Chương 6 - Điểm Thi Bí Mật
Từ nhỏ đến lớn, không phải cậu ấy chưa từng kéo tay tôi.
Lúc qua đường, lúc hội thao, lúc chen trong đám đông.
Tôi chưa từng từ chối.
Cho nên có lẽ cậu ấy không ngờ tôi lại dùng giọng như vậy nói với mình.
Hạ Lâm Xuyên từ từ buông tay.
“Câu đó không phải ý như cậu nghĩ.”
“Cậu chuẩn bị vào đại học, để tớ và Lâm Sở Sở ở lại học lại.”
Tôi nhìn cậu ấy.
“Còn có thể mang nghĩa gì?”
Lâm Sở Sở đứng phía sau, sắc mặt trắng bệch.
“Dư An, cậu nghe tớ giải thích.”
“Lâm Xuyên chỉ muốn đến đại học xem môi trường trước.”
“Nếu không phù hợp, cậu ấy vẫn sẽ quay lại học lại.”
Lý do hoang đường đến mức những bình luận cũng ngừng lại một thoáng.
Sau đó cả màn hình phủ đầy dấu hỏi.
【Đại học còn có thể vào ở thử trước sao?】
【Nữ chính tự mình tin nổi không?】
【Đương nhiên cô ta không tin, chỉ là sợ nữ phụ không chịu ở lại.】
Hạ Lâm Xuyên cau mày.
“Vốn dĩ tớ không định nói với cậu sớm như vậy.”
“Tâm trạng của cậu vẫn luôn không ổn định.”
“Đợi các cậu ổn định ở trường học lại rồi, tớ sẽ từ từ giải thích.”
“Giải thích gì?”
“Giải thích vì sao cậu được 628 điểm nhưng lại nói với tớ chỉ hơn năm trăm?”
Lời vừa dứt.
Hành lang lập tức im phăng phắc.
Lâm Sở Sở đột ngột nhìn cậu ấy.
“628?”
Rõ ràng cô ấy không biết số điểm cụ thể.
Sắc mặt Hạ Lâm Xuyên hoàn toàn thay đổi.
“Ai nói với cậu?”
“Chuyện đó quan trọng sao?”
“Đương nhiên quan trọng.”
Cậu ấy tiến lên một bước.
“Trường vẫn chưa chính thức công bố điểm, ai cũng có thể nhìn nhầm.”
“Ngay cả điểm của mình cậu còn nói không nhớ.”
Tôi cười.
“Bây giờ lại rất quan tâm người khác biết từ đâu.”
Hạ Lâm Xuyên nhìn chằm chằm tôi như đang làm quen lại với một con người khác.
Một lát sau, cậu ấy hạ giọng.
“Dư An, tớ thừa nhận điểm của tớ đúng là tốt hơn các cậu một chút.”
“Nhưng tớ không lừa cậu.”
“Chỉ là tớ vẫn chưa quyết định có vào đại học hay không.”
“Tối qua trạng thái của cậu tệ như vậy, nếu tớ nói mình thi đỗ, cậu chỉ càng khó chịu.”
“Cho nên cậu lấy điểm của Lâm Sở Sở nói thành của tớ?”
“Tớ gửi nhầm ảnh.”
Cậu ấy nói rất nhanh.
“Người tra điểm quá nhiều, tớ lưu mấy bức ảnh.”
“Lúc đó không để ý.”
“Vậy ảnh điểm của cậu đâu?”
“Xóa rồi.”
“Ảnh gốc?”
“Cũng xóa rồi.”
“Thông tin thí sinh?”
“Trang web bị nghẽn, tớ không chụp đủ.”
Từng câu trả lời riêng lẻ đều có thể giải thích.
Nhưng ghép lại thì chẳng có câu nào là thật.
Lâm Sở Sở khẽ kéo vạt áo cậu ấy.
“Lâm Xuyên, hay là chúng ta nói thật với Dư An đi.”
Hạ Lâm Xuyên quay đầu nhìn cô ấy.
Ánh mắt lạnh đến mức cô ấy lập tức ngậm miệng.
