Chương 2 - Đêm Trừ Tịch Đẫm Nước Mắt
Cũng không tìm ta nữa.
Ta ở trong phòng khóc suốt bảy ngày.
Ngày thứ bảy trời đổ mưa lớn, ta thật sự không chịu nổi nữa, bèn nhờ người chuyển cho hắn một câu.
“Ta hối hận rồi.”
Đêm hôm ấy, hắn trở về.
Cả người đầy nước mưa, y phục cũng ướt đẫm, vừa bước vào cửa đã ôm lấy ta.
Hắn nói:
“Sau này đừng nói chia tay nữa.”
Khi ấy ta còn cảm thấy hắn có thể làm được như vậy đã xem như để tâm tới ta.
Bây giờ quay đầu nghĩ lại, giữa người với người quả thật vẫn khác nhau.
Vì ai mà có thể mất khống chế.
Vì ai mà có thể nhẫn nại.
Rất rõ ràng.
05
Buổi chiều, khi ta rời khỏi cửa hàng, cận tùy bên cạnh Bùi Thừa Ngọc đứng đợi ngoài cửa, nói đại nhân đang ở trà lâu phía trước, bảo ta tới đó một chuyến.
Ban đầu ta không muốn đi.
Kết quả vừa rẽ vào ngõ, Bùi Thừa Ngọc đã đứng dưới mái hiên.
Trông thấy ta, hắn lập tức đi tới.
Ta mở sổ sách, giả vờ giả vịt xem hai lần.
Hắn tới gần hơn một chút, thấp giọng nói:
“Tối nay về phủ sớm một chút, cùng nhau dùng bữa.”
“Để nói sau.”
Sự qua loa của ta rất rõ ràng.
Hắn cũng nhận ra.
“Từ sau khi ta trở về, nàng vẫn luôn tránh mặt ta.”
Ta nói:
“Có sao?”
Hắn không đáp lại câu này.
Chỉ nhìn chằm chằm vào ta.
Ta hơi phiền, đành nhận lời.
“Biết rồi.”
Kết quả vừa đi tới đầu phố, rèm của chiếc xe ngựa đang đỗ nơi đó được vén lên, Tạ Hoài Ninh bước xuống.
Nàng ta mỉm cười chào hỏi những người bên cạnh.
Sau đó nhìn về phía Bùi Thừa Ngọc.
“Ta tới đón chàng.”
Mấy người làm ăn đứng bên cạnh thích xem náo nhiệt, lập tức lên tiếng.
“Thì ra Tạ cô nương đang đợi, khó trách Bùi đại nhân vội vàng rời đi.”
Còn có người quay đầu hỏi ta:
“Thẩm đông gia, ngày kia Bùi đại nhân tới Thông Châu, Tạ cô nương cũng đi cùng phải không? Hành trình đều đã sắp xếp xong chưa?”
Bùi Thừa Ngọc nhíu mày, vừa định nói.
Ta đã lên tiếng trước.
“Sắp xếp xong rồi.”
“Nơi ở của hai vị chung một chỗ, xe ngựa chung một chỗ, ăn uống chung một chỗ, vô cùng bớt việc.”
Bùi Thừa Ngọc nhìn ta.
“Tri Vi.”
Ta chặn lời hắn lại.
“Bùi đại nhân còn có phân phó gì khác không?”
Hắn không đáp.
Sắc mặt âm trầm vô cùng.
Cuối cùng hắn vẫn lên xe.
Ta đứng tại chỗ nhìn vết bánh xe một lúc rồi xoay người rời đi.
06
Ta cố ý trở về muộn một lúc.
Nghĩ rằng có lẽ hắn đã đợi đến mất kiên nhẫn, tự mình dùng bữa rồi.
Kết quả vừa vào cửa đã thấy thức ăn vẫn được bày trên bàn, bên trên còn có một nhành hải đường vừa mới bẻ.
Bùi Thừa Ngọc ngồi ở đó chờ ta.
Thấy ta trở về, hắn ngẩng mắt nhìn ta.
