Chương 4 - Di Chúc Đẫm Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hai cái túi hàng hiệu tốn 40.000, sửa lại siêu thị 20.000, tiền cọc đổi nhà cung cấp mới 30.000, cộng thêm ti tỉ các chi phí ăn chơi nhảy múa khác.

Còn lại 350.000 tệ.

Trong khi tháng này siêu thị không những không kiếm ra tiền, mà còn lỗ thêm hơn 20.000.

Đồ ăn vặt nhập khẩu bán không trôi, hàng cận date giảm giá xả không hết, thu ngân mới tính nhầm sổ sách, khách quen cũ thì bỏ đi quá nửa.

Mấy số liệu này chẳng phải do tôi đi điều tra —

Là tự tay Lâm Thi Hàm khóc than trong nhóm chat gia đình.

“Tất cả là tại trước đây Lâm Hạ quản lý hời hợt! Bỏ lại cả một đống bòng bong!”

Đó là nguyên văn lời chị ta.

Tôi nằm trong căn hộ cao cấp view sông rộng 180 mét vuông của mình, lướt tin nhắn nhóm chat mà suýt đánh rơi cả điện thoại vì buồn cười.

【Đống bòng bong cơ đấy.】

【Thôi được rồi, chị vui là được.】

Mẹ tôi hùa theo trong nhóm: “Đúng thế, con Hạ từ nhỏ đã lôi thôi lếch thếch.”

Chú hai: “Chị dâu đừng giận, con bé đó từ nhỏ đã không có khiếu làm ăn rồi.”

Cô cả: “Đứa giỏi giang như Thi Hàm lên quản lý, chắc chắn sẽ tốt lên thôi!”

Một đám người mồm năm miệng mười, toàn bộ đều đang đạp tôi xuống để tâng Lâm Thi Hàm lên.

Tôi thoát khỏi giao diện nhóm chat, nhắn một tin cho Đại Tráng:

“Đúng ngày quá hạn thứ 30, gửi Thư luật sư cho tôi.”

“Rõ thưa sếp.”

Ba giây sau nó nhắn thêm một tin: “Có cần cho chị bà một tháng hòa hoãn không? Dù sao thì…”

Tôi gõ hai chữ gửi qua:

“Không cần.”

Một phút sau.

Tôi bồi thêm một câu: “Bả đâu còn là chị tôi nữa. Di chúc viết rành rành ra thế mà.”

Đại Tráng gửi lại một cái sticker giơ ngón tay cái.

Bên trên ghi: *Tư duy đỉnh cao.*

Hai ngày sau.

Tám giờ tối, tôi đang nấu ăn ở nhà.

Áp chảo bò bít tết, độ chín medium well, ăn kèm sốt tiêu đen.

Lúc miếng bít tết trong chảo đang xèo xèo tỏa hương, thì chuông cửa reo.

Tôi lau tay, ra mở cửa.

Mẹ tôi đứng ngoài cửa.

Sau lưng là Lâm Thi Hàm.

“Sao hai người…” Tôi nhìn ngang ngó dọc ngoài hành lang.

“Sao mẹ biết con sống ở đây?”

“Chú hai mày nhờ người hỏi thăm đấy.” Mẹ tôi lách vào cửa, xỏ dép lê rồi đi thẳng vào trong, “Ây da, cái nhà này to gớm. Đi thuê à?”

“Vâng.”

【Mua đấy. Trả thẳng 100%. 4,8 triệu tệ (khoảng 16 tỷ VNĐ).】

“Một mình ở cái nhà to thế này, phí phạm.” Mẹ tôi đảo một vòng quanh phòng khách, ánh mắt lia qua lia lại trên các món đồ nội thất.

Lâm Thi Hàm đi theo sau, biểu cảm có chút phức tạp.

Căn hộ 180 mét vuông hoàn thiện nội thất cao cấp, hệ thống nhà thông minh toàn bộ, cái tivi ở phòng khách nhà tôi còn to hơn bức tường nhà chị ta.

