Chương 2 - Đích Nữ Kim Tôn
“Tạ tiểu thư sợ là quên rồi nhỉ? Ta trước nay vốn không biết những thứ phong nhã ấy.
Mấy năm trước, chẳng phải vẫn là ngươi dẫn theo một đám người, nói ta vì phụ mẫu chết sớm nên không ai dạy dỗ thành khuê tú, trông chẳng khác nào một kẻ mù chữ sao?”
Tạ tiểu thư sắc mặt trắng bệch, khi xuống lầu suýt thì ngã.
Tiểu thứ nữ kia thấy tình thế không ổn, lập tức đổi giọng:
“Đình tỷ tỷ xuất thân tướng môn, thân thủ nhất định bất phàm. Chi bằng chúng ta đi ném thẻ vào bình?”
Nhưng Vệ Đình đã hoàn toàn nổi giận.
Chén trà bị nàng ta nện mạnh xuống bàn.
“Ngươi đang sỉ nhục ta đấy à?”
“Từ nhỏ ta theo mẫu thân học chính là quản gia xử sự, lập thân giữ nhà, những bản lĩnh chống đỡ môn hộ. Còn đánh cờ gảy đàn, ném thẻ mua vui, những thứ phụ họa phong nhã, dùng để lấy lòng nam tử ấy, đối với ta nửa phần tác dụng cũng không có.”
Tiểu thứ nữ kia lập tức đỏ bừng mặt, ngượng ngùng lui ra sau đám người.
Ta ý thức được cơ hội đã đến.
Cố ý khẽ cười thành tiếng, khiến Vệ Đình nhìn về phía ta.
5
Thấy ta và tỳ nữ nhỏ giọng thì thầm gì đó.
Tỳ nữ của Vệ Đình tức giận không chịu nổi, chỉ vào ta quát:
“Ngươi là nữ nhi nhà nào, cũng dám cười nhạo tiểu thư nhà chúng ta!”
Ta vội xua tay:
“Ta chỉ cảm khái, Vệ tiểu thư trước kia nhất định là minh châu trong tay được cả nhà cực kỳ sủng ái, nhất thời thấy tự thẹn không bằng mà thôi.”
Vệ Đình nổi hứng, nhướng mày:
“Hình như ta không quen ngươi, ngươi lại làm sao biết chuyện của ta?”
Nàng ta sinh ra không giống Vệ Trạch Đình.
Rõ ràng là một gương mặt rất đoan trang, nhưng lại càng ly kinh phản đạo hơn.
Ánh mắt ta rơi trên cây trâm cài bên tóc nàng ta, ngưỡng mộ nói:
“Đôi trâm hoa khảm đông châu bên tóc Vệ tiểu thư rõ ràng là vật được hoàng gia ban thưởng. Nữ tử quý tộc có được trân bảo như vậy, phần lớn đều cung phụng trong nhà để cất giữ. Nếu không phải nữ nhi cực kỳ được sủng ái, sao có thể tùy ý làm trang sức cài ra ngoài?”
Năm đó Hầu phủ sa sút, nếu không phải Vệ Trạch Đình xoay chuyển càn khôn, e là đã sớm bị tước tước vị hạ ngục.
Danh tiếng địa vị là chỗ đau của Vệ Đình.
Mẫu thân nói, nịnh người cũng có môn đạo.
Càng là những chi tiết nhỏ mà người bên ngoài không chú ý, càng có thể không rơi vào tục sáo mà phô ra sự vượt trội.
Vệ Đình sững sờ, đầu ngón tay vô thức vuốt lên cây trâm đông châu bên tóc.
Đáy mắt lướt qua một tia vui mừng khó nhận ra.
“Hóa ra trong số nữ tử hôm nay vẫn có người có chút kiến thức.”
Đang nói, Vệ Trạch Đình vén đám đông bước lên.
Vệ Đình xách váy nghênh đón, vui mừng gọi:
“Ca ca!”
