Chương 2 - Di Chúc Của Kẻ Phản Bội

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng khi thấy bàn ăn được bày đẹp mắt, còn nóng hổi, anh ta lại cau mày chán ghét:

“Cứ tưởng làm vậy tôi sẽ thương hại em à?”

Anh ta đi lướt qua chẳng thèm nhìn tôi một cái.

Cũng lúc ấy tôi mới nhận ra,

Chiếc nhẫn cưới tôi tự tay thiết kế… đã biến mất khỏi tay anh ta.

Không còn cả dấu hằn.

“Anh Lễ Chu.”

Tôi gọi, giọng khản đặc nhưng bình tĩnh.

“Hợp đồng ly hôn tôi để trong thư phòng. Không có vấn đề gì thì ký đi.”

Anh ta khựng lại một giây, quay đầu nhìn tôi, giễu cợt:

“Chỉ vì một bản di chúc mà muốn ly hôn?”

“Tôi còn chưa chết.”

Anh ta bật cười, hoàn toàn không để ý tôi đang mang thai.

Tay rút bao thuốc bật lửa.

“Đừng quên, em cưới được tôi bằng cách nào.”

“Thuần Nguyệt sức khỏe không tốt, di chúc chỉ là tôi cầu bình an cho cô ấy.”

Anh ta nhớ rõ sức khỏe của Quan Thuần Nguyệt.

Nhưng lại nhìn không thấy cái bụng sắp đến ngày sinh của tôi.

Yêu hay không yêu… rõ ràng như ranh giới nước với lửa.

Anh ta quên mất,

Mười năm trước, khi bị người anh tranh quyền bắt cóc,

tôi là người bất chấp tất cả tìm ra vị trí của anh ta.

Giây phút sinh tử, tôi đã chắn một dao cho anh ta.

Anh ta từng ôm tôi trong bệnh viện thề rằng:

“Tôi nhất định sẽ kế thừa nhà họ Kỷ.

Cho em một cuộc sống thật tốt…”

“Nếu tôi phụ em, trời đánh thánh vật.”

Anh ta đúng là đã kế thừa nhà họ Kỷ.

Nhưng những ngày tháng tốt đẹp ấy… lại thuộc về người khác.

Còn tôi, chỉ có một hôn lễ giản tiện đến mức chua chát.

Váy cưới thuê, và bản thỏa thuận tiền hôn lạnh băng.

Tôi cười, mà khóe mắt cay xè:

“Vậy ra… anh vẫn nhớ anh nợ tôi một mạng?”

Sắc mặt Kỷ Lễ Chu tối lại đáng sợ.

Hồi lâu, anh ta bật cười khinh miệt:

“Chuyện lâu như vậy rồi, em còn nhớ?

Cảm thấy tôi nợ em à?”

“Muốn bao nhiêu? Một triệu đủ không?”

Tôi không biết mình nên khóc hay cười.

Hóa ra trong lòng anh ta, mạng sống của tôi… chỉ đáng giá một triệu.

Tất cả kỳ vọng vụt tắt.

Tôi cố giữ bình tĩnh, nhỏ giọng:

“Không cần. Tôi chỉ muốn ly hôn yên ổn.”

Nói xong tôi xoay người rời đi.

Sau lưng, tiếng gào gần như mất lý trí vang lên:

“Được! Cô giỏi lắm!”

“Đến lúc đó đừng có khóc lóc xin tôi quay lại!”

Xin?

Trong bảy năm này, tôi đã khóc đủ rồi.

3

Tôi còn chưa chợp mắt, đã nghe tiếng anh ta đập cửa bỏ nhà đi.

Bản thỏa thuận ly hôn bị xé nát, ném thẳng vào thùng rác.

Tôi không hiểu.

Nếu đã không yêu, sao không chịu buông tay?

Điện thoại bỗng rung.

Quan Thuần Nguyệt gửi một tấm hình,

Kỷ Lễ Chu đang ôm chặt cô ta.

【Chị ơi, sao anh trai cứ dính em mãi vậy? Chị với anh ấy cãi nhau hả?】

Lướt lên trên.

Toàn bộ là ảnh tình tứ của hai người.

Kỷ Lễ Chu sấy tóc cho cô ta, nấu ăn cho cô ta,

thậm chí dán sticker trẻ con lên chiếc ghế phụ chỉ để dỗ cô ta vui.

Cô ta xem tôi như cuốn nhật ký,

hăng hái kể hết mọi khoảnh khắc ngọt ngào giữa cô ta và chồng tôi.

Tin nhắn mới bật lên,

là ảnh họ ngủ chung trên giường.

Bộ đồ ngủ đó… là thứ tôi mua cho anh ta.

Cô ta than nhẹ:

【Chị ơi, di chúc đó anh ấy viết để dỗ em thôi, không có hiệu lực gì cả, đừng vì chuyện đó mà gây với anh ấy nha.】

【Chị có biết không, anh ấy tài trợ cho em từ hồi cấp hai, lúc đó còn chưa quen chị đâu~】

【Lần đầu gặp chị, anh ấy nói lúm đồng tiền của em giống chị y hệt.】

【Sau này, hy vọng bé con cũng được thừa hưởng lúm đồng tiền của em, anh ấy sẽ vui lắm đó.】

Đọc tới đây, dạ dày tôi quặn lên từng hồi,

cơn buồn nôn dâng đến cổ.

Tôi lao vào nhà vệ sinh nôn đến chảy nước mắt.

Dựa vào bồn rửa, tôi nhìn thấy lúm đồng tiền mờ mờ trong gương.

Trái tim vốn đã chai lì… như bị dao đâm xuyên.

Thì ra,

từ đầu đến cuối, anh ta chọn cưới tôi

chỉ để bảo vệ cô bé chưa trưởng thành tên Quan Thuần Nguyệt.

Còn tôi…

chẳng qua là bản sao hoàn hảo để che chắn cho cô ta.

Tầm mắt mơ hồ, tôi lau mặt rồi gõ một dòng:

【Giỏi lắm, cô thích nhặt rác.

Cũng chỉ xứng đi đôi giày rách tôi không thèm.】

Ngay giây sau, điện thoại Kỷ Lễ Chu gọi tới.

Tôi nhớ lần trước Quan Thuần Nguyệt đăng ảnh mập mờ lên mạng.

Tôi lỡ tay thả một cái “like”,

anh ta cũng gọi đến nổi điên như bây giờ.

Ngày đó tôi tủi thân giải thích rằng tôi không hề bắt nạt cô ta.

Nhưng lần này,

tôi thẳng tay chặn số.

Chặn luôn cả tất cả liên hệ.

Ổn định lại tâm trạng, tôi đặt lịch thuê xe chuyển nhà.

Hành lý của tôi rất ít.

Chỉ có quần áo và bản thảo.

Tất cả những gì có liên quan đến anh ta,

bao gồm cả nhẫn cưới,

tôi không lấy một thứ.

Trước khi rời đi, tôi nhìn căn biệt thự xa hoa lần cuối.

Ngày đặt chân vào, tôi tưởng đây sẽ là nơi chứa đựng hạnh phúc của đời mình.

Nhưng sau khi sống trong đó, tôi mới biết,

chẳng qua là cái lồng chim được thiết kế tinh xảo để giam cầm tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)