Chương 1 - Điểm Không

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đêm trước kỳ thi đại học.

Bà ngoại đã mất ba năm, lại về báo mộng cho tôi.

Bà ngồi bên mép giường, tay cầm một xấp đề thi.

“Niệm Niệm, bà ngoại lấy được đề thi thật cho cháu rồi này.”

“Cháu học thuộc từng câu từng chữ nhé.”

“Ngày mai thi đứng đầu toàn tỉnh luôn.”

Lúc đó, tôi tin sái cổ.

Khi còn sống, bà ngoại thương tôi nhất. Mùa đông sợ tôi lạnh, nửa đêm bà lóc cóc dậy đắp chăn cho tôi. Tôi thi trượt, bà chưa bao giờ mắng, chỉ nấu cho tôi một bát chè trứng ngọt.

Nên khi bà nói bảo đảm tôi thi đứng nhất, tôi không mảy may nghi ngờ.

Đêm đó, tôi học thuộc lòng xấp đề trong mộng cho đến tận lúc trời sáng. Đề bài, đáp án, các lựa chọn. Thậm chí cả đề làm văn tôi cũng học thuộc sạch.

Ngày hôm sau bước vào phòng thi, khoảnh khắc lật tờ đề ra, tôi suýt khóc.

Giống hệt.

Mỗi một câu hỏi đều giống hệt trong giấc mơ.

Tay tôi run lên đến mức cầm bút không vững. Lúc đó tôi cứ nghĩ, bà ngoại ở trên trời vẫn còn lo lắng cho tôi. Bà không nỡ để tôi thua.

Nhưng ngày có điểm, tôi ngồi trước màn hình máy tính, cả người lạnh toát.

Ngữ văn: 0.

Toán: 0.

Tiếng Anh: 0.

Tổ hợp Khoa học Xã hội: 0.

Tổng điểm: 0.

Điểm 0 duy nhất của cả tỉnh.

Bố tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, đứng hình hồi lâu. Mẹ tôi ngồi bệt xuống đất khóc, lẩm bẩm hỏi xem có phải hệ thống bị lỗi không. Giáo viên gọi điện cho tôi, giọng cũng lạc đi:

“Khương Niệm, em có đi thi không thế?”

Tôi có thi. Trận nào tôi cũng đi. Tôi thậm chí còn nhớ đoạn mở đầu bài văn mình viết cái gì.

Nhưng cuối cùng, tôi trở thành trò cười trong miệng tất cả mọi người.

Họ hàng bảo tôi áp lực quá nên đầu óc có vấn đề. Bạn học lén đồn đại rằng tôi cố tình nộp giấy trắng để chơi ngông, câu view. Mẹ tôi không dám hé răng trong group chat họ hàng. Bố tôi chỉ sau một đêm mà tóc bạc trắng.

Tôi không cam tâm. Tôi ôn thi lại một năm.

Đêm trước kỳ thi đại học lần thứ hai, bà ngoại lại đến.

Bà vẫn cầm xấp đề đó, khuôn mặt tràn đầy vẻ tội lỗi.

“Niệm Niệm, lần trước bà già rồi lẩm cẩm, nhớ nhầm đáp án.”

“Lần này thì không sai đâu.”

Tôi không còn tin hoàn toàn nữa. Tôi chỉ nhớ đề, còn đáp án tôi tự tra. Tôi hỏi giáo viên từng câu, lật tài liệu từng chữ. Tôi kiểm tra lại mọi đáp án đến ba lần.

Kết quả lần thứ hai có điểm.

Vẫn là 0.

Năm thứ ba, tôi sắp phát điên rồi.

Đêm trước kỳ thi, bà ngoại báo mộng lần thứ ba. Bà vừa đưa xấp đề qua tôi hất tung luôn.

“Cháu không xem!”

“Bà đừng hại cháu nữa!”

Bà ngoại trong mộng đứng sững tại chỗ, sắc mặt rất khó coi. Bà nhìn tôi chằm chằm, nói từng chữ một:

“Niệm Niệm, cháu đừng hối hận.”

Tôi nhắm chặt mắt, bịt chặt tai. Đêm đó, tôi không thèm nhìn xấp đề lấy một lần.

