An Nhiên lại nói: “Con còn muốn tham gia đội tình nguyện viên thư viện.”
“Chính là thư viện mở cho học sinh trung học cơ sở vào cuối tuần.”
Hứa Nghiễn Xuyên nhìn cô.
“Sẽ rất mệt.”
“Không sao.”
Cô ngẩng đầu nhìn cổng trường số 2.
“Con muốn xem cuối cùng 100 triệu đó sẽ biến thành thứ gì.”
Hứa Nghiễn Xuyên không nói gì.
Anh chỉ đưa tay nhận chiếc cặp nặng trĩu của cô.
Hai bố con chậm rãi đi dọc ven đường.
Ánh chiều tà kéo bóng họ thật dài.
Khi đi ngang qua ngã rẽ hướng về THPT số 1 Bắc Thành, Hứa An Nhiên dừng lại một chút.
Hứa Nghiễn Xuyên hỏi: “Muốn tới xem không?”
Hứa An Nhiên lắc đầu.
“Không đi.”
“Đợi ngày nào đó con thật sự chỉ muốn tới thăm trường rồi đi.”
Cô dừng một chút rồi lại cười.
“Bây giờ con phải về nhà làm bài tập.”
Hứa Nghiễn Xuyên cũng cười.
“Được.”
Trước khi cửa xe đóng lại, Hứa An Nhiên đột nhiên nói.
“Bố.”
“0,5 điểm đó, con vẫn sẽ nhớ.”
Hứa Nghiễn Xuyên nhìn cô.
Hứa An Nhiên nói tiếp.
“Nhưng đó không phải số điểm đáng xấu hổ.”
“Nó chỉ nhắc con lần sau phải tiến lên thêm một chút.”
Lòng Hứa Nghiễn Xuyên mềm xuống.
“Đúng.”
“Nó không phải điểm cuối.”
Chiếc xe chạy vào ánh hoàng hôn.
Cổng trường số 2 trong gương chiếu hậu dần nhỏ lại.
Ở đó không có thảm đỏ.
Không có băng rôn khoa trương.
Cũng không còn ai đẩy một đứa trẻ ra dưới ánh đèn.
Chỉ có một nhóm học sinh đeo cặp đi vào rồi đi ra.
Và 100 triệu đó cuối cùng cũng không còn là thể diện của ai.
Nó sẽ biến thành ngọn đèn trong phòng thí nghiệm.
Biến thành sách trong thư viện.
Biến thành bữa cơm nóng.
Biến thành giường trong ký túc xá.
Biến thành tấm vé để những giáo viên trẻ đi xa học tập.
Biến thành sự vững tin để rất nhiều đứa trẻ không cần cúi đầu cầu xin người khác vẫn có thể tiếp tục học.
Hứa Nghiễn Xuyên thu ánh mắt lại.
Anh nghĩ, báo đáp trường cũ chưa bao giờ là giao tiền cho một tấm biển.
Mà là để chùm sáng từng chiếu lên mình năm đó đổi sang một nơi khác, tiếp tục chiếu lên người khác.