Chương 6 - Đêm Tiệc Mừng Thọ Và Bí Mật Đằng Sau
“Được rồi được rồi, đừng dập nữa, dập nữa là sứt trán đấy. Kỳ An, đưa nàng ấy về đi.”
Tiêu Kỳ An đỡ ta dậy. Ta nắm chặt đạo ý chỉ kia, nước mắt không ngừng rơi xuống.
14
Trên đường xe ngựa từ hoàng cung đi đến Định Viễn Hầu phủ, lòng ta vẫn chưa thể bình tĩnh.
Đạo ý chỉ bị ta nắm đến nhăn lại. Ta mở nó ra rồi gấp vào, gấp vào rồi lại mở ra, lặp đi lặp lại xem mấy chục lần.
Trên ý chỉ viết rất rõ:
“Thiếp thất họ Thẩm của Định Viễn Hầu phủ, tính tình hiền lương, ai gia rất thương xót. Nay đặc biệt cho phép xuất phủ về nhà, bất kỳ ai cũng không được ngăn cản.”
Xe ngựa dừng trước cổng Hầu phủ.
Người gác cửa thấy là ta thì ngẩn ra, muốn cản lại nhưng không dám, bởi ta đang ngồi xe ngựa của Thần Vương phủ.
Ta sống ở Hầu phủ mười năm, chưa từng đi qua cổng chính. Đây là lần đầu tiên.
Hầu phu nhân đang ở hoa sảnh nói cười với mấy ma ma. Thấy ta đi vào, sắc mặt bà ta trầm xuống.
“Sao ngươi lại về?” Bà ta cau mày. “Không phải đi chùa cầu phúc rồi sao?”
Ta không nói thừa với bà ta, trực tiếp giơ đạo ý chỉ trong tay.
“Ý chỉ của Thái hậu nương nương ở đây, mời phu nhân tiếp chỉ.”
Hoa sảnh lập tức yên tĩnh.
Sắc mặt Hầu phu nhân thay đổi mấy lần, cứng đờ đứng lên rồi quỳ xuống tiếp chỉ.
Mấy ma ma cũng hoảng hốt quỳ xuống theo.
Hầu phu nhân nghe xong ý chỉ, biểu cảm trên mặt đặc sắc vô cùng.
Bà ta muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy ấn ngọc trên ý chỉ, lại cứng rắn nuốt ngược vào.
Ta dìu tỷ tỷ lên xe ngựa. Khoảnh khắc rèm xe buông xuống, tỷ tỷ cuối cùng không nhịn được nữa mà khóc òa.
Tỷ ấy khóc rất dữ dội. Tất cả nhẫn nhịn và ấm ức bao năm qua vào khoảnh khắc này đều trào lên.
Ta ôm tỷ ấy, để tỷ ấy khóc cho đủ.
Xe ngựa chậm rãi rời khỏi Hầu phủ, đi qua con phố dài, cuối cùng dừng trước cửa một tiểu viện.
Căn viện này là ta dùng bạc Thái hậu ban thưởng để mua.
Hai gian chính phòng, một gian bếp, trong sân có một cây táo, góc tường phủ đầy rêu xanh.
Tuy cũ một chút, nhưng sau khi dọn dẹp sạch sẽ thì rất ấm cúng.
Tỷ tỷ khéo tay, ở nhà làm chút đồ thêu đem bán. Ta tìm được việc làm tiên sinh ghi sổ trên phố.
Cuộc sống tuy thanh bần, nhưng so với khi ở Hầu phủ thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Cứ ba năm ngày, Tiêu Kỳ An lại đến một chuyến.
Có lúc hắn mang ít dược liệu, nói để tỷ tỷ bồi bổ thân thể. Có lúc lại mang sách, nói để ta đọc cho đỡ buồn.
Hắn đến cũng không ở lâu, uống một chén trà, nói vài câu rồi đi, chưa từng làm chuyện vượt quá lễ nghĩa.
15
Khoảng nửa tháng sau, Chu Hành tìm tới cửa.
Chiều hôm đó, ta từ bên ngoài trở về, từ xa đã thấy trước cửa tiểu viện đỗ một chiếc xe ngựa, vài người trông như gia đinh đang canh bên ngoài.
Lòng ta trầm xuống, vội bước nhanh đẩy cửa vào. Chu Hành đang đứng trong sân.
Hắn nhìn thấy ta, khóe môi cong lên một nụ cười quỷ dị.
“Thẩm Hành.” Hắn nói. “Nàng không chịu gặp ta, ta đành tự mình đến.”
“Ta đã nói với cha ta rồi, ta muốn cưới nàng. Không phải nạp thiếp, mà là cưới, làm chính thê.”
Ta gần như cho rằng mình nghe nhầm.
Kiếp trước hắn xem ta như món đồ chơi, đời này hắn lại nói muốn cưới ta làm chính thê?
“Ngài điên rồi.” Ta nói.
“Ta không điên.” Hắn đi tới, đưa tay muốn chạm vào mặt ta, bị ta tránh đi.
“Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, kiếp trước hiểu lầm giữa chúng ta quá sâu. Đời này, chi bằng bắt đầu lại từ đầu.”
“Ngài nằm mơ.” Ta xoay người muốn chạy ra ngoài.
Động tác của Chu Hành nhanh hơn ta nhiều.
Hắn bóp gáy ta, tay còn lại bịt miệng mũi ta.
Một mùi hương ngọt ngấy chui vào khoang mũi, ta liều mạng giãy giụa.
“Đừng giãy nữa.” Giọng Chu Hành vang lên bên tai, như một con rắn lạnh lẽo.
“Đợi gạo nấu thành cơm, nàng nói xem Thần Vương còn cần nàng không? Đến lúc đó ngoài gả cho ta, nàng chẳng còn con đường thứ hai.”
Dược tính đến rất nhanh.
Chân ta mềm nhũn, trước mắt bắt đầu mơ hồ.
Không, ta không thể.
Kiếp trước ta đã ngã trên thứ thuốc này, đời này tuyệt đối không thể giẫm lên vết xe đổ.
Chu Hành ấn ta xuống ghế, từ trên cao nhìn xuống ta.
“Nàng tưởng bám được vào Thần Vương là có thể thoát khỏi ta sao? Nàng quá ngây thơ rồi.”
Cả người ta nóng lên, ý thức chênh vênh bên bờ sụp đổ.
Gương mặt Chu Hành trước mắt chồng lên hình ảnh kiếp trước, gương mặt mà trong vô số đêm ta hận không thể xé nát.
Ta dốc hết chút sức lực cuối cùng, lấy ra một thứ từ trong tay áo, nắm chặt trong lòng bàn tay.
“Ngài thật sự nghĩ rằng ta sẽ không chuẩn bị gì sao?”
Chu Hành cúi đầu nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi.
Đó là một con dao ngắn. Tỷ tỷ đưa cho ta để phòng thân. Từ ngày đầu chuyển vào tiểu viện, ta đã mang theo bên người, ngay cả khi ngủ cũng không rời.
Ta kề nó lên cổ mình, lưỡi dao đã cứa rách da, máu theo thân dao chảy xuống.
“Nàng dám?!” Chu Hành vươn tay muốn đoạt lấy.
Ta nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng động lớn. Cửa viện bị người ta đá văng.
16
Một loạt tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Cả người ta rơi vào một vòng tay ấm áp.
Ta cố mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt Tiêu Kỳ An ngay trước mặt.
“Chu Hành.” Giọng hắn lạnh băng, mang theo cơn giận dữ. “Ngươi muốn chết.”