Nhưng khi điểm lần ba được công bố.

Vẫn là điểm 0.

Ba lần thi đại học. Ba lần 0 điểm. Tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tôi lao đến trước mộ bà, quỳ rạp xuống bia mộ và hỏi bà:

“Rốt cuộc tại sao bà lại hại cháu?”

“Cháu có phải cháu gái ruột của bà không?”

“Lúc còn sống bà thương cháu, toàn là diễn kịch đúng không?”

Bức ảnh trên bia mộ không trả lời. Bà ngoại vẫn mỉm cười. Tôi càng nhìn càng hận.

Lúc rời khỏi nghĩa trang, trời đã tối. Ở ngã tư, một chiếc xe tải vượt đèn đỏ lao tới. Tiếng phanh xe rít lên chói tai. Khoảnh khắc trước khi bị tông văng, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ.

Đến lúc chết tôi vẫn không hiểu nổi: Tại sao lúc nào cũng là điểm 0?

Mở mắt ra lần nữa, tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi.

“Hôm nay cô giáo gọi điện bảo, thành tích này của con đậu trường top 985 là chắc chắn rồi!”

Tôi đột ngột ngẩng đầu.

Bàn ăn. Canh nóng. Bố tôi gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi.

“Dù cuối cùng có vào một trường đại học hạng 1 bình thường thì nhà mình cũng vui, đừng tự tạo áp lực cho bản thân quá.”

Mẹ tôi cũng cười: “Bố con nói đúng, sức khỏe là quan trọng nhất.”

Tôi cứng đơ trên ghế. Đại học hạng 1 bình thường? Chẳng phải họ đã biết chuyện tôi thi 3 lần 0 điểm rồi sao?

Tóc bố tôi vẫn đen nhánh. Trên mặt mẹ cũng chưa có vẻ tàn tạ, xám xịt của những tháng ngày thức trắng sau này.

Tôi vồ lấy điện thoại, mở màn hình. Khoảnh khắc nhìn thấy ngày tháng, cả người tôi lạnh toát.

Tôi đã quay lại. Quay lại trước kỳ thi đại học lần đầu tiên.

Cũng chính là cái đêm mà bà ngoại báo mộng lần đầu.

Tôi nhìn chằm chằm miếng sườn trong bát, dạ dày quặn lên.

Đêm nay. Chỉ cần tôi ngủ. Bà ngoại sẽ cầm bộ đề đó đến tìm tôi.

Rồi mọi thứ sẽ lặp lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn bố mẹ, nặn ra một nụ cười.

“Con ăn no rồi, con về phòng ôn bài đây.”

Mẹ tôi sững lại: “Mới ăn có tí thế?”

“Con no thật rồi mà.”

Tôi bưng bát vào bếp, tay run đến mức suýt làm rơi bát.

Về đến phòng, tôi khóa trái cửa lại. Việc đầu tiên là mở app đặt đồ ăn.

Americano đá. Size siêu lớn. 4 ly.

Tôi nhìn màn hình đặt hàng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Lần này, tôi quyết không ngủ.

Tôi muốn xem xem, bà ngoại làm thế nào để vào được giấc mơ của tôi.

Chương 2: Cơn buồn ngủ mà 4 ly cà phê cũng không ép nổi

Lúc anh shipper gõ cửa, bố mẹ tôi đang ngồi ngoài phòng khách xem TV.

Bốn ly Americano đá size bự xếp ngay ngắn trên bàn học. Tôi cắm ống hút, hút một hơi cạn ly đầu tiên. Chất lỏng lạnh buốt trôi tuột xuống thực quản, khiến tôi rùng mình. Vị đắng chát nổ tung cuống lưỡi. Tôi nhìn đồng hồ trên tường, trong lòng chỉ có một ý niệm: Đêm nay, tuyệt đối không được nhắm mắt.

Cảnh tượng thảm thương của kiếp trước cứ tua đi tua lại trong đầu.

