Chương 8 - Đích Nữ Phủ Lâm Dương
Đại ca chết ba ngày sau khi tám chữ ấy được viết xong.
Tin tức là nhị ca đích thân đưa về.
Huynh ấy cưỡi ngựa nhanh ngày đêm gấp rút, đến kinh thành thì da thịt trên đùi và yên ngựa đã dính chặt vào nhau, khi bị người ta đỡ xuống khỏi ngựa đã không đứng nổi.
Huynh ấy quỳ trước cửa Càn Thanh cung, áo giáp đầy máu khô, không phân rõ là máu địch hay máu mình.
“Thần đệ Minh Du thay phụ thân tấu báo: Nhạn Môn quan giữ được, Bắc Yên lui binh. Trưởng huynh Minh Cẩn, tuẫn quốc.”
Khi ta chạy đến Càn Thanh cung, nhị ca vẫn quỳ dưới bậc thềm. Huynh ấy nhìn thấy ta, hốc mắt bỗng đỏ lên, nhưng vẫn cố không để nước mắt rơi xuống.
“Nương nương, lúc đại ca đi, bảo thần mang một câu.”
“Câu gì?”
“Huynh ấy nói, mong nương nương bảo trọng.”
Ta siết chặt tay áo.
Đại ca lớn hơn ta tám tuổi.
Hồi nhỏ ta học cưỡi ngựa là do huynh ấy dạy. Mỗi lần ta ngã khỏi lưng ngựa, huynh ấy đều đứng bên cạnh cười ha hả, cười xong mới đi tới kéo ta từ dưới đất lên, phủi đất trên người ta.
“Đại ca còn nói gì nữa?” Ta hỏi.
Nhị ca cúi đầu, cắn răng nói hết lời:
“Đại ca nói, huynh ấy vốn muốn mang da chồn phương bắc về cho nương nương. Huynh ấy nói… nói huynh ấy từng hứa với người.”
Ta xoay người rời đi.
Trở về Khôn Ninh cung, ta đóng cửa điện lại, đuổi toàn bộ cung nữ thái giám ra ngoài.
Tối đó hoàng đế đến. Hắn ngồi bên cạnh ta, ngồi rất lâu.
“Trẫm sẽ truy phong Minh Cẩn.” Cuối cùng hắn mở lời.
“Thần thiếp thay đại ca tạ ơn hoàng thượng.”
“Trẫm nợ Minh gia.” Hắn bỗng quay mặt nhìn ta. “Trẫm nợ nàng.”
“Hoàng thượng không nợ thần thiếp. Thần thiếp là thê tử của hoàng thượng, cũng là nữ nhi Minh gia. Đại ca tận trung vì nước là bổn phận.”
Hắn trầm mặc rất lâu.
“Minh Ngọc, trẫm có thể hỏi nàng một câu không?”
“Hoàng thượng xin hỏi.”
“Cả đời này của nàng, có lúc nào là sống vì chính mình không?”
Ta hé môi, nhưng không phát ra tiếng.
Gió ngoài cửa sổ bỗng ngừng.
“Thần thiếp không nhớ nữa.” Ta nói.
17
Lại qua ba tháng, phụ thân khải hoàn hồi triều.
Bắc Yên lui binh, thi cốt đại ca được đặt trong quan tài đưa về từ Nhạn Môn quan.
Đi đầu đội ngũ là linh vị của đại ca, phía sau là phụ thân. Phụ thân cưỡi ngựa, mặc một thân đồ trắng, chỉ sau một đêm tóc đã bạc hơn nửa.
Hai tháng sau, trong nhà xảy ra chuyện.
Tin tức truyền vào cung lúc nửa đêm. Xuân Hòa gần như lảo đảo xông vào tẩm điện, trong tay siết một phong mật thư từ Minh phủ đưa vào, sắc mặt trắng như giấy.
“Nương nương, trong nhà xảy ra chuyện rồi.”
Thư là bút tích của phụ thân. Chỉ có vài dòng ngắn ngủi, nét mực rối loạn, có chỗ thậm chí đâm rách giấy.
Sinh thời, Minh Dao từng qua lại với mật thám Bắc Yên. Việc này bị Thuận Thiên phủ tra ra, văn thư liên quan đã được trình lên Nội các.
Cuối thư, phụ thân viết: Gia môn bất hạnh, lão thần không còn mặt mũi đối diện thánh thượng.
Ta xem xong thư, thay y phục, sai người chuẩn bị kiệu, nhưng bị Xuân Hòa ngăn lại.
Đến khi trời gần sáng, trong cung truyền đến tin chính thức.
Thuận Thiên phủ từ lời khai của tù binh Bắc Yên, chứng thực năm xưa Minh Dao từng thông qua thư tín tiết lộ bố trí binh lực Tây Bắc của Minh gia cho mật thám Bắc Yên.
Những bố trí ấy tuy không phải cơ mật tuyệt đối, nhưng đủ để Bắc Yên từ đó phân tích ra quy luật điều động quân phòng biên.
Lần này Bắc Yên nam xâm có thể liên tiếp phá ba ải, không thoát khỏi liên quan tới những tin tức tích lũy từ mười năm trước.
Cái chết của đại ca, những tướng sĩ tử trận ở Nhạn Môn quan, những thành trì và thôn xóm bị thiết kỵ Bắc Yên giẫm nát, đều liên quan đến những lá thư ấy.
Minh Dao cấu kết mật thám Bắc Yên, chứng cứ xác thực. Tuy sự việc xảy ra năm xưa, nhưng tội không thể tha.
Lại qua ba ngày.
Trong ba ngày ấy, phụ thân liên tiếp dâng ba đạo tấu chương thỉnh tội, đạo nào cũng bị hoàng đế giữ lại không phát.
Ta trước sau không đi tìm hoàng đế.
Vẫn xử lý lục cung như thường, vẫn hỏi bài vở của thái tử như thường, vẫn mỗi sáng đến Từ Ninh cung thỉnh an thái hậu như thường.
Xuân Hòa đỏ mắt hỏi ta, nương nương người không sốt ruột sao?
Ta nói, sốt ruột có ích gì.
Ngày thứ tư, thánh chỉ của hoàng đế ban xuống.
Minh Dao thông địch, tội không thể tha, nể nàng đã chết, miễn phơi thây trị tội, truy đoạt toàn bộ phong hiệu cáo mệnh.
Lâm Dương công Minh Sùng Viễn dạy nữ không nghiêm, vốn nên chịu liên lụy, nhưng xét phụ tử trung dũng, giáng tước một bậc, vẫn giữ lại nơi quân tiền Tây Bắc hiệu lực.
Minh Cẩn trung liệt tuẫn quốc, truy phong Trung Vũ hầu, phối hưởng thái miếu. Minh Du thay chức phụ thân, trấn thủ Nhạn Môn quan. Tộc nhân Minh thị, trừ Minh Dao ra, những người còn lại không truy cứu.
Ý chỉ tuyên đọc xong, bá quan văn võ đều thở phào nhẹ nhõm.
Cách xử trí này khoan dung hơn tất cả mọi người dự đoán.
Giữ lại Minh gia, chỉ tru kẻ đầu sỏ.
18
Ta đến Càn Thanh cung tạ ân.
Hoàng đế ngồi sau ngự án phê tấu chương, nghe thông truyền chỉ nói hai chữ:
“Vào đi.”
Khi ta bước vào, hắn không ngẩng đầu. Đầu bút lướt nhanh trên tấu chương, chu sa để lại trên mặt giấy một vệt dài, như một vết thương mới.