Chương 1 - Di Chúc Đắng Cay
1.
Ngày cha mất, trời mưa.
Mưa không lớn, lất phất rơi, gõ lên cửa sổ.
Ông ra đi lúc ba giờ sáng.
Tôi ở bên cạnh.
Chỉ có mình tôi.
Tôi gọi cho anh cả ba lần anh mới nghe máy.
“Ừm… gì vậy?”
Giọng anh mơ hồ, như vừa ngủ dậy.
“Ba mất rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Ồ.”
Lại im lặng thêm vài giây.
“Vậy… hậu sự em lo trước đi, mai anh bay về.”
Anh ở Thâm Quyến.
Bay về mất ba tiếng.
Nhưng anh “ngày mai” mới tới.
Điện thoại của chị hai thì được bắt máy khá nhanh.
“Hả? Ba mất rồi sao?”
Tiếng khóc lập tức vang lên.
Rất lớn, rất đau lòng.
“Em lập tức mua vé! Hu hu hu!”
Chị ở Thành Đô.
Mua vé, lên máy bay, về đến nhà, tổng cộng mất hai mươi sáu tiếng.
Lúc đến nơi, lớp trang điểm rất đẹp.
Mắt không hề sưng.
Tôi một mình thức canh suốt cả đêm.
Thay quần áo cho cha, lau người cho ông, gọi điện liên hệ nhà tang lễ.
Nước mắt chảy suốt một đêm, sáng hôm sau mắt sưng như quả óc chó.
Chị dâu đến cùng với anh cả.
Câu đầu tiên khi bước vào nhà không phải “ba”, mà là.
“Giấy chứng nhận nhà đất đâu?”
Chị nhìn thấy ánh mắt của tôi, cười một cái.
“Ý chị là phải chuẩn bị giấy tờ để lo hậu sự mà.”
Sau khi tang lễ xong.
Ngày thứ ba.
Cả nhà tụ tập trong căn nhà cũ của cha.
Không phải để tưởng niệm.
Mà vì luật sư nói, di chúc sẽ được công bố.
Trong phòng khách có hơn mười người ngồi.
Anh cả ngồi trên ghế sofa chính, vắt chân, trong tay xoay chìa khóa xe.
Chị dâu ngồi bên cạnh anh, ánh mắt quét khắp căn phòng.
Tôi biết chị đang định giá.
Căn nhà này nằm ở trung tâm thành phố, nhà cũ nhỏ, nhưng vị trí tốt.
Ít nhất cũng đáng ba triệu rưỡi.
Chị hai ngồi phía bên kia, trong tay nắm khăn giấy, thỉnh thoảng lau khóe mắt.
Nhưng mắt thì khô.
Mấy chú bác cô dì cũng đến.
Ngồi trên ghế bên cạnh, uống trà, cắn hạt dưa.
Đến xem náo nhiệt.
Tôi ngồi ở góc phòng.
Chiếc ghế xa nhất.
Không ai rót trà cho tôi.
Luật sư đến.
Họ Trần, hơn bốn mươi tuổi, đeo kính, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Khi bước vào cửa, ông nhìn lướt qua cả phòng.
Ánh mắt dừng trên người tôi một giây.
Rồi dời đi.
“Chào mọi người, tôi là luật sư được ông Tô Đức Sơn ủy thác khi còn sống, Trần Minh.”
Ông mở cặp công văn, lấy tài liệu ra.
“Hôm nay công bố di chúc của ông Tô.”
Anh cả ngồi thẳng dậy.
Mắt chị dâu sáng lên.
Chị hai nắm chặt khăn giấy.
“Trước khi bắt đầu.” Luật sư dừng lại một chút. “Mời mọi người nghe xong rồi hãy quyết định.”
Hai chữ “nghe xong” ông nói rất nặng.
Không ai để ý.
Anh cả nói: “Luật sư Trần, bắt đầu đi.”
Anh không đợi nổi nữa.
2.
Ba năm trước, cha bị đột quỵ.
Ngày đó tôi đang tăng ca ở công ty.
Điện thoại reo, là dì Trương hàng xóm.
“Tiểu Vãn, ba cháu ngã rồi, trong nhà vệ sinh, dì nghe tiếng động nên qua xem.”
Khi tôi chạy đến bệnh viện, cha đã được đẩy vào phòng cấp cứu.
Bác sĩ nói là nhồi máu não.
Liệt nửa người bên phải.
Sau này có thể không đứng dậy được nữa.
Tôi gọi điện cho anh cả.
“Em cứ trông trước đi, bên anh dự án đang bận, không đi được.”
Tôi gọi điện cho chị hai.
“Trời ơi đột ngột quá, Tiểu Vãn em xử lý trước đi, bên chị xin nghỉ khó lắm…”
Cha nằm trong ICU tám ngày.