Năm đầu tiên có điểm, bố tôi đập nát chiếc TV màn hình phẳng duy nhất trong nhà. Năm thứ hai, mẹ tôi khóc đến đỏ cả mắt, ngày nào cũng đi đền chùa dập đầu vái lạy, cầu thần hỏi Phật xem phong thủy nhà có vấn đề gì không. Năm thứ ba, lúc tôi bỏ mạng dưới bánh xe tải, bên tai toàn là tiếng la hét của người qua đường.

Cái sự tuyệt vọng đó, cả đời này tôi không muốn nếm lại lần nữa.

“Niệm Niệm, sao uống nhiều cà phê thế con?” Mẹ tôi đẩy cửa bước vào, tay bưng một đĩa dưa hấu đã cắt sẵn.

Tôi không ngẩng lên, mắt dán vào đề thi thử trên màn hình: “Mẹ, con hơi buồn ngủ, uống cho tỉnh.”

Bà thở dài, đặt đĩa dưa hấu xuống, tay vỗ vai tôi. Lòng bàn tay bà rất ấm, đó là hơi ấm chân thật của một người đang sống. Tôi thèm khát hơi ấm đó, nhưng theo bản năng lại rụt vai lại.

Mẹ không nhận ra sự khác thường của tôi, quay người đi ra ngoài.

Ly thứ hai cạn đáy, tim tôi bắt đầu đập nhanh. Đó là tác dụng phụ của caffeine, đầu ngón tay hơi run rẩy, thậm chí tôi còn cảm nhận được tiếng máu chảy rần rần trong huyết quản.

Chỉ cần duy trì trạng thái hưng phấn này, bà ngoại sẽ không vào được.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

11 giờ. 12 giờ.

Tôi uống xong ly thứ ba. Dạ dày trướng lên khó chịu, thậm chí hơi buồn nôn.

Ngay lúc tôi tưởng đêm nay có thể bình yên qua đi, cửa phòng lại vang lên.

Mẹ tôi đẩy cửa vào, trên tay bưng một chiếc cốc sứ trắng. Khói bốc lên nghi ngút, một mùi hương hoa nhè nhẹ lập tức lan tỏa khắp phòng.

“Uống nhiều cà phê hại tim, không tốt cho sức khỏe đâu.” Mẹ đặt chiếc cốc bên tay tôi, “Đây là trà hoa an thần dì nhỏ cất công mua cho con đấy, nói là chiết xuất thực vật 100%, không hại thần kinh, lại giúp con ngủ một giấc thật ngon để mai có sức đi thi.”

Dì nhỏ.

Hai chữ này như một mũi kim đâm phập vào dây thần kinh của tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào ly trà, những cánh hoa màu vàng nhạt đang xoay vòng trong nước.

“Mẹ, con không uống đâu.” Giọng tôi hơi cứng lại.

“Uống một chút đi, sao con ngoan cố thế? Nhìn mắt con xem, quầng thâm thâm sì rồi.” Trong mắt mẹ đầy xót xa. Bà bưng chiếc cốc lên, thổi thổi rồi đưa đến tận miệng tôi, “Uống nửa cốc thôi, nghe lời mẹ.”

Tôi nhìn đôi mắt vằn tia máu của mẹ. Vì thức cùng tôi ôn thi, nửa tháng nay bà cũng chưa có giấc ngủ ngon. Bà không biết trong ly trà này có gì, bà chỉ biết đây là “đồ tốt” mà em gái ruột gửi cho.

Như ma xui quỷ khiến, tôi nhận lấy ly trà, nhấp một ngụm.

Thanh ngọt, thoang thoảng mùi thảo dược.

Nhưng chỉ chưa đầy năm phút sau khi ngụm trà đó trôi xuống họng, một cơn buồn ngủ như sóng thần ập đến, càn quét toàn thân tôi.

Có gì đó không ổn!

Cơn buồn ngủ đó không phải là sự mệt mỏi do thức khuya, mà giống như có người cầm một chiếc búa tạ nện mạnh vào gáy tôi.

Những cuốn sách trước mắt bắt đầu xếp chồng lên nhau, ánh sáng từ ngọn đèn bàn méo mó. Tôi ra sức cấu chặt bắp đùi, cố dùng cơn đau để đánh thức ý thức, nhưng cơ thể tôi dường như không còn thuộc về tôi nữa, nó nặng như chì.