Ngay khoảnh khắc đó tôi hiểu.
Lâm Sở Sở biết họ đang lừa tôi.
Nhưng cô ấy không biết toàn bộ.
Cô ấy biết 538 điểm là của mình.
Biết Hạ Lâm Xuyên muốn tôi ở lại.
Nhưng không biết Hạ Lâm Xuyên từ đầu chưa hề định học lại cùng chúng tôi.
“Chuyện thật gì?”
Tôi hỏi.
Lâm Sở Sở cắn môi.
Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
“Dư An, tớ chỉ quá sợ thôi.”
“Tớ thi tệ như vậy, bố mẹ đã mắng tớ cả đêm.”
“Nếu Lâm Xuyên vào đại học, cậu cũng đi, vậy chỉ còn một mình tớ.”
“Tớ thật sự không biết phải làm sao.”
“Cho nên cậu để tớ tưởng rằng mình cũng chỉ được 538 điểm?”
Sắc mặt cô ấy trắng bệch.
“Tớ không định hại cậu.”
“Lâm Xuyên nói thành tích của cậu vẫn luôn tốt như vậy.”
“Cho dù học lại một năm cũng nhất định sẽ thi tốt hơn.”
Lại là câu này.
Bởi vì tôi học tốt.
Cho nên có thể muộn một năm.
Bởi vì tôi mạnh mẽ hơn.
Cho nên có thể ở lại cùng cô ấy chịu thất bại.
Bởi vì tôi thích Hạ Lâm Xuyên.
Cho nên họ có thể lừa tôi trước rồi từ từ dỗ sau.
Tôi nhìn Hạ Lâm Xuyên.
“Cậu cũng nghĩ vậy?”
Cậu ấy không phủ nhận.
“Nền tảng của Sở Sở yếu, một mình học lại căn bản không trụ nổi.”
“Cậu khác. Nền tảng cậu tốt, năm sau vẫn có thể thi 680.”
“Hơn nữa trước đây cậu từng nói, bất kể đi đâu ba người chúng ta cũng không được tách nhau.”
“Chỉ muộn một năm thôi, cuối cùng vẫn có thể ở bên nhau.”
Đột nhiên tôi không biết nên nói gì.
Cậu ấy thật sự không cho rằng mình sai.
Trong kế hoạch của cậu ấy, tôi chỉ mất một năm, đổi lại Lâm Sở Sở có thể đỗ đại học, đồng thời ba người vẫn tiếp tục bị buộc vào nhau.
Còn năm đó có phải thứ tôi tự nguyện bỏ ra hay không, không quan trọng.
“Hạ Lâm Xuyên.”
Mẹ từ phía sau tôi bước ra.
Bà đặt hai bản thỏa thuận học lại lên tủ giày.
“Nếu cháu cảm thấy học lại một năm không có tổn thất, tại sao cháu không tự mình ở lại?”
Vẻ mặt Hạ Lâm Xuyên cứng đờ.
“Dì, đây là chuyện giữa ba người bọn cháu.”
“Tối qua dẫn người đến nhà dì, lừa con gái dì ký thỏa thuận thì sao không nói đây là chuyện giữa ba đứa?”
“Cháu không lừa cô ấy.”
“Ảnh điểm gửi nhầm.”
Mẹ cười lạnh.
“Bản thỏa thuận học lại cũng lấy nhầm?”
Bà mở bìa hồ sơ.
“Chẳng phải nói ba người cùng học lại sao?”
“Tại sao chỉ có hai cái tên?”
Môi Hạ Lâm Xuyên động đậy.
“Hồ sơ của cháu ở trên mạng.”
“Lấy ra.”
“Cháu vẫn chưa điền.”
“Ưu đãi tiền đặt cọc kết thúc lúc mười giờ tối qua Cháu nghĩ cho hai đứa nó như vậy, còn thỏa thuận của mình lại chưa điền?”
Cậu ấy hoàn toàn không nói được gì.
Bình luận lướt qua cực nhanh.
【Dì tỉnh táo thật.】