Ký giấy, đóng tiền, trao đổi với bác sĩ, tất cả đều là tôi.
Trong tám ngày đó, anh cả gọi hai cuộc điện thoại.
Cuộc đầu tiên: “Tình hình thế nào?”
Cuộc thứ hai: “Tiền viện phí cứ ghi lại, sau này mọi người chia nhau.”
Chị hai gửi một tin nhắn WeChat.
“Em gái vất vả rồi, chờ chị bận xong sẽ đến.”
Chị không đến.
Ngày thứ chín, cha chuyển từ ICU sang phòng bệnh thường.
Nửa người không cử động được.
Nói chuyện không rõ.
Ăn phải đút, đi vệ sinh phải có người đỡ, trở mình phải có người giúp.
Bác sĩ nói: “Cần người chăm sóc lâu dài.”
Tôi nhìn cha trên giường bệnh.
Ông nhìn tôi.
Miệng mở ra, nói không rõ, nhưng tôi hiểu.
“Tiểu Vãn…”
Tôi nói: “Ba, con ở đây.”
Đêm hôm đó, tôi gửi email xin nghỉ việc cho công ty.
Sau khi anh cả biết, anh nói trong điện thoại: “Cũng tốt, dù sao lương em cũng không cao.”
Lương tháng của tôi tám nghìn năm trăm.
Không cao.
Nhưng đó là của tôi.
Chị dâu nói trong nhóm gia đình: “Tiểu Vãn nghỉ việc chăm ba, rất tốt, em ấy cũng chưa lập gia đình, vừa hay.”
Phía sau là một chuỗi biểu tượng thích.
Cô cả nói: “Tiểu Vãn hiếu thảo.”
Chú hai nói: “Con thứ ba hiểu chuyện.”
Không ai nói: “Để tôi giúp.”
Một người cũng không.
3.
Ba năm.
Một nghìn không trăm chín mươi lăm ngày.
Mỗi ngày sáu giờ sáng thức dậy.
Trở mình cho cha, lau rửa, thay miếng lót tiểu.
Nấu bữa sáng.
Từng muỗng từng muỗng đút ăn.
Lúc đầu cha không nuốt được, cháo chảy từ khóe miệng ra, chảy xuống gối.
Tôi dùng khăn đỡ lấy.
Lau sạch rồi lại đút thêm một muỗng.
Tám giờ, tập phục hồi chức năng.
Đỡ ông ngồi dậy, giúp ông vận động ngón tay, cánh tay, chân.
Ông đau.
Mỗi lần đều đau đến toát mồ hôi.
Nhưng bác sĩ nói phải tập.
Mười giờ, cho ông uống thuốc.
Thuốc hạ huyết áp, thuốc chống đông, thuốc nuôi dưỡng thần kinh.
Sáu loại thuốc, uống vào các thời điểm khác nhau.
Tôi làm một bảng, dán lên tủ lạnh.
Buổi trưa nấu cơm.
Cha không ăn được đồ cứng, không ăn được mặn, không ăn được dầu.
Mỗi bữa tôi đều nấu riêng cho ông.
Buổi chiều đẩy ông ra ngoài phơi nắng.
Tòa nhà không có thang máy.
Tầng bốn.
Tôi khiêng xe lăn xuống trước, rồi quay lại, chuyển cha từ giường sang ghế phòng khách, từng bước từng bước đỡ xuống lầu, đặt vào xe lăn.
Lên lầu thì làm ngược lại.
Mỗi ngày hai chuyến.
Áo trên lưng tôi chưa từng khô.
Buổi tối ngâm chân cho ông, xoa bóp, trở mình.
Ban đêm phải dậy hai lần, xem ông có đá chăn không, miếng lót có cần thay không.
Ba năm.
Tôi chưa từng ngủ trọn một giấc.
Chưa từng đi xa lần nào.
Chưa từng dạo phố lần nào.
Chưa từng gặp bạn bè lần nào.
Bạn trai quen hai năm chia tay.
Anh nói: “Bao giờ mới có hồi kết?”
Tôi không trả lời được.
Vì chính tôi cũng không biết.
Còn anh cả thì sao.
Ba năm.
Anh đến bốn lần.
Lần thứ nhất khi cha đột quỵ nhập viện.
Lần thứ hai là Tết.
Ở lại một ngày rưỡi, mùng hai đã đi, nói công ty có việc.
Lần thứ ba là sinh nhật bảy mươi tuổi của cha.
Mang một cái bánh kem, chụp một tấm ảnh, đăng lên vòng bạn bè.
Chú thích: “Sinh nhật bảy mươi tuổi của cha, chúc cha phúc như Đông Hải.”
Lần thứ tư chính là lần này.
Cha mất.
Anh đến.
Còn chị hai thì sao.
Đến nhiều hơn anh cả một chút.
Năm lần.