“Niệm Niệm? Sao thế con?” Giọng mẹ tôi vang lên xa xăm, mờ ảo.

Tôi muốn nói, nhưng cổ họng như bị dán keo.

Bốn ly Americano đá, vậy mà không đè nổi một ngụm trà hoa này sao?

Khoảnh khắc tôi gục xuống bàn, hình ảnh cuối cùng hiện lên trong tầm mắt là bầu trời đêm đen kịt ngoài cửa sổ.

Bà ngoại, lại đến rồi.

Chương 3: Bà banh mí mắt tôi ra

Giấc mơ giống như một cú rơi tự do không có điểm dừng.

Mở mắt ra, tôi phát hiện mình lại trở về nơi quen thuộc đó.

Ngôi nhà cũ ở quê.

Bà ngoại ngồi trên ghế bập bênh, tay cầm xấp đề thi ố vàng. Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ tồi tàn chiếu lên mái tóc bạc phơ của bà, trông thật thánh thiện.

“Niệm Niệm, lại đây.” Bà vẫy tay gọi tôi, giọng khàn khàn nhưng dịu dàng, “Bà giúp cháu dò lại đề một lần.”

Tôi muốn chạy, nhưng chân như mọc rễ.

Tôi muốn hét, nhưng cổ họng không phát ra được âm thanh nào.

Bà đứng dậy, bước từng bước đến trước mặt tôi. Khuôn mặt hiền từ ấy trong bóng tối trông có phần quỷ dị.

“Lần này chúng ta không học thuộc đáp án nữa, chỉ xem đề thôi.” Bà cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, “Niệm Niệm, cháu nhìn cho rõ, phải khắc sâu từng câu vào trong não.”

Tôi nhắm chặt mắt, ngoảnh đầu đi.

“Cháu không xem! Cháu không xem!” Tôi gào thét trong cõi lòng.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi cảm thấy hai bàn tay lạnh toát sờ lên mặt mình.

Đó là bàn tay của người già, khô khốc, thô ráp, thoang thoảng mùi băng phiến ám ảnh quanh năm.

Bà ta lại dám dùng tay không, dùng đầu ngón tay bấu vào hốc mắt tôi, sống sượng banh mí mắt tôi ra!

“Nhìn đi, Niệm Niệm.” Giọng bà ta trở nên chói tai, “Bà làm thế này đều là vì muốn tốt cho cháu thôi.”

Tầm nhìn của tôi bị ép phải dán chặt vào tờ đề thi.

Giấy trắng mực đen, rõ ràng đến mức đáng sợ.

Cảm giác đó rất kỳ lạ, giống như có thứ gì đó đang cưỡng ép nhồi nhét thông tin vào não tôi. Tôi không muốn nhớ, nhưng những câu hỏi, những công thức, những khối hình phức tạp đó cứ như một mũi dao điêu khắc, khắc từng nét từng nét vào trí nhớ của tôi.

Tôi đau đớn muốn hét lên.

Không biết bao lâu sau, nỗi đau như xé rách đó biến mất.

Tôi bật dậy khỏi giường, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân, chiếc áo ngủ dính chặt vào lưng, lạnh buốt.

Trời sáng rồi.

Tôi thở hổn hển, tim đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn tông gãy xương sườn.

Trên tủ đầu giường, chiếc cốc sứ trắng đã trống không. Tôi nhìn chằm chằm vào một chút vệt trà màu nâu còn sót lại dưới đáy cốc, ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay.

Không phải là mơ. Cảm giác bị cưỡng ép đó quá chân thật.

Tôi lao xuống giường, xông đến bàn học, vớ lấy cây bút và điên cuồng viết nháp.

Câu một: Đạo hàm hàm số. Câu hai: Chứng minh hình học. Câu ba: Đề làm văn.

Đúng hết.

Giống hệt với bài thi ác mộng trong ký ức của tôi.

Tôi ngồi phịch xuống ghế, đầu óc trống rỗng.

Tại sao?

Nếu bà ngoại thực sự thương tôi, tại sao lại dùng cách cực đoan này để bắt tôi nhớ đề?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)