Chương 4 - Đêm Yên Tĩnh Lộ Ra Bí Mật
Nhi tử nhà mình nói muốn đưa một người tới cho bà nhìn, còn đặc biệt dặn không được có người ngoài.
Bà còn chưa ngồi vững, đã thấy sau lưng Bùi Hành đi theo một tiểu cô nương.
Hai người nắm tay nhau cùng đi vào.
Trưởng công chúa nhướng mày, ồ, đây là có chuyện vui rồi sao?
Ta theo Bùi Hành vào phòng, chỉ thấy Trưởng công chúa và ma ma bên cạnh bà.
Không có người khác, xem ra Bùi Hành đã báo trước.
Bùi Hành vừa vào phòng đã quỳ xuống.
Ta cũng theo đó khuỵu gối, Bùi Hành dùng hai tay đỡ eo ta.
“Đừng động, nàng ngồi đi.”
Trưởng công chúa đầy mặt mờ mịt:
“???”
Nhưng vẫn nói:
“Không cần quỳ, ngồi xuống đi.”
Bùi Hành nhìn ta ngồi xuống rồi mới chắp tay khom lưng dập đầu với Trưởng công chúa.
“Nhi tử có một chuyện muốn nói với mẫu thân.”
Lúc này trên mặt Trưởng công chúa vẫn còn nụ cười:
“Nói đi.”
Bùi Hành đứng thẳng người nhìn ta, rồi lại nhìn lên trên.
Làm phu thê nhiều năm, ta liếc mắt liền nhìn ra Bùi Hành muốn làm gì.
Bùi Hành bình tĩnh nói:
“Nhi tử đã có phu thê chi thực với Tạ Huỳnh.”
Như sấm sét giữa trời quang, chén trà trong tay Trưởng công chúa bị đổ trên bàn.
Giọng bà mất kiểm soát:
“Cái gì?!”
Bùi Hành còn chê chưa đủ, nói tiếp:
“Là con cưỡng ép nàng.”
Trưởng công chúa thất thanh:
“Cái gì!!?”
Cuối cùng Bùi Hành nhìn mẫu thân mình một cái, như đang suy nghĩ xem bà còn chịu đựng được không.
“Ương Ương nàng… đã có thai.”
Trưởng công chúa:
“Cái gì!!!?”
Bà đột ngột đứng dậy, kết quả tức đến không nhẹ, lại ngã ngồi trở về.
Ma ma bên cạnh vội vàng tiến lên trấn an:
“Công chúa, người bớt giận.”
Trưởng công chúa cầm chén trà trên bàn ném mạnh về phía Bùi Hành.
“Choang!” một tiếng, chén trà vỡ nát bên chân Bùi Hành.
Ta vô thức đứng dậy bước lên:
“Bùi Hành!”
Nước trà thấm ướt vạt áo hắn.
Bùi Hành kéo ta ra sau lưng hắn, vỗ nhẹ eo ta ra hiệu rằng hắn không sao.
“Những sách thánh hiền ta bảo con đọc từ nhỏ đều bị con đọc vào bụng chó hết rồi sao?!!”
“Chuyện như vậy mà con cũng làm ra được?!”
Trưởng công chúa nói rồi lại nhìn sang ta ở bên cạnh, chỉ hận rèn sắt không thành thép:
“Con còn che chở nó?”
Ta mờ mịt:
“?”
Đợi Trưởng công chúa mắng xong một trận, cảm xúc hơi bình tĩnh lại.
Bùi Hành mới có cơ hội kể lại đầu đuôi sự việc.
Chỉ là lược đi phần ta bị hạ thuốc.
“Là nhi tử thấy nàng đi ngang qua cưỡng ép kéo nàng vào phòng, chiếm đoạt nàng.”
Trưởng công chúa giận dữ đập bàn:
“Đôi mẹ con ngu xuẩn kia lại dám hãm hại con ta!”