Nhưng ánh mắt đầu tiên của Vệ Trạch Đình lại không nhìn muội muội mình.
Ngược lại chú ý đến ta đứng bên cạnh.
Đôi mắt phượng dài hẹp bọc lấy ý vị xâm lược sâu nặng, nhưng lại không khinh bạc.
Trái lại giống như chỉ một ánh mắt đã động lòng.
Chỉ là ánh mắt ấy thẳng thắn lại nóng rực.
Dẫu ta tự nhận mình có mị lực và thủ đoạn, nhất thời vẫn bị ánh nhìn không che giấu ấy nhìn đến tim đập loạn.
Suýt nữa rối loạn chừng mực.
6
Vệ Đình nhìn qua nhìn lại bầu không khí vi diệu giữa hai chúng ta.
Ánh mắt lập tức trầm xuống.
Nàng ta đấm nhẹ vai Vệ Trạch Đình, giận dỗi nói:
“Ca ca thật là! Mấy năm không về kinh, vừa về đã vội cưới vợ! Thấy nữ tử nào cũng như sói đói vồ mồi!
Nếu trong phủ có tân tẩu tẩu, ca ca e là sẽ lạnh nhạt muội muội này, nói không chừng còn vội vàng đuổi muội ra khỏi cửa!”
“Nói bậy gì đó.” Vệ Trạch Đình liếc nàng ta một cái, “Chú ý thân phận của muội.”
Hắn đi thẳng thay y phục, không nhìn chúng ta nữa.
Khi lòng ta đang rối loạn, vị cáo mệnh phu nhân là mẫu thân của Tạ tiểu thư khi nãy đến.
Vốn là muốn thay nữ nhi mình tìm lại thể diện.
Nhưng thấy ta đứng cùng Vệ Đình.
Thứ gì là mặt mũi, thể diện, đều bị bà ta ném lên chín tầng mây.
“Không hổ là con do kỹ nữ sinh ra, quả nhiên là một thân mị cốt.” Tạ phu nhân như vô tình, cố ý nâng cao giọng.
“Dăm ba lời mềm mại đã có thể dỗ người ta tâm hoa nộ phóng. Bản lĩnh nịnh nọt lấy lòng như vậy, nữ nhi ta quả thật kém xa, thua không oan.”
Tất cả mọi người đều nhìn sang.
Thân thế của mẫu thân tuy được đích mẫu che giấu, nhưng vẫn bị kẻ có lòng bắt được chút bóng gió.
Bà ta cố ý làm ta buồn nôn.
Nữ nhi mình không lấy được lòng người.
Thì một nữ nhi quan tứ phẩm như ta cũng đừng hòng trèo lên mối hôn sự này.
Ta đang định mở miệng, Vệ Đình đứng bên cạnh xem náo nhiệt không biết nghĩ đến điều gì.
Bỗng nhiên giãn mày.
Nàng ta cười đi đến giữa ta và Tạ phu nhân, cứng rắn đối đầu:
“Vậy thì có gì? Ít nhất nàng ta còn thẳng thắn hơn tiểu thư nhà ngươi.
Nói là theo khuôn phép cũ, da mặt mỏng, làm bộ làm tịch giả ra một bộ thanh cao. Nhưng vừa rồi khi tiến đến nịnh bợ ta, cái dáng ân cần kia, so với ai cũng nóng vội cầu lợi hơn.”
“Đều nói nữ nhi giống mẫu thân. Tạ phu nhân cay nghiệt, giả dối hám lợi như vậy, khó trách dạy ra một nữ nhi chỉ biết giả vờ giả vịt, bám víu nịnh nọt, giả đến khiến người ta buồn nôn!”
Tạ phu nhân tức đến ngực phập phồng dữ dội, lại bị phu quân nhà mình chê mất mặt, vội vàng kéo đi.
“Vô vị.” Vệ Đình vuốt vuốt tóc mai, xoay người định đi.