Chương 20 - Đêm Tĩnh Lặng Bí Ẩn
Khương Hòa vô thức chắn trước mặt An An.
Nhưng chính cô cũng không thể đứng vững.
Người đàn ông áo đen nhìn hai mẹ con, trong giọng mang theo ý cười.
“Phiền phức thật.”
“Người đã chết một lần sao còn khó đối phó hơn người sống?”
Ánh mắt Đổng Diên trầm xuống.
“Câm miệng.”
Nhưng người đàn ông áo đen dường như không sợ hắn.
“Ông Đổng sợ gì?”
“Sợ bọn họ biết ông cũng không phải người cuối cùng sao?”
Tim An An đột ngột đập mạnh.
Vẫn còn người.
Người đứng sau Đổng Diên cũng không phải Lương Thừa Viễn.
Bên ngoài hiệu ảnh đột nhiên truyền đến một tiếng va chạm.
Cửa cuốn bị người bên ngoài đâm mạnh một lần.
Ngay sau đó là giọng Đội trưởng Điền.
“Người bên trong nghe đây.”
“Thả con tin ra.”
Đổng Diên lập tức kéo Khương Hòa chắn trước người.
Nhưng người đàn ông áo đen không hoảng loạn.
Hắn lấy một ống tròn nhỏ trong túi ra, ném xuống cửa phòng tối.
Khói trắng lập tức phun ra.
Hiệu ảnh một lần nữa bị khói dày bao phủ.
An An lập tức bịt miệng mũi, nằm sát xuống đất.
Con bé nhớ đêm qua.
Khói bay lên trên.
Con người phải cúi thấp xuống.
Khương Hòa cũng muốn nằm xuống nhưng bị Đổng Diên giữ chặt.
An An nghe thấy tiếng ho bị kìm nén của mẹ, trong lòng giống như bị lửa thiêu.
Con bé không thể lao tới.
Lao tới chỉ khiến cả hai cùng bị bắt.
Con bé sờ thấy một thanh gỗ dưới quầy.
Nó nắm chặt thanh gỗ, men sát mặt đất bò về phía cánh cửa ngầm.
Giọng Đổng Diên và người đàn ông áo đen đan xen trong khói.
“Đồ ở đâu?”
“Ra ngoài trước.”
“Mày đã hứa với ông chủ Lương.”
“Lương Thừa Viễn là cái thá gì?”
Khi bò tới bên cánh cửa ngầm, ngón tay An An chạm vào một chiếc hộp sắt lạnh ngắt.
Không phải chiếc hộp bà ngoại để lại.
Chiếc hộp này còn rất mới, vừa được người ta mang ra từ trong cửa ngầm.
Con bé sờ thấy dưới đáy hộp có dán một tờ giấy.
Trên giấy có những chữ lồi lõm.
Con bé không nhìn rõ, chỉ có thể dùng đầu ngón tay sờ đi sờ lại.
Ba ngắn một dài.
Lại là đường dẫn.
An An lập tức hiểu ra.
Chiếc hộp này cũng là giả.
Thứ bà ngoại để lại không nằm trong hộp.
Con bé đưa tay vào trong cánh cửa ngầm, chạm phải một đoạn tường thô ráp.
Trên tường khắc rất nhiều con số.
Những con số ấy không phải năm tháng.
Mà giống mã số tủ hồ sơ.
Tiếng đâm cửa bên ngoài càng lúc càng gấp.
Đổng Diên đột nhiên gầm lên.
“Mang theo đứa trẻ.”
Người đàn ông áo đen đi về phía An An.
An An nín thở, cầm chiếc hộp sắt lên, ném mạnh vào thùng hóa chất cũ cạnh tường.
Thùng hóa chất đổ xuống, dung dịch còn sót lại chảy đầy mặt đất.
Người đàn ông áo đen trượt chân, ngã mạnh xuống.
An An nhân cơ hội chui vào cánh cửa ngầm.
Phía sau cửa ngầm không phải đường hầm.
Mà là một gian phòng kẹp chật hẹp.
Cuối gian phòng có một hàng tủ hồ sơ cũ.
Trên cánh tủ ở giữa dán một bức ảnh giấy tờ đã phai màu.
Người trong ảnh là bà ngoại khi còn trẻ.
Bà cúi đầu nhìn ống kính, giống như đã biết từ lâu sẽ có một ngày An An tìm được nơi này.
Mặt sau bức ảnh viết bốn chữ.
Đừng đi xuống dưới.
19
An An nhìn chằm chằm bốn chữ ấy, đầu óc ù lên.
Đừng đi xuống dưới.
Nhưng cuối gian phòng kẹp rõ ràng có một cầu thang đi xuống.
Cửa cầu thang tối om, không thể nhìn thấy đáy.
Người đàn ông áo đen đã đứng dậy từ bên ngoài.
Tiếng ho của hắn càng lúc càng gần.
An An không do dự.
Con bé quay người kéo tủ hồ sơ.
Cánh tủ đã gỉ cứng.
Con bé dùng thanh gỗ chèn vào khe, dùng hết sức cạy ra ngoài.
Lần đầu không nhúc nhích.
Lần thứ hai, thanh gỗ gãy.
Đầu gỗ gãy cứa rách lòng bàn tay con bé.
Máu lập tức trào ra.
Con bé nghiến răng, tiếp tục nhét thanh gỗ gãy vào trong.
Cuối cùng cánh tủ cũng nứt ra một khe.
Bên trong không có tài liệu.
Chỉ có một hàng phim âm bản cũ.
Các cuộn phim được niêm phong trong túi trong suốt, trên mỗi túi đều viết mã số.
An An cầm chiếc túi trên cùng lên.
Mã số là mười ba.
Con bé nhớ tới lời bà ngoại trong cuộn băng.
Mười ba đứa trẻ bị thay đổi tên.
Trái tim con bé đập nhanh đến mức gần như đau nhói trong lồng ngực.
Hồ sơ gốc không phải giấy.
Mà là phim âm bản.
Trước khi bị đổi tên, mỗi đứa trẻ đều từng được chụp ảnh.
Chỉ cần phim âm bản vẫn còn, thân phận đã bị thay đổi của những đứa trẻ ấy có thể được tìm lại.
An An nhanh chóng nhét phim vào túi trong áo khoác.
Nhưng khi con bé vừa cầm túi thứ ba, phía sau đã vang lên giọng người đàn ông áo đen.
“Cô bé.”
“Mày lấy nhầm đồ rồi.”
An An quay đầu.
Người đàn ông đứng ở cửa gian phòng kẹp, mặt đầy tro khói.
Đôi mắt hắn sáng rực.
Giống như một con thú đã đói từ rất lâu.
Tay An An ấn lên túi áo.
“Thứ các người muốn không phải cái này?”
Người đàn ông bật cười.
“Thứ bọn tao muốn là biết ai vẫn còn sống.”
“Ảnh chỉ là bước đầu tiên.”
Hắn tiến về phía con bé.
“Điểm thông minh nhất của bà ngoại mày là tách riêng tên của người chết và khuôn mặt của người sống.”
“Nhưng điểm ngu ngốc nhất của bà ta là không nỡ tiêu hủy chúng.”
An An chậm rãi lùi lại.
Con bé lùi đến mép cầu thang.
Phía sau chính là đoạn cầu thang mà bà ngoại bảo không được đi xuống.
Nhìn thấy động tác của con bé, người đàn ông cười càng sâu.
“Đi xuống đi.”