“Tiểu Hạ.” Mẹ tôi ngồi xuống sô pha, cuối cùng cũng vào chủ đề chính, “Mẹ có chuyện muốn bàn với con.”

“Mẹ nói đi.”

“Tiền thuê mặt bằng siêu thị… con có thể đóng giúp chị con một khoản được không? Cứ đỡ tháng này đã. Tháng sau chị con vực lại được việc làm ăn rồi.”

Tôi bưng đĩa bít tết vừa áp chảo xong từ bếp ra, đặt lên bàn ăn.

Chỉ có một suất.

“Mẹ, mẹ ăn chưa? Có muốn ăn cùng không?”

“Đừng đánh trống lảng! Mẹ đang nói chuyện nghiêm túc!”

“68.000 tệ.” Tôi ngồi xuống, cắt một miếng thịt đưa vào miệng, “Bảo con đóng.”

“Đúng thế!”

“Dựa vào cái gì?”

“Dựa vào mày là em gái nó!”

“Mẹ.” Tôi đặt dao nĩa xuống, ngước lên nhìn bà, “Trên bản di chúc đã công chứng kia, mẹ viết về con thế nào nhỉ?”

Miệng mẹ tôi há ra, nhưng không thốt được lời nào.

“Ồ đúng rồi, trên di chúc làm gì có tên con.” Tôi cầm lại dao nĩa, “Đã cảm thấy con không xứng được chia gia sản, thì bây giờ cũng đừng cho rằng con có nghĩa vụ phải đi đóng tiền thuê nhà cho người khác.”

“Mày—”

“Bít tết nguội ăn không ngon đâu.” Tôi cúi xuống tiếp tục ăn.

Lâm Thi Hàm nãy giờ vẫn không lên tiếng.

Đứng giữa phòng khách, nhìn chằm chằm tôi.

Cái biểu cảm đó không còn là sự thượng đẳng, cũng không phải là phẫn nộ.

Mà là — hoang mang.

Chắc hẳn đây là lần đầu tiên chị ta nhận ra, đứa em gái luôn răm rắp nghe lời ngày xưa, đã không còn tồn tại nữa.

“Đi thôi mẹ.” Chị ta cuối cùng cũng cất lời, kéo nhẹ tay mẹ tôi, “Con tự tìm cách.”

“Mày thì có cách gì—”

“Đi thôi mẹ.”

Lúc cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi oang oang ngoài hành lang: “Mày nhìn thái độ của nó xem! Nuôi tốn cơm tốn gạo!”

Lâm Thi Hàm không đáp lời.

Tiếng giày cao gót xa dần.

Tôi ăn xong đĩa bít tết, dọn dẹp nhà bếp, rồi bật máy tính lên.

Trên màn hình là một tập tài liệu.

*Tòa nhà số 12 đường Triều Dương — Giấy chứng nhận quyền sở hữu.*

Người sở hữu: Lâm Hạ.

Hình thức sở hữu: Mua bán.

Thời gian mua: Tháng 4 năm 2019.

Giá mua: 11 triệu tệ (khoảng 38 tỷ VNĐ).

Tòa nhà này, tôi mua vào năm thứ ba sau khi tốt nghiệp đại học.

Hồi đó vừa khởi nghiệp kiếm được hũ vàng đầu tiên, trong tay có tiền nhàn rỗi, đúng lúc chủ cũ của tòa nhà này sắp định cư nước ngoài nên bán tháo.

Lúc tôi mua, mẹ tôi hoàn toàn không biết.

Bà chỉ biết tôi “đang đi làm thuê bên ngoài”.

【Mẹ, mẹ tưởng mấy năm nay con đang làm cái gì?】

【Mẹ tưởng cái siêu thị đó là tự tay mẹ chắt bóp dựng lên được à?】

【Mỗi tháng tiền lãi dư ra được vài ngàn tệ, là tiền túi của con đắp vào đấy.】

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)