Chương 3 - Đêm Tân Hôn Đen Tối
Chỉ là ngày thường trước mặt bề trên, hắn giỏi diễn kịch tôn trọng, khiến người ngoài không nhìn ra mà thôi.
Nhưng hiện tại không chỉ hắn muốn hỏi, mà ngay cả ta cũng thấy kỳ lạ.
Kiếp trước Tam ca hồi kinh đáng lẽ phải là nửa năm sau, khi ta và Tiêu Hạ Vân đã thành thân hơn một tháng.
Sao bây giờ lại sớm hơn nhiều như vậy?
Điềm Đào không để ý đến biểu cảm của ta và Tiêu Hạ Vân, hớn hở nói tiếp:
“Vâng ạ, nghe nói Thế tử đã dâng tấu sớ xin hồi kinh từ một tháng trước, sau này không đi nữa. Tin này làm Vương phi và lão thái thái mừng rỡ, bảo phải mở tiệc chiêu đãi, ban thưởng toàn phủ để đón gió tẩy trần cho Thế tử đấy!”
“Sau này không đi nữa?”
Tiêu Hạ Vân ngạc nhiên hơn cả ta, thậm chí thất thố đứng bật dậy.
Tam ca từ nhỏ xuất chúng, vượt trội hắn về mọi mặt, nhận được sự sủng ái và trọng dụng lớn hơn hắn rất nhiều.
Trong mấy năm huynh trưởng rời kinh, Tiêu Hạ Vân đúng như ý nguyện trở thành đứa con được cưng chiều nhất Vương phủ.
Nhưng nay, e rằng hắn lại phải quay về những tháng ngày bị huynh trưởng đè đầu cưỡi cổ.
Những chuyện đó không liên quan gì đến ta.
Ta chỉ ngạc nhiên về việc Tam ca muốn ở lại kinh thành.
Kiếp trước rõ ràng đâu phải như vậy.
7
Gia yến ban đêm được tổ chức vô cùng long trọng.
Khắp Vương phủ treo đèn lưu ly, liếc mắt nhìn quanh, muôn màu muôn vẻ, còn tưng bừng hơn cả ngày lễ Tết.
Đám đông tụ tập đổ về đình Khúc Thủy.
Đám trẻ trong Vương phủ đã sớm vây quanh lão thái thái, mỗi người một câu nói đùa khiến bà vui vẻ.
Ta muốn bước tới thỉnh an lão thái thái, nhưng hai tiểu cô nương nhà chi ba lại dang tay chặn đường, ép ta ra rìa, bịt kín cả lối đi.
Ngày vui thế này, ta không tranh cãi, vô cùng quen thuộc đứng ngoài rìa đám đông, khóe miệng nở nụ cười chừng mực.
Có người vỗ nhẹ lên vai ta từ phía sau, giọng nói mang theo ý cười của Tiêu Hạ Vân vang lên:
“Sao lại đứng bên ngoài thế?”
Hắn nhìn ta cười trêu chọc, chen vào bên cạnh lão thái thái rồi ngồi xuống.
Lão thái thái nhìn ra phía ngoài đám đông hỏi:
“Nghi nhi đâu, sao không thấy con bé?”
Ta đang định thưa thì nghe Thất muội kêu lên:
“Tam ca đến rồi!”
Ta nương theo ánh mắt mọi người nhìn qua.
Thế tử cùng Vương gia, Vương phi đi tới.
Chàng mặc bộ cẩm bào màu đen, thắt đai lưng, dáng người cao ráo, ngọc thụ lâm phong, khuôn mặt lạnh lùng.
Chỉ có vân mây vàng thêu chìm trên cổ áo tỏa sáng dưới ánh đèn lưu ly, điểm thêm chút không khí hân hoan cho khuôn mặt nghiêm nghị của chàng.
Chàng và Vương gia vừa xuất hiện, xung quanh lập tức im lặng đi nhiều.
Lão thái thái cười vẫy tay với chàng:
“Đứa trẻ ngoan, Hạ Minh, lại đây nhanh.”
Tam ca thoáng hiện nụ cười, sải bước dài về phía này.
Ta cúi đầu nghiêng người, nhường đường cho chàng.
Nhưng ánh sáng trước mắt lại bị một thân hình cao lớn che khuất.
Đôi giày mây đen thêu hoa văn con dơi dừng ngay trước mặt ta.
Ta ngơ ngác ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú của Tam ca đang mỉm cười với ta:
“Nghi nhi lớn thế này rồi sao.”
8
Ta không ngờ chàng sẽ dừng lại nói chuyện với ta, sửng sốt một giây rồi cười đáp:
“Tam ca cũng càng ngày càng thần vũ rồi.”
Chàng nheo mắt, bỗng bật cười một tiếng.
Dường như không ngờ ta lại buông ra lời bông đùa như vậy.
“Tổ mẫu đang tìm muội đấy, đi cùng ta qua đó đi.”
Ta gật đầu, đợi chàng đi trước.
Nhưng chàng không nhúc nhích, hất cằm ra hiệu cho ta đi trước.
“…”
Ta sững người trong giây lát.
Điều này không hợp quy củ.
Nhưng mọi người đều đang nhìn, ta không tiện lề mề, chần chừ bước đi.
Đám đông nhường đường tách ra hai bên, tạo thành một lối đi.
Đối với một kẻ thường xuyên phải xem gáy người khác từ vòng ngoài như ta, quả thực là có cảm giác cáo mượn oai hùm.
Cảm giác này vô cùng kỳ lạ.
Lão thái thái đã cười vẫy tay gọi ta: “Đứa trẻ ngoan, hôm nay hai con ngồi cạnh tổ mẫu.”
Tiêu Hạ Vân vẫn ngồi yên bên cạnh lão thái thái không nhúc nhích.
Cho đến khi lão thái thái nói câu này.
Sự ngỡ ngàng trên mặt hắn chưa kịp che giấu thì đã bị má má bên cạnh lão thái thái nửa kéo nửa dỗ dành đưa xuống hàng ghế dưới.
Bữa cơm này trôi qua không được thoải mái cho lắm.
Những người trong phủ vốn chưa từng để mắt đến ta nay lại liên tục liếc nhìn ta trên bàn tiệc.
Ngồi cùng hàng với Tam ca – Thế tử cao quý, ta cũng không tránh khỏi cảm giác như ngồi trên đống lửa.
Nhưng Tam ca dường như không nhận ra, vẫn giống như khi còn nhỏ, cẩn thận chọn những món vừa miệng đặt vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt ta.
Thế sự đúng là kỳ lạ.
Chỉ qua một bữa cơm, thái độ của cả Thành Vương phủ đối với ta đã thay đổi một cách tinh tế.
Thức ăn dâng lên mỗi ngày tươi mới hơn, đa dạng hơn.
Đồ trang sức mới lạ gửi từ trong cung ra, ta trở thành một trong những người đầu tiên được chọn lựa.
Ngay cả Tứ tỷ và Ngũ tỷ trước nay chưa từng rủ ta chơi đùa, nay cũng tìm đến ta vài lần.
Điềm Chi vừa gỡ cuộn chỉ trong tay vừa nói với vẻ nghiêm trang:
“Là do mọi người trong phủ thấy Thế tử coi trọng tiểu thư nên mới thay đổi thái độ đấy.”