Bà nói được một nửa thì nhớ ra gì đó:
“Cho nên khoảng thời gian trước con nhất quyết muốn đuổi bọn họ đi, là vì chuyện này?”
Ta kinh ngạc nhìn Bùi Hành. Đời này rõ ràng không có chuyện bắt gian tại giường xảy ra.
Vậy mà Bùi Hành vẫn đuổi đôi mẹ con kia đi?
Bùi Hành gật đầu:
“Khi đó chỉ nói bọn họ tư đức có vấn đề, trước tiên tìm một lý do đuổi đi.”
“Dù sao phụ thân vẫn chưa biết chuyện.”
Trưởng công chúa xua tay:
“Chỗ phụ thân con để ta đi nói.”
Bà nhìn Bùi Hành đang quỳ trên đất, lại nhìn ta được hắn che chở phía sau.
Bất đắc dĩ thở dài:
“Đứng lên đi, dáng vẻ này, cứ như ta là ác nhân vậy.”
Trưởng công chúa kéo ta ngồi xuống một bên, cười ôn hòa.
“Mấy tháng rồi?”
Ta thành thật trả lời:
“Hơn hai tháng rồi.”
Trưởng công chúa gật đầu, nhìn Bùi Hành chất vấn:
“Các con định khi nào thành thân? Phải mau chóng xem ngày rồi!”
Bùi Hành ho nhẹ hai tiếng, chậm rãi lùi nửa bước.
“Con và Ương Ương không định thành thân.”
Trưởng công chúa không dám tin ngẩng đầu, suýt nữa nghẹn một hơi không thở nổi.
Bà không thể tin, nhi tử của mình lại kém cỏi đến mức này sao?
Hài tử cũng có rồi, người ta còn không chịu thành thân với hắn.
Trưởng công chúa càng nghĩ càng giận, trước mắt tối sầm.
Suýt nữa ngất đi.
14
Bùi Hành bảo Trưởng công chúa giả bệnh, đối ngoại nói muốn xuôi nam điều dưỡng thân thể.
Lấy lý do trong yến tiệc có duyên với ta, đưa ta cùng đi.
Đồng thời lại chọn thêm hai nữ tử thế gia.
Bùi Hành cũng lấy lý do chăm sóc mẫu thân làm trọng, xin thánh chỉ từ Hoàng thượng điều khỏi kinh thành.
Mẫu thân ta biết đây chắc chắn là cơ hội ta khó khăn lắm mới tranh thủ được.
Không nói hai lời đã bắt đầu giúp ta chuẩn bị đồ đạc.
Chủ mẫu cũng phái người gọi ta qua một chuyến.
“Có thể được Trưởng công chúa để mắt tới cũng là phúc khí của ngươi.”
“Ở bên ngoài không được hành sự lỗ mãng, nhưng cũng đừng để người khác coi thường nữ tử nhà họ Tạ chúng ta.”
Chủ mẫu nhét số ngân phiếu đã chuẩn bị sẵn vào tay ta.
“Cầm lấy đi.”
Ta cũng không từ chối, nói lời cảm tạ.
Trước khi khởi hành, mẫu thân nắm tay ta nhìn đi nhìn lại.
Biểu ca cũng tới tiễn ta.
Huynh ấy mua ít đồ ăn, để ta giải thèm trên đường.
Ta chúc mừng huynh ấy trước:
“Vậy chúc biểu ca đề tên bảng vàng.”
Cốc Vũ đỡ ta lên xe, vén rèm lên mới phát hiện Bùi Hành cũng ở trong đó.
Sợ người khác nhìn ra khác thường, ta như không có chuyện gì chui vào.
Đợi đi xa rồi ta mới hỏi:
“Sao ngươi cũng lên đây?”
Bùi Hành thuận tay lót một chiếc gối mềm sau eo ta.
“Đường xá xa xôi, ta ở đây sẽ an toàn hơn.”
Cũng phải, thêm một người rốt cuộc cũng không phải chuyện xấu.