Ta hỏi hắn:
“Sao vẫn chưa dùng bữa?”
Hắn hỏi ta:
“Nàng quên hôm nay là ngày gì rồi sao?”
Ta sửng sốt một chút.
Quả thật đã quên.
Hôm nay là ngày năm xưa ta kéo hắn đi lập hôn thư.
Khi ấy ta gan lớn, da mặt cũng dày, một khi đã nhận định một người liền không ngừng tiến về phía trước.
Sau khi lập hôn thư xong, ta còn cười nói với hắn, sau này mỗi năm vào ngày này, hắn đều phải hỏi lại ta một lần rằng ta có nguyện ý hay không.
Bây giờ là năm thứ hai.
Ta đã quên sạch ngày này.
Bởi vì từ trước khi hắn tới Ung Châu, ta đã vứt hết những tờ giấy ghi nhớ các ngày ấy.
Có lẽ hắn cũng nhận ra.
Thần sắc trên mặt dần dần nhạt đi.
“Ngồi xuống đi, sai người hâm nóng thức ăn.”
Hắn vừa nói vừa đi lấy bình rượu.
Ta ngăn lại.
“Thôi.”
Động tác của hắn dừng lại.
Hắn nhìn ta.
Ta cũng nhìn hắn.
“Bùi Thừa Ngọc.”
“Chúng ta hòa ly đi.”
Sau khi lời nói ra, trong phòng liền trở nên yên tĩnh.
Yên tĩnh rất lâu.
Hắn đặt bình rượu trở lại bàn.
“Ngày trừ tịch, lời ta nói chỉ là lời trong lúc tức giận.”
“Ta thì không.”
Ta trả lời rất nhanh.
“Ta nghiêm túc.”
Dường như hắn không ngờ ta có thể bình tĩnh đến vậy.
“Vì sao?”
Ta hơi muốn cười.
Vì sao?
Đã tới bước này rồi, hắn vẫn còn hỏi vì sao.
“Ta đã tìm trạng sư, ngày mai nàng ấy sẽ tới gặp chàng.”
Sắc mặt hắn thay đổi.
“Ta không gặp.”
“Vậy khi nào chàng rảnh, ta bảo nàng ấy chọn thời gian khác.”
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, sắc mặt chậm rãi trầm xuống.
“Là vì Tạ Hoài Ninh?”
“Hay là vì đứa trẻ kia?”
Ta không thích hắn nhắc tới đứa trẻ ấy.
Đặc biệt không thích hắn nhắc tới bằng giọng điệu như vậy.
Hắn nói:
“Nếu ta sớm biết nàng có thai, đêm ấy ta sẽ không bỏ nàng lại một mình.”
Ta nhìn hắn, hỏi một câu:
“Nếu không phải vì đứa trẻ đã mất, có phải chàng sẽ không hối hận đến vậy hay không?”
Hắn khựng lại.
“Không phải.”
Hắn đưa tay muốn chạm vào ta.
Ta tránh đi.
“Ta không muốn tiếp tục sống những ngày như vậy nữa.”
“Luôn phải nhìn sắc mặt chàng, luôn phải đoán trong lòng chàng rốt cuộc thiên vị ai, luôn phải so đi tính lại với một người khác.”
“Ta mệt rồi.”
Giọng hắn hơi gấp gáp.
“Ta yêu nàng.”
Ta nghe xong, chỉ cảm thấy chẳng còn ý nghĩa gì.
“Tình yêu của chàng không đủ dùng.”
“Chàng yêu ta, nhưng cũng không nỡ bỏ nàng ta.”
“Nhưng điều ta muốn không phải như vậy.”
Hắn còn muốn nói.
Ta không cho hắn cơ hội.
“Khi nào bàn chuyện hòa ly, hãy cho ta một câu trả lời chắc chắn.”
07
Tối hôm ấy, ta lập tức dọn ra ngoài.
Tòa trạch viện ở phía nam thành là của hồi môn nhà mẹ đẻ chuẩn bị cho ta từ nhiều năm trước.
Nơi ấy không lớn, nhưng được cái thanh tịnh.