Chương 10 - Đích Nữ Tám Tuổi Và Kế Hoạch Của Bệ Hạ
Trong sân có người không nhịn được, phát ra một tiếng hít khẽ.
Tiêu Thừa Tẫn nâng mắt.
Người kia lập tức quỳ xuống.
Vương Vân Thường khóc càng dữ hơn.
“Bệ hạ, dân nữ chỉ là lo cho biên quan.”
Ta nói:
“Ngươi lo cho biên quan, vậy vì sao hôm qua còn thử giá y?”
Nàng ta lập tức nhìn về phía ta.
Ta nói tiếp:
“Ngươi bảo nha hoàn bày đầy trâm vàng lên bàn.”
“Ngươi còn nói, đợi vào cung rồi, trước tiên sẽ bảo bệ hạ đưa ta đến trang tử.”
“Ngươi nói ta tuổi còn nhỏ, có chết trên đường cũng không ai truy cứu.”
Di nương thét lên:
“Ngươi nói bậy!”
Ta nhìn bà ta.
“Ta không nói bậy.”
“Hôm đó ta ở ngoài cửa sổ bắt dế.”
“Ta nghe thấy hết.”
Nước mắt Vương Vân Thường ngừng lại.
Ánh mắt Tiêu Thừa Tẫn rơi trên người nàng ta.
“Chết trên đường cũng không ai truy cứu?”
Vương Vân Thường run bắn.
“Bệ hạ, dân nữ không có.”
Tiêu Thừa Tẫn lạnh nhạt nói:
“Cao Phúc.”
Không ai đáp.
Hắn khựng lại một chút, tựa như mới nhớ Cao Phúc đã bị giam.
Một thái giám khác bên cạnh vội vàng bước lên.
“Nô tài có mặt.”
“Điều tra.”
“Đưa toàn bộ nha hoàn hôm qua hầu Vương Vân Thường thử giá y tới đây.”
Huyết sắc trên mặt Vương Vân Thường hoàn toàn biến mất.
Di nương nhào tới trước ghế của ta.
“Chiêu Chiêu, con không thể hại tỷ tỷ con như vậy.”
Ta rụt người về sau.
“Nàng ta muốn ta chết trên đường.”
“Ta nói ra, chính là hại nàng ta sao?”
Di nương khóc lóc lắc đầu.
“Nó chỉ nói ngoài miệng thôi.”
“Nó sẽ không thật sự làm đâu.”
Ta hỏi:
“Vậy phải đợi ta chết rồi, mới tính là nàng ta đã làm sao?”
Di nương cứng đờ.
Tiêu Thừa Tẫn bỗng lên tiếng:
“Vương gia đúng là náo nhiệt.”
“Đích nữ bị đưa vào cung làm dao.”
“Thứ nữ khóc lóc muốn nhận lấy con dao.”
“Trấn Bắc Hầu ngày thường bận giữ biên quan, trong phủ lại nuôi ra hạng người như vậy.”
Ta cúi đầu.
Ta không cho phép người khác nói phụ thân.
Nhưng lần này, ta không thể thay Vương gia biện hộ.
Phụ thân giữ được Bắc Cảnh, nhưng lại không giữ được lòng người trong phủ.
Không bao lâu sau, nha hoàn bị dẫn tới.
Vừa vào sân, nàng ta đã quỳ xuống run rẩy.
Tiêu Thừa Tẫn chỉ hỏi một câu.
“Vương Vân Thường có từng nói muốn đưa hoàng hậu đến trang tử không?”
Nha hoàn nhìn Vương Vân Thường một cái, khóc lóc dập đầu.
“Có nói.”
Vương Vân Thường thét lên:
“Tiện tỳ!”
Tiêu Thừa Tẫn lạnh lùng nói:
“Vả miệng.”
Cấm quân bước lên, tiếng hét của Vương Vân Thường rất nhanh biến thành tiếng nghẹn.
Di nương nhào qua bị người giữ lại.
Ta nhìn tất cả, trong lòng không thấy sảng khoái.
Chỉ thấy lạnh.
Trong cung đánh người không giống trong phủ.
Trong phủ là ồn ào cãi vã.
Trong cung là im lặng mà gõ gãy xương người.
Tiêu Thừa Tẫn bỗng hỏi ta:
“Mềm lòng rồi?”
Ta lắc đầu.
“Ta đang nghĩ.”
“Nghĩ gì?”
“Nếu phụ thân ở đây, người sẽ đau lòng.”
Tiêu Thừa Tẫn nhìn ta.
“Nếu ông ấy biết có người muốn ngươi chết, thì sẽ không chỉ đau lòng.”
Ta không đáp.
Vương Vân Thường bị đánh đến khóe miệng chảy máu.
Tiêu Thừa Tẫn nâng tay, cấm quân dừng lại.
Hắn nhìn về phía di nương.
“Thiếp thất Vương gia dạy nữ nhi không nghiêm, cấm túc ở thiên viện.”
“Vương Vân Thường vượt quá thân phận đích thứ, vọng nghị hậu vị, đánh hai mươi trượng.”
Di nương khóc đến xé lòng xé ruột.
Vương Vân Thường cuối cùng cũng biết sợ.
“Bệ hạ tha mạng.”
Nàng ta bò về phía ta.
“Chiêu Chiêu, ta sai rồi.”
“Muội cầu xin giúp ta đi.”
Ta nhìn bàn tay nàng ta vươn tới.
Bàn tay ấy có móng tay được chăm chút rất đẹp.
Đêm qua còn cắm sâu vào lòng bàn tay vì hận ta.
Bây giờ dính bùn, giống như một đóa hoa đã thối rữa.
