Chương 12 - Điểm Đến Tình Yêu
“Nhưng cô ấy có thể nói với tôi. Cô ấy có thể nói: ‘Bùi Thời Dư, cậu đừng đối xử tốt với tôi như vậy nữa, tôi không chịu nổi.’ Cô ấy có thể nói: ‘Chúng ta giữ khoảng cách đi.’ Cô ấy có thể nói bất cứ điều gì.”
“Nhưng cô ấy không nói.”
“Cô ấy lựa chọn lén đăng bài ăn mừng sau lưng tôi. Cô ấy lựa chọn công khai thể hiện trước mặt tất cả mọi người niềm vui vì ‘cuối cùng cũng thoát khỏi cậu ta’. Cô ấy lựa chọn biến tôi thành một trò cười…”
Giọng tôi đứt quãng một giây.
“Biến tôi thành thằng ngốc ‘đã bị vứt bỏ mà vẫn không biết gì’ trước mặt tất cả mọi người.”
Ngón tay Thẩm Sách siết chặt chai Coca.
“Đây không gọi là sợ hãi.”
Tôi nói:
“Đây gọi là ích kỷ.”
Giọng tôi rất bình thản.
Bình thản đến mức ngay cả tôi cũng bất ngờ.
Thẩm Sách im lặng rất lâu.
Cuối cùng, cậu ấy đứng dậy, vỗ mạnh vào vai tôi từ phía sau.
Dùng lực rất lớn.
“Anh em.”
“Ừ.”
“Cậu đúng.”
Tôi không nói.
Cậu ấy lại vỗ thêm một cái.
Sau đó ngồi xổm xuống mở gói que cay, xé một sợi đưa cho tôi.
“Ăn chút cay đi.”
“Tại sao?”
“Vị cay mới có thể che được vị đắng.”
Tôi nhận que cay, cắn một miếng.
Ừm.
Thật sự rất cay.
Cay đến mức mắt hơi xót.
Nhưng cũng có thể không phải do que cay.
9
Mùng Năm Tết.
Quảng trường văn hóa lớn nhất thành phố tổ chức một buổi “Tuyên dương học sinh xuất sắc và liên hoan mừng xuân”.
Do Cục Giáo dục thành phố tổ chức.
Tất cả thí sinh địa phương có điểm thi đại học vượt quá 680 đều được mời tham dự, cộng thêm đại diện giáo viên ưu tú của các trường cấp ba.
Mẹ nhất quyết bắt tôi đi.
“Con là thủ khoa toàn tỉnh, không đi thì còn ra thể thống gì?”
“Mẹ, con không thích những trường hợp như vậy.”
“Thích hay không là một chuyện, đi hay không lại là chuyện khác! Con đi là làm trường nở mày nở mặt! Làm bố mẹ nở mày nở mặt! Làm cả khu dân cư…”
“Được rồi, được rồi, con đi.”
Hai giờ chiều.
Trong hội trường đa chức năng của quảng trường văn hóa, hơn sáu mươi học sinh và hơn ba mươi giáo viên ngồi thành từng khối vuông. Trên sân khấu treo băng rôn màu đỏ, loa phát nhạc nền không biết từ thời đại nào.
Tôi ngồi ở vị trí chính giữa hàng đầu tiên, chỗ VIP dành cho thủ khoa toàn tỉnh.
Bên cạnh là người đứng thứ ba khối tự nhiên toàn thành phố, một nam sinh đeo kính dày, căng thẳng đến mức ngồi thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối như một tượng binh mã.
“Chào cậu, tôi tên Bùi Thời Dư.”
Tôi chủ động đưa tay ra.
Cậu ấy quay đầu, môi run lên.
“Tôi… Tôi biết cậu… Cậu là thủ khoa…”
“Ừ. Nhưng hiện giờ tôi chỉ là một người bình thường ngồi cạnh cậu.”
Khóe miệng cậu ấy run vài cái, cuối cùng cũng nặn ra một nụ cười:
“Tôi tên Chung Diệc Hành.”
“Thi vào đâu?”
“Kinh Hoa.”
“Ồ, bạn cùng trường.”
Bầu không khí hơi thả lỏng.
Nhưng thứ thật sự khiến tôi căng thẳng không phải trường hợp này.
Mà là…
Ngay từ lúc bước vào hội trường, tôi đã nhìn thấy một người.
Khương Dao Đường.
Cô ấy ngồi ở vị trí ngoài cùng hàng thứ ba.
Điểm của cô ấy chưa đến 680, nhưng cô ấy là đại diện học sinh của Trung học Thanh Hòa, có lẽ do hiệu trưởng sắp xếp.
Cô ấy mặc một chiếc áo len màu trắng kem, tóc xõa, sắc mặt không tốt lắm.
Khi nhìn thấy tôi, cơ thể cô ấy rõ ràng cứng lại.
Tôi dời ánh mắt đi.
——
Phần tuyên dương nhanh chóng bắt đầu.
Lãnh đạo phát biểu, trao giải, chụp ảnh chung. Quy trình diễn ra trôi chảy.
Tôi lên sân khấu nhận giải, nói vài lời cảm ơn, cúi đầu một cái rồi đi xuống.
Tiếng vỗ tay phía dưới rất nhiệt liệt.
Khương Dao Đường ngồi hàng thứ ba vẫn không vỗ tay. Không phải cô ấy không muốn, mà hai tay đang đan chặt trên đầu gối, khớp ngón tay trắng bệch, căn bản không thể thả ra.
Tôi chú ý thấy.
Nhưng tôi không nhìn cô ấy.
Sau khi trao giải là phần giao lưu tự do.
Trong hội trường có bàn tiệc trà, trái cây, bánh ngọt và đồ uống.
Tôi cầm một cốc nước cam đứng trong góc, trò chuyện vài câu với thầy Vương Đức Thắng.
Thầy Vương kích động đến mức cả mặt đỏ bừng:
“Thời Dư! Ở Kinh Hoa em nhất định phải học hành chăm chỉ! Em là niềm tự hào của thầy! Thầy dạy học hai mươi…”
“Hai mươi ba năm, thầy nói rồi.”
“Thầy có nói thêm mười lần cũng không chán!”
Sau khi thầy Vương bị những phụ huynh khác kéo đi, góc phòng trở nên yên tĩnh.
Tôi cúi đầu uống nước cam.
Một đôi tay xuất hiện trong tầm mắt.
Ngón tay thon dài, móng tay được cắt sạch sẽ, trên khớp thứ hai của ngón giữa có một vết chai rất mờ do cầm bút nhiều năm để lại.
Tôi biết đôi tay này.
Đã biết suốt mười hai năm.
“Bùi Thời Dư.”
Tôi ngẩng đầu.
Khương Dao Đường đứng trước mặt tôi, khoảng cách chưa đến một mét.
Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi nước giặt trên người cô ấy.
Vẫn là mùi cũ.
Hoa oải hương.
“Ừ.”
Môi cô ấy mấp máy mấy lần, giống như đã luyện tập rất nhiều lần trong lòng về những điều muốn nói, nhưng đến lúc thật sự phải nói ra, tất cả đều mắc kẹt.
“Tôi…”
“Cậu muốn nói gì?”
Cô ấy ngẩng mắt nhìn tôi.
Trong đôi mắt ấy có rất nhiều thứ.
Có áy náy.
Có hối hận.
Có sự luống cuống của một người “đã làm hỏng mọi chuyện nhưng không biết phải sửa thế nào”.
Còn có…