Mỗi lần đến đều đăng vòng bạn bè.
Ôm cha, chụp ảnh tự sướng.
Chải tóc cho cha, chụp ảnh.
Đút trái cây cho cha, quay video.
Mỗi bài đều hơn trăm lượt thích.
Khu bình luận toàn là: “Bạn hiếu thảo quá” “Tô Mẫn đúng là người con gái tốt” “Cảm động”.
Chị chưa từng biết.
Cha uống thuốc gì.
Mấy giờ phải trở mình.
Chân nào của cha không được chịu lực.
Có một lần tôi ra ngoài mua thức ăn, nhờ chị trông giúp.
Nửa tiếng sau tôi quay về, cha đã rơi từ trên giường xuống đất.
Chị ngồi trong phòng khách chơi điện thoại.
“Hả? Ba ngã à?” chị hoảng hốt. “Lúc nãy chị không nghe thấy…”
Cha nằm trên sàn.
Mắt nhìn lên trần nhà.
Không kêu.
Ông không kêu được.
Khi tôi bế ông trở lại giường, phát hiện khuỷu tay ông trầy da.
Máu rỉ ra, ông không rên một tiếng.
Ông đã quen rồi.
Tối hôm đó, chị hai đi.
Trước khi đi, chị nhét vào tay tôi hai nghìn tệ.
“Vất vả rồi nhé Tiểu Vãn.”
Hai nghìn tệ.
Tôi ba năm không đi làm.
Hai nghìn tệ.
4.
Luật sư mở tài liệu.
Phòng khách yên tĩnh.
Ngay cả tiếng cắn hạt dưa cũng không còn.
“Di chúc của ông Tô Đức Sơn, lập ngày 7 tháng 3 năm 2024.”
“Tôi là Tô Đức Sơn, tinh thần minh mẫn, lập di chúc này như sau.”
Chị dâu hơi nghiêng người về phía trước.
“Mục thứ nhất: một căn nhà tại số 127 đường Hạnh Phúc khu Thành Quan, thuộc về trưởng tử Tô Kiến Quốc.”
Anh cả cười.
Khóe miệng nhếch lên, rất nhanh lại ép xuống.
Chị dâu nắm tay anh, bóp mạnh một cái.
“Mục thứ hai: tiền gửi trong tài khoản ngân hàng Hoa Quốc, thuộc về con gái thứ Tô Mẫn.”
Chị hai cúi đầu, khăn giấy áp vào khóe mắt.
Nhưng tôi thấy khóe miệng chị khẽ động.
Chị đang tính số tiền gửi.
Tôi cũng đang tính.
Lương hưu của cha không thấp, mỗi tháng hơn bảy nghìn.
Cộng thêm tiền tiết kiệm trước đó, ít nhất cũng bốn năm trăm nghìn.
Bầu không khí trong phòng khách trở nên vi diệu.
Anh cả và chị hai đều đã có phần.
Còn lại tôi.
Ánh mắt mấy người thân quét qua.
Mang theo tò mò.
Cũng mang theo một chút thương hại.
Luật sư tiếp tục đọc.
“Mục thứ ba.”
Ông dừng lại.
Nhìn tôi một cái.
“Tô Vãn: không có.”
Ba chữ.
Rất ngắn.
Rất nhẹ.
Rơi vào tim tôi.
Rất nặng.
Phòng khách yên tĩnh hai giây.
Sau đó.
Chị dâu cười.
Chị không nhịn được.
Che miệng, vai run lên từng nhịp.
Anh cả ho một tiếng, biểu cảm trên mặt là cố nén sự đắc ý.
Chị hai cúi đầu, động tác lau nước mắt dừng lại.
Khóe miệng cong lên một chút.
Sau đó là mấy người họ hàng.
Thì thầm to nhỏ.
“Chậc chậc.”
“Cũng phải thôi.”
“Lão Tô cũng thật là.”
Cô cả nhìn tôi một cái, muốn nói lại thôi.
Chú hai nâng tách trà uống một ngụm, không nói gì.
Tôi ngồi trên chiếc ghế xa nhất.
Tay đặt trên đầu gối.
Móng tay bấm vào da thịt.
1095 ngày.
365 ngày nhân ba năm.
Mỗi ngày mười bốn tiếng.
Tôi nghỉ việc.
Tôi mất bạn trai.
Tôi làm hỏng ba chiếc xe lăn.
Cột sống thắt lưng của tôi bị thoát vị.
Thứ tôi nhận được.
Là một chữ “không”.
Luật sư khép tập hồ sơ lại.
“Trên đây là toàn bộ nội dung di chúc của ông Tô Đức Sơn.”
Ông lại nhìn tôi một cái.
“Mời mọi người xác nhận và ký tên.”
Anh cả đã cầm bút lên.
“Ký ở đâu?”