Ta hé miệng, còn chưa kịp lên tiếng, ngoài sân bỗng có tin khẩn truyền đến.
“Bệ hạ.”
“Bắc thành môn đưa tới quân lệnh đích thân Trấn Bắc Hầu viết.”
“Hầu gia đã dẫn ba nghìn khinh kỵ rời kinh.”
“Nhưng trong sổ binh theo quân thiếu mất một người.”
Tiêu Thừa Tẫn nhíu mày.
“Ai?”
Giọng cấm quân truyền lệnh căng thẳng.
“Nhũ mẫu của hoàng hậu nương nương.”
“Bà ấy đã bị người đưa ra khỏi cung từ trước.”
13
Ta lập tức siết chặt tay vịn ghế.
Nhũ mẫu Tần ma ma.
Sau khi mẫu thân mất, chính bà ấy đã bế ta lớn lên.
Mỗi lần phụ thân xuất chinh, đều là bà ấy chải đầu cho ta.
Đêm qua vào cung quá hỗn loạn, ta vẫn không thấy bà ấy.
Ta cứ tưởng bà ấy theo nữ quyến trong phủ vào thiên viện.
Hóa ra bà ấy đã biến mất.
Tiêu Thừa Tẫn nhìn quản sự thiên viện.
“Người mất từ khi nào?”
Quản sự quỳ xuống.
“Bẩm bệ hạ, sau khi quyến thuộc hầu phủ vào cung, nô tài đã điểm danh theo danh sách.”
“Khi ấy Tần ma ma vẫn còn.”
“Sau đó Lãnh Hương điện xảy ra chuyện, trong cung hỗn loạn.”
“Khi điểm danh lại, người đã không thấy đâu.”
Ta hỏi:
“Bà ấy tự đi sao?”
Không ai trả lời ta.
Tiêu Thừa Tẫn nhìn ta.
“Ngươi nghĩ sao?”
Ta lắc đầu.
“Bà ấy sẽ không bỏ ta lại.”
Tần ma ma thường nói, trước khi phu nhân lâm chung đã giao ta cho bà ấy.
Chỉ cần bà ấy còn sống một ngày, bà ấy sẽ trông chừng ta một ngày.
Bà ấy sẽ không tự rời đi vào lúc ta nguy hiểm nhất.
Trừ phi có người dùng bà ấy để uy hiếp phụ thân ta.
Hoặc có người bắt bà ấy đi tìm nơi cất giấu nửa miếng phù trong từ đường Vương gia.
Nhưng nửa miếng ở từ đường đã giao cho phụ thân rồi.
Bọn họ không biết.
Tay chân ta bỗng lạnh buốt.
Nếu bọn họ cho rằng Tần ma ma biết nơi cất giấu, liệu bà ấy có bị ép hỏi hay không?
Tiêu Thừa Tẫn đứng dậy.
“Tra cung môn.”
“Tra kẻ đưa bà ta ra khỏi cung.”
Cấm quân lĩnh mệnh.
Ta ngẩng đầu.
“Bệ hạ, ta muốn đi tìm bà ấy.”
“Chân ngươi bị thương thành như vậy, đi đâu mà tìm?”
“Ta có thể ngồi xe.”
Tiêu Thừa Tẫn cười lạnh.
“Ngươi tưởng ngoài cung là hậu viện Vương phủ sao?”
“Ngươi ra ngoài một chuyến, chỉ đợi bị xé nát thôi.”
Ta siết chặt tay vịn.
“Vậy người sẽ cứu bà ấy sao?”
Hắn liếc ta.
“Vì sao trẫm phải cứu một nhũ mẫu?”
Ta nói:
“Bởi vì bà ấy là con tin của ta.”
Ánh mắt Tiêu Thừa Tẫn khựng lại.
Ta học theo giọng điệu của hắn.
“Bệ hạ nói, ta là con tin của người.”
“Vậy bà ấy cũng là con tin của ta.”
“Người khác cướp con tin của ta, chính là cướp con tin của bệ hạ.”
Hắn nhìn chằm chằm ta rất lâu.
Bỗng bật cười.
“Vương Chiêu Chiêu, ngươi đúng là học một biết mười.”
“Vậy ngươi nói xem, ai đã cướp bà ta?”
Ta nhìn về phía Vương Vân Thường.
Nàng ta vừa bị kéo dậy, mặt sưng rất cao.
Nàng ta lập tức lắc đầu.
“Không phải ta.”
Di nương cũng khóc hô:
“Chúng ta vẫn luôn ở thiên viện, làm gì có bản lĩnh đưa người ra khỏi cung?”
Ta thu ánh mắt lại.
Không phải bọn họ.
Bọn họ ngu, nhưng không nhanh đến vậy.
Ta nhớ đến Thọ An cung, nhớ đến Tiêu Minh Triệt, nhớ đến Lưu Toàn đã treo cổ.
Mỗi đường dây trong cung đều giống như bị người ta cắt đứt.
Kẻ cắt dây trốn trong bóng tối, nhìn chúng ta cắn xé lẫn nhau.
Tiêu Thừa Tẫn hạ lệnh kéo Vương Vân Thường xuống hành trượng.
Ta nghe tiếng gậy từ ngoài sân truyền tới.
Từng tiếng.
Từng tiếng.
Mỗi tiếng đều như gõ lên lớp sương buổi sớm.
Ta nhắm mắt.
Không phải cầu tình thay nàng ta.
Mà là ta không muốn mình nhớ lấy âm thanh ấy.
Tiêu Thừa Tẫn nhìn ta.
“Sợ sao?”
Ta nói:
“Ghi nợ.”
“Ghi nợ ai?”
“Nợ trong cung.”
Hắn dường như lại muốn cười, cuối cùng lại không cười nổi.